Nguyễn Hạ Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em niềm xúc động và sự khâm phục sâu sắc trước hình ảnh những người chiến sĩ trong thời đại mới. Dù đất nước đã "không bóng giặc", người lính vẫn không chọn cuộc sống nhàn hạ mà tiếp tục đối mặt với bao gian lao: "Vẫn gian nan làm bạn/ Vẫn gió sương làm nhà". Những câu thơ giản dị nhưng lột tả chân thực sự hy sinh thầm lặng của các anh khi phải sống thiếu thốn, "lắm lem hơn thợ cày" để kiến thiết đất nước, biến "bãi hoang thành đô thị". Đặc biệt, hình ảnh người lính đối đầu với "cái nghèo và cái dốt" cho thấy sứ mệnh của họ không chỉ là cầm súng bảo vệ biên cương mà còn là những người tiên phong trong công cuộc xây dựng quê hương giàu đẹp. Đọc đoạn trích, em càng thêm trân trọng và biết ơn những "tân binh" thời bình, những người đã gác lại hạnh phúc riêng để cống hiến tuổi xuân cho sự bình yên và phát triển của Tổ quốc.
Câu 2:
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, hình ảnh những loài vật nhỏ bé thường mang đến cho chúng ta những bài học đạo lý sâu sắc. Nhân vật con Kiến trong truyện "Con Kiến và con Bồ Câu" là một ví dụ tiêu biểu, đại diện cho lối sống tình nghĩa, biết ơn và sẵn sàng hy sinh để đền đáp ơn nghĩa ở đời.
Trước hết, Kiến hiện lên là một nhân vật nhỏ bé và gặp phải tình huống vô cùng nguy hiểm. Vì khát nước, Kiến cúi xuống sông uống và chẳng may bị dòng nước cuốn trôi. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, Kiến may mắn được Bồ Câu cứu giúp bằng một chiếc lá xanh. Hành động này không chỉ giúp Kiến thoát nạn mà còn gieo vào lòng nó một niềm cảm kích sâu sắc. Chi tiết "Kiến rất biết ơn Bồ Câu" đã khẳng định phẩm chất đầu tiên của nhân vật này: sự trân trọng những giá trị tốt đẹp mà người khác dành cho mình.
Phẩm chất cao đẹp của Kiến thực sự tỏa sáng ở phần sau của câu chuyện. Khi thấy người thợ săn đang giương cung định bắn Bồ Câu, Kiến đã không ngần ngại, không vì sự nhỏ bé hay nỗi sợ hãi mà lùi bước. Nó lập tức hành động bằng cách bò lại đốt vào chân người thợ săn, khiến ông ta đau quá mà quăng cung, giúp Bồ Câu có cơ hội bay đi thoát chết. Hành động đốt vào chân người thợ săn thể hiện sự thông minh, nhanh nhẹn và lòng dũng cảm của Kiến. Nó đã dùng chính sức mạnh khiêm tốn của mình để bảo vệ người đã từng cứu mạng mình.
Thông qua nhân vật con Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở lời nói mà phải biến thành hành động cụ thể. Kiến đã cho chúng ta thấy rằng, dù bạn nhỏ bé đến đâu, bạn vẫn có thể giúp đỡ người khác và trả ơn một cách xứng đáng nếu có một trái tim chân thành và dũng cảm.
Câu 1:
- Nhân vật chính trong chuyện thuộc loại nhân vật loài vật
Câu 2:
- Từ láy sưt dụng trong văn bản là: oai oái
Câu 3:
-Tình huống truyện: Là chuỗi sự kiện gặp nạn và cứu giúp lẫn nhau giữa Kiến và Bồ Câu. Cụ thể: Bồ Câu cứu Kiến khỏi chết đuối, sau đó Kiến cứu Bồ Câu khỏi họng súng của người thợ săn.
Căn cứ xác định: Dựa vào các sự kiện then chốt gây ra sự biến đổi trong quan hệ và số phận nhân vật (Kiến rơi xuống nước -> Bồ Câu thả lá; Thợ săn định bắn Bồ Câu -> Kiến đốt chân thợ săn).
Câu 4:
- Tác giả mượn hình ảnh loài vật vì:
Giúp câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn và gần gũi.
Nhằm mục đích ngụ ngôn: mượn chuyện loài vật để kín đáo gửi gắm những bài học đạo lý, triết lý về cách ứng xử giữa người với người trong xã hội một cách khách quan, nhẹ nhàng mà sâu sắc.
