Đào Thị Ngọc Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Văn bản "Hoa rừng"
là một tác phẩm đặc sắc, nổi bật với việc khắc họa vẻ đẹp thơ mộng, hoang sơ của thiên nhiên hòa quyện cùng tâm trạng hoài niệm, lãng mạn của nhân vật trữ tình. Hình ảnh hoa rừng đỏ, sương giăng, và mây trắng tạo không gian trữ tình, gợi cảm giác cô đơn nhưng tuyệt đẹp. Qua đó, văn bản thể hiện tình yêu quê hương đất nước, sự trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống, đồng thời nhấn mạnh trách nhiệm giữ gìn bản sắc dân tộc của thế hệ trẻ. Tác phẩm mang đến những nốt lặng sâu sắc về tình yêu và sự kết nối giữa con người với cảnh vật.
Câu 2 : Trong văn bản "Hoa rừng", sự hiểu lầm và thái độ thiếu tôn trọng của các chiến sĩ đối với Phước—cô giao liên âm thầm gánh vác hiểm nguy—là bài học sâu sắc về sự thiếu cảm thông. Vấn đề này phản ánh cách nhìn nhận hời hợt, vội vàng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hoặc một vài chi tiết nhỏ mà chưa thấu hiểu hoàn cảnh. Nó dẫn đến những tổn thương không đáng có, phá vỡ các mối quan hệ và tạo ra khoảng cách giữa người với người. Sự thiếu cảm thông, thấu hiểu xuất phát từ cái tôi chủ quan, sự ích kỷ hoặc cái nhìn phiến diện. Trong cuộc sống, chúng ta dễ dàng phê phán, chê trách người khác khi họ không làm theo ý mình, giống như cách các chiến sĩ trách Phước bắt đi bộ mà không biết cô đã nỗ lực, hy sinh thầm lặng. Hậu quả của việc này không chỉ làm người khác tổn thương mà còn khiến ta trở nên lạnh lùng, xa lánh, đánh mất cơ hội thấu hiểu những tâm hồn cao đẹp ẩn sau vẻ ngoài bình dị. Bài học từ "Hoa rừng" nhắc nhở chúng ta cần biết sống chậm lại, lắng nghe và đặt mình vào hoàn cảnh của người khác (sự thấu cảm) trước khi đánh giá. Thay vì vội vã kết luận, hãy học cách cảm thông, tôn trọng và nhìn nhận con người một cách bao dung, trọn vẹn hơn. Chỉ khi đó, chúng ta mới thấy được những "bông hoa rừng" kiên cường và lan tỏa được tình yêu thương, sự gắn kết trong cộng đồng.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2: Nhân vật Phước hái hoa để trang trí, mang lại chút màu sắc tươi vui, dịu dàng cho cuộc sống chiến đấu khắc nghiệt và có thể là để tặng đồng đội, thể hiện tâm hồn hồn nhiên. Câu 3: Phẩm chất đáng quý của Phước: Dũng cảm, mưu trí (chỉ huy, dẫn đường), kiên cường (vượt qua bom đạn, bão tố), hồn nhiên, yêu đời, và giàu tình yêu thương đồng đội. Câu 4: Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp câu chuyện được kể một cách khách quan, bao quát toàn bộ sự việc, nhân vật và bối cảnh. Đồng thời giúp khắc họa rõ nét, sâu sắc tâm tư, hành động của nhân vật Phước từ điểm nhìn của người khác (như Thăng), tăng sự chân thực và gợi cảm xúc cho người đọc. Câu 5: Bài học về cách nhìn nhận người khác: Từ câu chuyện, em rút ra bài học cần nhìn nhận, đánh giá con người một cách thấu đáo, đa chiều, không nên chỉ dựa vào ấn tượng ban đầu hay vẻ bề ngoài để đánh giá sai lệch. Hãy trân trọng và tôn trọng những người bình dị, đặc biệt là những người cống hiến thầm lặng. Đôi khi, sau sự lặng lẽ, bình thường lại là một tâm hồn kiên cường và tấm lòng nhân hậu. Sự thấu hiểu giúp ta cảm phục và trân quý con người hơn.
Bài thơ "Mẹ" đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ. Xuyên suốt tác phẩm, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với đóa hoa sen – một biểu tượng của sự thanh cao, kiên cường dù sống trong cảnh nghèo khó ("Mẹ nghèo như đóa hoa sen"). Em đặc biệt xúc động trước sự tương phản được tác giả khắc họa: trong khi mẹ dành trọn "hương đời", chắt chiu từng "giọt máu hòa theo dòng lệ" để nuôi con khôn lớn, thì đổi lại, khi con đã trở thành "đóa hoa thơm" tung cánh giữa "chân trời gió lộng", mẹ lại chỉ còn là "chiếc bóng" lắt lay trong buổi chiều xế bóng. Hình ảnh "nắng quải chiều hôm" và câu thơ cuối "Sen đã tàn sau mùa hạ" gợi lên một nỗi buồn man mác về sự hữu hạn của đời người và sự già nua của mẹ theo năm tháng. Bài thơ không chỉ là lời tri ân mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đau xót về việc trân trọng những phút giây bên mẹ. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhịp điệu trầm lắng, em cảm nhận được nỗi lòng của người con: vừa biết ơn, vừa xót xa trước những hao gầy của mẹ để đổi lấy tương lai rạng rỡ cho mình.
Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ cư xử chân thành, tự nhiên và bình đẳng như những người bạn cũ, không vì địa vị hay chức tước mà thay đổi thái độ. Tình bạn cần sự tôn trọng và chân thật, không nên khúm núm hay xu nịnh. Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng phải biết coi trọng tình bạn, sống thẳng thắn, không để địa vị làm ảnh hưởng đến cách đối xử với người khác
Sự thay đổi đột ngột trong thái độ, tâm trạng của anh gầy khi biết anh béo là người có địa vị cao. Nó làm nổi bật vẻ khúm núm, sợ sệt, tự ti, đến mức không chỉ con người mà cả đồ vật xung quanh cũng như “co rúm”, “nhăn nhó”. Ý nghĩa của chi tiết: Là một biện pháp nhân hoá, khiến cảnh vật như mang tâm trạng của con người. Nhấn mạnh sự hèn yếu, xu nịnh của anh gầy trước quyền thế. Qua đó, tác giả phê phán thói trọng chức quyền, coi thường tình bạn chân thành trong xã hội.
"Nguyễn Thành Long là nhà văn trưởng thành trong kháng chiến chống Pháp. Ông là một cây bút chuyên viết truyện ngắn và ký nổi bật trong những năm 60 của thế kỷ XX. Những tác phẩm của ông không pha chất ký và mang vẻ đẹp trữ tình thơ mộng. Truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” là một tác phẩm tiêu biểu cho nét phong cách đó của ông. “Lặng lẽ Sapa” là kết quả của chuyến đi thực tế lên vùng Lào Cai vào mùa hè năm 1970 của nhà văn. Qua tác phẩm nhà văn muốn giới thiệu cho chúng ta về một mảnh đất giàu đẹp ở phía tây Tổ Quốc. Nơi đó có những con người lao động bình dị đang miệt mài cống hiến thầm lặng cho quê hương, đất nước. Khi đọc nhanh tiêu đề truyện, người đọc cứ ngỡ rằng nhà văn sẽ đi sâu vào việc khắc họa một bức tranh thiên nhiên, một vùng đất thơ mộng. Nhưng đằng sau những dãy núi bạt ngàn ấy này là cuộc sống của những con người lao động trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết đang cống hiến tài, sức cho quê hương. Tiêu biểu là nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng thủy văn kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh núi Yên Sơn cao 2.600 m. Tình huống truyện được Nguyễn Thành Long xây dựng đặc sắc. Đó là cuộc gặp gỡ giữa những người khách trên chuyến xe với anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn ở Sa Pa. Đó là cách để câu chuyện được phát triển tự nhiên mà hình ảnh các nhân vật được nổi bật qua cái nhìn đánh giá khách quan hơn. Đồng thời làm nổi bật chủ đề của tác phẩm, đó là ngợi ca những con người lao động bình thường mà đáng quý.
