Bùi Thị Yến Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc về hình ảnh những người chiến sĩ trong thời đại mới. Khi đất nước không còn bóng giặc, người lính không cầm súng trên chiến trường nhưng họ vẫn tiếp tục cuộc chiến khác: chiến đấu với "cái nghèo và cái dốt". Tác giả đã khéo léo sử dụng những hình ảnh đối lập như "áo dài bay" – "ta thì trần trụi", "lấm lem hơn thợ cày" để làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của họ. Dù trong hoàn cảnh "gian nan làm bạn", "gió sương làm nhà", những người lính vẫn giữ vững bản lĩnh, vừa là "lính cựu" dày dạn kinh nghiệm, vừa là những "tân binh" nhiệt huyết trong công cuộc xây dựng quê hương. Qua đó, em cảm thấy vô cùng biết ơn và khâm phục tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường của các anh – những người hùng thầm lặng giữ gìn bình yên cho Tổ quốc. Câu 2:
Bài làm
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, "Con Kiến và con Bồ Câu" là một tác phẩm ngắn gọn nhưng chứa đựng bài học đạo lý vô cùng sâu sắc về lòng biết ơn. Qua việc phân tích nhân vật con Kiến, ta thấy hiện lên một hình ảnh đẹp về lối sống tình nghĩa, "có trước có sau" của con người. Trước hết, nhân vật Kiến hiện lên trong một tình huống ngặt nghèo. Khi đang đi kiếm mồi, vì khát nước mà Kiến vô tình sa chân xuống dòng nước xiết. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, Kiến đã may mắn được Bồ Câu ném cho một chiếc lá để thoát nạn. Điểm đáng quý nhất ở Kiến chính là tâm thế "rất biết ơn Bồ Câu". Thay vì lãng quên sự giúp đỡ ấy như một lẽ đương nhiên, Kiến luôn canh cánh trong lòng việc phải đáp lại ơn nghĩa này. Vẻ đẹp của nhân vật Kiến được bộc lộ rõ nét nhất ở hành động trả ơn. Khi thấy một người thợ săn đang giương cung định bắn Bồ Câu, Kiến đã không ngần ngại nguy hiểm. Dù nhỏ bé, Kiến vẫn nhanh nhẹn bò lại và đốt vào chân người thợ săn, khiến ông ta đau quá mà quăng cung, tạo tiếng động cho Bồ Câu bay đi thoát chết. Hành động này không chỉ cho thấy lòng dũng cảm mà còn chứng minh trí tuệ và sự quan sát nhạy bén của Kiến. Kiến đã thực hiện đúng triết lý: khi nhận được sự giúp đỡ, hãy tìm cách để đền đáp xứng đáng. Về mặt nghệ thuật, nhân vật Kiến được xây dựng thông qua các hành động và tâm lý nhất quán. Việc nhân hóa loài vật giúp bài học về lòng biết ơn trở nên sinh động, gần gũi và dễ đi vào lòng người hơn. Nhân vật Kiến không chỉ đại diện cho một cá thể nhỏ bé mà là biểu tượng cho những con người trọng tình, trọng nghĩa trong xã hội. Tóm lại, nhân vật con Kiến trong truyện đã để lại ấn tượng sâu đậm về một tâm hồn đẹp. Qua câu chuyện cứu giúp qua lại giữa Kiến và Bồ Câu, chúng ta hiểu rằng lòng tốt sẽ luôn được lan tỏa và đền đáp. Mỗi người chúng ta cần học cách trân trọng những gì người khác làm cho mình, bởi sống biết ơn chính là gốc rễ của sự tử tế.
Câu 1: Các nhân vật chính (Kiến và Bồ Câu) thuộc loại nhân vật loài vật. Trong truyện ngụ ngôn, loài vật thường được nhân hóa để mang những đặc điểm, hành động và suy nghĩ giống như con người nhằm truyền tải một bài học đạo lý. Câu 2. Các từ láy xuất hiện trong bài là: oai oái Câu 3. - Tình huống truyện: Truyện xây dựng dựa trên hai tình huống cứu giúp lẫn nhau: + Kiến gặp nạn (suýt chết đuối) và được Bồ Câu cứu sống bằng một chiếc lá. + Bồ Câu gặp nạn (suýt bị thợ săn bắn) và được Kiến cứu sống bằng cách đốt vào chân người thợ săn. Căn cứ xác định: Dựa vào các sự kiện chính và diễn biến hành động của nhân vật: từ lúc gặp nguy hiểm đến lúc được giải cứu và hành động trả ơn sau đó. Câu 4. - Việc mượn hình ảnh loài vật giúp cho câu chuyện trở nên sinh động, gần gũi và hấp dẫn hơn (đặc biệt là với trẻ em). Đồng thời, thông qua việc nhân hóa, tác giả có thể nêu lên những bài học luân lý, cách ứng xử giữa người với người một cách nhẹ nhàng, khách quan nhưng lại rất sâu sắc
Câu 5 Bài làm Câu chuyện "Con Kiến và con Bồ Câu" đã để lại trong em bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Trong lúc hoạn nạn, một hành động nhỏ nhưng đúng lúc như chiếc lá của Bồ Câu hay cái đốt của Kiến cũng có thể cứu vãn một sinh mạng. Lòng biết ơn không chỉ là việc ghi nhớ công ơn mà còn là hành động sẵn sàng giúp đỡ lại người khác khi họ cần. Khi chúng ta biết yêu thương và tương trợ lẫn nhau, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp, ấm áp và nhân văn hơn. Đúng như truyền thống đạo lý của dân tộc ta: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây".