Nguyễn Thị Thảo Anh
Giới thiệu về bản thân
"Mấy năm làm ruộng vẫn chân thua,
Chiêm mất đằng chiêm, mùa mất mùa."
Cụm từ "chân thua" cho thấy sự kiên trì, nỗ lực cày cấy suốt nhiều năm trời nhưng kết quả nhận lại chỉ là sự thất bại. Điệp từ "mất" kết hợp với việc liệt kê hai vụ mùa chính nhấn mạnh sự bế tắc, nghèo đói triền miên. Câu thơ gợi lên hình ảnh người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời nhưng vẫn không thể thoát khỏi cái nghèo. Sự bế tắc ấy được lý giải rõ hơn qua hai câu thực, phản ánh gánh nặng kinh tế đè nặng lên vai người nông dân:
"Phần thuế quan Tây, phần trả nợ,
Nửa công đứa ở, nửa thuê bò."
Thu nhập ít ỏi từ ruộng vườn bị chia sẻ bởi đủ thứ loại chi phí: thuế cho thực dân Pháp , nợ nần chồng chất, tiền thuê người làm và thuê trâu bò cày cấy. Phép đối ở hai câu thực làm nổi bật sự mâu thuẫn gay gắt giữa công sức bỏ ra và số tiền ít ỏi thực sự thu về. Họ không chỉ nuôi sống bản thân mà còn phải còng lưng gánh vác các nghĩa vụ nặng nề. Trước hoàn cảnh đó, cuộc sống sinh hoạt của người nông dân trở nên cực kỳ giản dị, thiếu thốn:
"Sớm trưa dưa muối cho qua bữa,
Chợ búa trầu chè chẳng dám mua."
Bữa ăn hàng ngày chỉ có "dưa muối" đạm bạc để tồn tại. Thậm chí, những nhu cầu cơ bản hay những thú vui bình dị nhất như "trầu chè" cũng không dám nghĩ đến. Câu thơ "Chợ búa trầu chè chẳng dám mua" không chỉ khắc họa sự tằn tiện đến khắc nghiệt mà còn cho thấy nỗi sợ hãi, lo lắng luôn thường trực trong lòng người nông dân. Hai câu kết khép lại bài thơ bằng một câu hỏi tu từ đầy trăn trở:
"Cần kiệm thế mà không khá nhỉ,
Bao giờ cho biết khỏi đường lo?"
Tác giả bày tỏ sự ngạc nhiên, xót xa trước nghịch lý: dù đã "cần kiệm" hết mức nhưng vẫn "không khá" lên được. Câu hỏi "Bao giờ cho biết khỏi đường lo?" là tiếng thở dài bất lực, là câu hỏi lớn gửi vào hư không về một tương lai tươi sáng hơn, thoát khỏi nỗi lo toan cơm áo gạo tiền. Câu thơ thể hiện sự đồng cảm sâu sắc của Nguyễn Khuyến đối với nỗi khổ của người nông dân. Tóm lại, "Chốn quê" là một bài thơ hiện thực có giá trị cao, thể hiện tài năng nghệ thuật của Nguyễn Khuyến trong việc sử dụng ngôn ngữ bình dị nhưng giàu sức gợi. Qua bài thơ, nhà thơ không chỉ phơi bày sự tàn bạo của chế độ thực dân phong kiến mà còn khẳng định giá trị nhân đạo sâu sắc, đó là sự thấu hiểu và chia sẻ với những kiếp người nhỏ bé trong xã hội.
C1 :
PTBĐ chính : tự sự
C2 :
Truyện dùng ngôi: thứ nhất
C3 :
Chủ đề là : tình cảm gia đình và kỉ niệm tuổi học trò
C4 :
" Ngon hết biết " từ ngữ toàn dân là : "Ngon tuyệt "
C5 :
Chi tiết " Thấy mẹ buồn , tôi cũng buồn lây . Nhưng tôi chẳng biết cách nào để an ủi mẹ . Tôi đành phải nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ cho mẹ vui lòng" . Cho thấy tình cảm của nhân vật tôi dành cho mẹ thật sâu sắc. Đó là tình cảm yêu thương , sự quan tâm và lòng hiếu thảo của nhân vật tôi dành cho mẹ . Dù rất ngán món canh bí đỏ, nhưng vẫn nín thở ăn hết để cho mẹ vui lòng.
C6:
Tình cảm gia đình là điểm tựa vững chắc nhất của mỗi con người trong cuộc sống. Nó không chỉ là nguồn yêu thương vô điều kiện mà còn là động lực giúp ta vượt qua những khó khăn , áp lực . Giống như nhân vật trong truyện sự quan tâm nhỏ bé của mẹ hay lời hứa của cha đều tiếp thêm sức mạnh. Gia đình nuôi dưỡng tâm hồn và định hình nhân cách giúp von người sống trách nhiệm hơn . Vì vậy tình cảm gia đình vô cùng thiêng liêng và đáng trân trọng.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan “về nguồn” vô cùng ý nghĩa – đó là chuyến đi đến Đền Thờ Thầy Chu Văn An ở Chí Linh, Hải Dương. Đây là chuyến đi mà em còn lưu giữ nhiều kỉ niệm sâu sắc.
Sáng sớm hôm ấy, cả lớp tập trung tại sân trường trong không khí háo hức và rộn ràng. Sau khi điểm danh và nghe cô giáo dặn dò, chúng em lên xe khởi hành. Dọc đường, ai nấy đều cười nói vui vẻ, cùng nhau hát những bài ca tuổi học trò. Khi xe vừa đến chân núi Phượng Hoàng – nơi có đền thờ thầy Chu Văn An, em cảm thấy không khí nơi đây thật trong lành và yên bình.
Sau khi nghe hướng dẫn viên giới thiệu về cuộc đời và sự nghiệp của thầy – một người thầy mẫu mực, hết lòng vì đạo học, chúng em cùng nhau dâng hương tưởng nhớ. Em cảm nhận được sự trang nghiêm và lòng thành kính của mọi người. Tiếp đó, cả lớp leo lên những bậc đá quanh co dẫn đến khu đền chính. Dù có hơi mệt nhưng ai cũng cố gắng, vì ai cũng muốn được tận mắt chiêm ngưỡng ngôi đền cổ kính ẩn mình giữa rừng xanh.
Buổi trưa, chúng em cùng nhau ăn cơm hộp dưới bóng cây lớn và trò chuyện vui vẻ. Cô giáo còn kể thêm nhiều câu chuyện về tấm gương hiếu học và nhân cách cao đẹp của thầy Chu Văn An. Những lời kể ấy khiến em càng thêm khâm phục và tự nhủ phải cố gắng học tập chăm chỉ hơn.
Chuyến đi kết thúc vào buổi chiều, khi ánh nắng nhạt dần sau núi. Trên đường về, ai nấy đều lưu luyến, trong lòng còn đọng lại bao cảm xúc khó quên.
Chuyến tham quan ấy không chỉ giúp em hiểu hơn về một người thầy vĩ đại của dân tộc mà còn khiến em thêm yêu quý truyền thống “tôn sư trọng đạo” của người Việt Nam. Đó thực sự là một kỉ niệm đẹp, đáng nhớ trong những năm tháng học trò của em.
C1: Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ: bảy chữ
C2: những từ ngữ ,hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là : “ sông núi vươn dài tiếp núi sông ” “cò bay thẳng cánh nối đồng không”
C3: Từ “ nhuộm” vừa gợi màu sắc , vừa gợi ý nghĩa tượng trưng cho sự hy sinh và tinh thần yêu nước bất khuất của con người xứ Huế nói riêng và con người Việt Nam nói chung
C4: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là : nỗi nhớ thương sâu nặng , tự hào và gắn bó tha thiết của tác giả với quê hương Huế
Căn cứ vào : hình ảnh thiên nhiên , con người kiên cường và cảm xúc chan chứa nghĩa tình của những câu thơ trong bài
C5: Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ niềm tự hào về cảnh đẹp quê hương đến nỗi nhớ thương da diết của người xa quê rồi trào dâng lòng biết ơn , tự hào về con người Huế anh hùng và khép lại bằng tình cảm yêu thương ,gắn bó sâu sắc với quê hương xứ Huế
C6: Những câu thơ “Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi cho em niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc. Biết bao người đã hi sinh thân mình để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Sự hi sinh ấy thật cao cả và thiêng liêng, không gì có thể so sánh được. Nhờ họ mà hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, hạnh phúc. Là thế hệ trẻ, em thấy mình cần biết ơn và trân trọng quá khứ. Em sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với công lao ấy. Giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước là trách nhiệm của mỗi người trẻ hôm nay.