Anh thanh niên là nhân vật chính nhưng không xuất hiện với một cách trực tiếp mà xuất hiện qua lời giới thiệu của bác lái xe với ông họa sĩ và cô gái khi họ nghỉ ngơi trên dọc đường. Nhân vật hiện lên tự nhiên, chân thực, khách quan qua cái nhìn nhận và đánh giá của nhân vật khác. Cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh thanh niên và ông họa sĩ tuy ngắn ngủi nhưng người đọc đủ cảm nhận sâu sắc hoàn cảnh sống, làm việc và những phẩm chất tốt đẹp củaanh. Anhthanh niên được gọi một cái tên vô cùng đặc biệt là người "cô đồng nhất thế gian". Khi hoàn cảnh sống của anh chỉ quanh năm suốt tháng bốn bề là cỏ cây, mây núi. Công việc của anh là đo gió, đo mưa đo nắng. Công việc đòi hỏi có sự tỉ mỉ, chính xác và có tinh thần trách nhiệm cao. Đặc biệt nơi đây còn có thời tiết rất khắc nghiệt. Thế nhưng anh không hề cảm thấy buồn tẻ chán nản mà rất có trách nhiệm. Anh coi công việc là người bạn đồng hành với mình trong cuộc sống. Đối với anh hạnh phúc là được cống hiến tận tụy với công việc. Anh rất tự hào khi mình đã góp phần thắng lợi vào đất nước trong kháng chiến chống Mỹ. Chính những suy nghĩ và thái độ sống tích cực đã giúp anh vượt qua khó khăn trong hoàn cảnh sống và công việc của mình. Trong giao tiếp với mọi người, anh toát lên một phong cách đẹp, một nét đẹp trong từng cử chỉ. Hành động và lời nói khiêm tốn, chu đáo và lịch sự. Anh tặng củ tam thất cho vợ bác lái xe bị ốm, tặng hoa và tặng trứng cho cô kỹ sư nông nghiệp và ông họa sĩ già. Anh thanh niên chính là hình ảnh tiêu biểu, đại diện cho những con người ở Sapa, là chân dung của người lao động mang trong mình sự hiểu biết tri thức, sống tận tụy với công việc. Bên cạnh hình ảnh anh thanh niên, ta còn thấy những người lao động khác. Họ cũng có một lối sống đẹp, sự cống hiến thầm lặng trong công việc, làm giàu đẹp cho quê hương, đất nước. Đó là ông kỹ sư nông nghiệp, anh kỹ sư nghiên cứu bản đồ sét. Tất cả những con người ấy đều cần cù lao động, chịu thương, chịu khó với một sức chịu đựng dẻo dai, bền bỉ, có tinh thần trách nhiệm với sự phát triển của đất nước quê hương.
Bên cạnh đó ta còn thấy vai trò của những nhân vật phụ như bác lái xe, ông họa sĩ, cô kỹ sư nông nghiệp. Đây là những nhân vật có vai trò không thể thiếu trong diễn biến cốt truyện. Nhờ có bác lái xe mà diễn biến chuyển được mở một cách tự nhiên. Đây chính là cầu nối gặp gỡ giữa người miền xuôi với người miền ngược, tạo nên cuộc gặp gỡ bất ngờ thú vị. Ông họa sĩ chính là sự hóa thân của nhà văn khi phát hiện ra chân lý của nghệ thuật và cảm hứng. Còn cô kỹ sư chính là ảnh của thế hệ trẻ tràn đầy nhiệt huyết. Cô đã tìm được nguồn động lực trong công việc của mình, từ đó vững tin hơn trong cuộc sống với sự lựa chọn nghề nghiệp. Chuyện đã xây dựng tình huống truyện hợp lý, cách kể chuyện tự nhiên. Tác phẩm có sự kết hợp giữa trữ tình và bình luận. Đây là một trong những yếu tố tạo nên sức hấp dẫn và góp phần thành công của truyện. Đọc Lặng lẽ Sa Pa ta thấy nổi bật lên trên những hình ảnh núi rừng hùng vĩ là những con người luôn cần mẫn lao động và cống hiến hết mình cho tổ quốc.
Bài thơ Khi mùa mưa đến thể hiện cảm hứng tha thiết, yêu thương và gắn bó sâu nặng với quê hương của nhà thơ. Mùa mưa hiện lên không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn gợi bao kỉ niệm, làm “lòng trẻ lại”, khơi dậy những cảm xúc trong trẻo, yên ả. