Nguyễn Đức Cương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức Cương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

làm

Nguyễn Khuyến là một nhà thơ lớn của văn học trung đại Việt Nam, nổi tiếng với những bài thơ viết về làng quê bình dị và cuộc sống thanh nhàn nơi thôn dã. Bài thơ “Chốn quê” thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả đối với quê hương cùng vẻ đẹp yên bình của cuộc sống nơi thôn quê. Trước hết, bài thơ gợi lên bức tranh làng quê thanh bình, gần gũi. Qua những hình ảnh quen thuộc như mái nhà, vườn cây, ao cá hay con đường làng, nhà thơ đã khắc họa một không gian sống giản dị nhưng ấm áp. Đó là nơi con người sống hòa hợp với thiên nhiên, không bị cuốn vào những bon chen, xô bồ của chốn thị thành. Những cảnh vật trong thơ hiện lên mộc mạc mà giàu sức gợi, khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp thanh bình và trong trẻo của làng quê Việt Nam. Qua cách miêu tả ấy, ta thấy nhà thơ dành cho quê hương một tình cảm gắn bó sâu nặng. Không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cảnh vật, bài thơ còn thể hiện cuộc sống thanh nhàn, bình dị của con người nơi thôn quê. Ở đó, con người sống chậm rãi, gần gũi với thiên nhiên và giữ được sự thanh thản trong tâm hồn. Đối với tác giả, chốn quê không chỉ là nơi sinh sống mà còn là nơi đem lại cảm giác bình yên, giúp con người tránh xa những lo toan, danh lợi của cuộc đời. Cuộc sống nơi đây tuy giản đơn nhưng lại giàu ý nghĩa, bởi nó mang đến sự tự do và thanh thản trong tâm hồn. Qua bài thơ, ta còn thấy được tâm hồn yêu thiên nhiên và yêu quê hương sâu sắc của tác giả. Mỗi cảnh vật trong thơ đều được

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi”). Câu 3. Chủ đề: Tình cảm gia đình ấm áp, đặc biệt là tình yêu thương, sự quan tâm của cha mẹ dành cho con và tình cảm của người con đối với cha mẹ. Câu 4. Từ ngữ địa phương: đậu phộng Từ ngữ toàn dân: lạc Câu 5. Chi tiết này cho thấy nhân vật “tôi” rất thương và quan tâm đến mẹ. Dù không thích ăn canh bí đỏ nhưng vẫn cố ăn hết để làm mẹ vui lòng, thể hiện tình cảm hiếu thảo, biết nghĩ cho mẹ. Câu 6. Tình cảm gia đình có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi con người. Gia đình là nơi nuôi dưỡng, chở che và mang lại cho chúng ta tình yêu thương chân thành nhất. Nhờ có gia đình, con người có thêm động lực để học tập và cố gắng trong cuộc sống. Những lời động viên, sự quan tâm của cha mẹ giúp ta vượt qua khó khăn và trưởng thành hơn. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng và gìn giữ tình cảm gia đình. Đồng thời, chúng ta cũng phải biết yêu thương, kính trọng và quan tâm lại đến những người thân của mình.

câu 1 Ngôi kể thứ ba.

câu 2 Nhân vật thông minh, hài hước (hoặc nhân vật mưu trí).

câu 3 Bài học về tầm quan trọng của việc cân bằng giữa vật chất và tinh thần.

câu 4 Phê phán thói học vẹt, coi trọng hình thức hơn nội dung, đồng thời đề cao giá trị thiết thực của cuộc sống vật chất (cơm ăn, áo mặc) so với những thứ phù phiếm, vô bổ (tiếng chữ, tiếng sách không giúp no bụng).

câu 5 Sử dụng thủ pháp nói lái, chơi chữ và tạo tình huống bất ngờ, mâu thuẫn giữa lời nói và thực tế.

câu 6 Câu chuyện trên mang lại bài học sâu sắc về việc cần phải coi trọng giá trị thực chất hơn là vẻ hào nhoáng bên ngoài. Trạng Quỳnh đã dạy cho chúng ta rằng, dù theo đuổi học vấn hay sự nghiệp cao quý đến đâu, ta cũng không thể phủ nhận những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống vật chất. Em rút ra bài học cho bản thân là phải luôn sống thực tế, cân bằng giữa việc học tập, phát triển tri thức với việc chăm lo sức khỏe và đời sống tinh thần. Đừng để sự khoe mẽ làm lu mờ đi những giá trị cơ bản và chân thật của chính mình. về sự giả dối, khoe khoang và tầm quan trọng của việc trau dồi tri thức thực chất thay vì vẻ bề ngoài; câu chuyện nhắc nhở chúng ta hãy sống chân thật, coi trọng việc học hỏi để làm giàu tâm hồn, đừng để sự ham muốn vật chất che mắt, dẫn đến những hành động kệch cỡm, lố bịch.

câu 1 Ngôi kể thứ ba.

câu 2 Nhân vật thông minh, hài hước (hoặc nhân vật mưu trí).

câu 3 Bài học về tầm quan trọng của việc cân bằng giữa vật chất và tinh thần.

câu 4 Phê phán thói học vẹt, coi trọng hình thức hơn nội dung, đồng thời đề cao giá trị thiết thực của cuộc sống vật chất (cơm ăn, áo mặc) so với những thứ phù phiếm, vô bổ (tiếng chữ, tiếng sách không giúp no bụng).

câu 5 Sử dụng thủ pháp nói lái, chơi chữ và tạo tình huống bất ngờ, mâu thuẫn giữa lời nói và thực tế.

câu 6 Câu chuyện trên mang lại bài học sâu sắc về việc cần phải coi trọng giá trị thực chất hơn là vẻ hào nhoáng bên ngoài. Trạng Quỳnh đã dạy cho chúng ta rằng, dù theo đuổi học vấn hay sự nghiệp cao quý đến đâu, ta cũng không thể phủ nhận những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống vật chất. Em rút ra bài học cho bản thân là phải luôn sống thực tế, cân bằng giữa việc học tập, phát triển tri thức với việc chăm lo sức khỏe và đời sống tinh thần. Đừng để sự khoe mẽ làm lu mờ đi những giá trị cơ bản và chân thật của chính mình. về sự giả dối, khoe khoang và tầm quan trọng của việc trau dồi tri thức thực chất thay vì vẻ bề ngoài; câu chuyện nhắc nhở chúng ta hãy sống chân thật, coi trọng việc học hỏi để làm giàu tâm hồn, đừng để sự ham muốn vật chất che mắt, dẫn đến những hành động kệch cỡm, lố bịch.