Câu 5:
Câu chuyện về Kiến và Bồ Câu đã để lại bài học vô giá về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Khi chúng ta sẵn lòng giúp đỡ người khác trong lúc hoạn nạn, chúng ta không chỉ trao đi tình yêu thương mà còn gieo mầm cho những điều tốt đẹp quay trở lại. Lòng biết ơn chính là sợi dây gắn kết người với người, giúp xã hội trở nên ấm áp và nhân văn hơn. Biết ơn không chỉ là trả ơn, mà còn là thái độ sống tích cực, biết trân trọng những giá trị mà mình nhận được từ cộng đồng. Vì vậy, mỗi người hãy học cách cho đi và ghi nhớ sự giúp đỡ của người khác để xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, ý nghĩa.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, truyện ngụ ngôn không chỉ mang lại tiếng cười giải trí mà còn ẩn chứa những bài học triết lý sâu sắc về cách sống và cách nhìn nhận cuộc đời. Trong đó, truyện "Ếch ngồi đáy giếng" là một tác phẩm tiêu biểu. Hình ảnh con ếch trong truyện đã trở thành một biểu tượng bất hủ cho những kẻ hiểu biết nông cạn nhưng lại luôn tự cao tự đại, để rồi phải nhận lấy một kết cục bi thảm.
Đầu tiên, nhân vật con ếch được giới thiệu sống trong một môi trường vô cùng chật hẹp: đáy của một cái giếng bỏ hoang. Xung quanh nó chỉ có vài con nhái, cua, ốc bé nhỏ. Chính môi trường sống đơn điệu và hạn hẹp này đã tạo nên một "thế giới quan" sai lệch cho ếch. Vì là con vật to lớn và mạnh mẽ nhất trong cái giếng ấy, mỗi khi ếch cất tiếng kêu "ồm ộp", các con vật khác đều hoảng sợ. Điều này khiến ếch lầm tưởng mình là một vị chúa tể quyền năng, thống trị cả một vùng trời đất.
Chi tiết đắt giá nhất trong tác phẩm chính là cái nhìn của ếch về bầu trời. Đứng từ đáy giếng nhìn lên, ếch chỉ thấy một khoảng trời nhỏ bằng chiếc vung. Thay vì nhận thức được sự giới hạn của vị trí đứng, ếch lại khẳng định chắc nịch rằng bầu trời thực sự chỉ bé đến thế thôi. Sự chủ quan và kiêu ngạo đã làm mờ đi lý trí của ếch, khiến nó sống trong một ảo tưởng về sức mạnh và trí tuệ của bản thân mình. Ếch tự đắc với cái kiến thức nhỏ hẹp mà mình có, không bao giờ nghĩ rằng thế giới bên ngoài còn bao la rộng lớn hơn thế.
Sự kiêu ngạo ấy đã dẫn đến cái chết đau đớn khi hoàn cảnh thay đổi. Một năm nọ, trời mưa lớn làm nước trong giếng dềnh lên, đưa ếch ra khỏi miệng giếng. Đứng trước một môi trường hoàn toàn mới, thay vì quan sát xung quanh để thích nghi, ếch vẫn giữ nguyên thói cũ: "nhâng nháo" nhìn lên bầu trời và kêu om sòm để khẳng định uy quyền. Chính thái độ khinh khỉnh, coi thường thực tế khách quan đã khiến ếch không nhìn thấy hiểm nguy dưới chân mình. Kết quả là nó đã bị một con trâu đi ngang qua giẫm bẹp. Cái chết của ếch không chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên, mà là hệ quả tất yếu của thói tự cao và thiếu hiểu biết.
Thông qua nhân vật con ếch, cha ông ta đã gửi gắm một bài học vô cùng đắt giá. Trong cuộc sống, nếu chúng ta chỉ bằng lòng với những gì mình biết mà không chịu mở mang tầm mắt, chúng ta sẽ dễ dàng rơi vào cái bẫy của sự kiêu ngạo. Sự hiểu biết của con người chỉ là một hạt cát nhỏ giữa đại dương mênh mông, vì vậy thái độ khiêm tốn và tinh thần cầu thị luôn là điều cần thiết để tồn tại và phát triển.
Thông điệp ý nghĩa nhất mà em rút ra từ bài thơ là sự trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và những giá trị hạnh phúc trong hiện tại. Qua hình ảnh mùa xuân đang độ "chín" rực rỡ nhưng cũng đầy mong manh, nhà thơ nhắc nhở chúng ta rằng thời gian và cái đẹp luôn trôi đi rất nhanh. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe, cảm nhận và yêu thương cuộc sống xung quanh mình khi mọi thứ còn đang nồng nàn, tươi đẹp. Đừng để những lo toan hay sự vô tâm làm ta quên mất việc tận hưởng những khoảnh khắc quý giá của cuộc đời.
nhan đề "Mùa xuân chín" là một sự kết hợp từ ngữ rất độc đáo và giàu sức gợi:
- trạng thái của thiên nhiên
- sự vận động và biến chuyển
- sự sống của con người
- cảm xúc của tác giả
Nhan đề không chỉ tả cảnh mùa xuân đang độ đẹp nhất mà còn thể hiện sự trân trọng và nỗi niềm lo âu của tác giả trước sự trôi chảy của thời gian