Tuổi học trò là quãng thời gian đẹp nhất với những kỷ niệm rực rỡ dưới mái trường thân yêu. Trong vô vàn những hoạt động ý nghĩa, chuyến tham quan "Về nguồn" nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập trường năm ngoái đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc, trở thành một chương không thể quên trong cuốn nhật ký học trò của mình. Điểm đến của lớp em là Khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi – nơi được mệnh danh là "vùng đất thép thành đồng". ​Sáng sớm hôm ấy, không khí trên chiếc xe bu lịch sự náo nức và rộn ràng. Nụ cười, tiếng hát, tiếng reo hò của chúng em hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc tuổi trẻ tươi vui. Sau hơn một giờ di chuyển, cánh cổng Khu di tích hiện ra, đưa chúng em bước vào một thế giới hoàn toàn khác – thế giới của lịch sử, của sự kiên cường và lòng dũng cảm. ​Điều đầu tiên gây ấn tượng mạnh mẽ với em là không gian xanh mát, yên bình, đối lập hoàn toàn với hình dung về một chiến trường khốc liệt. Tuy nhiên, khi nghe thuyết minh viên kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ, nhìn thấy những hố bom, những mô hình tái hiện cảnh chiến đấu và sinh hoạt của bộ đội và nhân dân ta, em mới cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của cuộc chiến. ​Phần đáng nhớ nhất của chuyến đi chính là trải nghiệm chui hầm địa đạo. Lối xuống hầm nhỏ hẹp, tối và ẩm ướt. Dù đã được mở rộng để khách tham quan dễ dàng di chuyển hơn, em vẫn phải khom lưng, bước từng bước dò dẫm trong lòng đất. Không gian chật chội, thiếu ánh sáng khiến em nín thở, tưởng tượng ra cảnh các chiến sĩ của ta đã sống, chiến đấu và thậm chí là sinh hoạt dưới lòng đất sâu như thế nào. Đó không chỉ là một hệ thống phòng thủ mà còn là cả một thành phố thu nhỏ dưới lòng đất với bếp Hoàng Cầm, phòng hội họp, khu cứu thương... Khi ra khỏi hầm, ánh sáng mặt trời trở nên rực rỡ và quý giá vô cùng. Trải nghiệm ngắn ngủi này đã giúp em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng, lòng quả cảm phi thường và tinh thần lạc quan không bao giờ tắt của thế hệ cha ông. ​Sau khi tham quan, chúng em còn được thưởng thức món khoai mì luộc chấm muối mè – món ăn gắn liền với bữa cơm đạm bạc của người lính Củ Chi xưa. Vị bùi bùi, nóng hổi của khoai mì, vị mặn mà của muối mè như một lời nhắc nhở về sự giản dị, khó khăn mà họ đã vượt qua. ​Chuyến "Về nguồn" kết thúc, nhưng những cảm xúc và bài học lịch sử thì mãi mãi đọng lại. Không chỉ là một chuyến đi chơi, đây còn là một bài học lịch sử sống động và sâu sắc nhất. Em đã hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. Chuyến đi đã hun đúc trong em lòng biết ơn sâu sắc và ý thức trách nhiệm phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của dân tộc. ​Kỷ niệm về Địa đạo Củ Chi sẽ là một hành trang quý giá, nhắc nhở em và các bạn về ngọn lửa yêu nước, về tinh thần "Uống nước nhớ nguồn" để tiếp tục xây dựng và bảo vệ đất nước tươi đẹp này.

Câu 1: Bài thơ " Nhớ Huế quê tôi " được viết theo thể thơ bảy chữ Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: "đèo cao nắng tắt," "giọng hò mái đẩy," "sông Hương lướt đỉnh đèo," và "buồm phá Tam Giang" Câu 3: Nghĩa của từ " nhuộm " trong dòng thơ " Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh " là: -Nghĩa đen: "Nhuộm" là làm cho vật khác thấm màu, đổi màu. -Sắc thái nghĩa trong câu thơ: Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dội. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" (màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình). Từ đó, nó khắc họa sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của quê hương. Câu 4: Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế. -Căn cứ xác định: +Tình cảm cá nhân: Nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và hình ảnh "Huế quê tôi ở giữa lòng" (khổ 1), "mang Huế theo" (khổ 2) thể hiện sự gắn bó, khắc khoải. Niềm tự hào về truyền thống cách mạng: Bài thơ ngợi ca những người con Huế "thức mãi chí xông pha", "Mở đường giải phóng về quê mẹ", sự hy sinh cao cả ("máu đỏ nhuộm đồng xanh", "Gửi đá ven rừng chép chiến công"). Câu 5: Mạch cảm xúc của bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" là từ nỗi nhớ hiện tại về Huế xa xôi, đến hồi tưởng về quá khứ với những kỷ niệm đẹp, và kết thúc bằng niềm tự hào về truyền thống dân tộc qua hình ảnh con người và quê hương. Câu 6: Hai câu thơ "Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công" đã vẽ nên một bức tranh đầy bi tráng về sự hy sinh của những người con xứ Huế cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, và chỉ còn những tảng đá ven rừng kia là minh chứng cho một thời oanh liệt. Hình ảnh này khiến em xúc động và càng thêm trân trọng sự hy sinh cao cả ấy. Là thế hệ trẻ, chúng em ý thức được trách nhiệm của mình là phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi. Chúng em sẽ không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn và phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, để những chiến công lẫy lừng ấy không bao giờ bị quên lãng, và để thế hệ tương lai sẽ không bao giờ phải chứng kiến những mất mát tương tự.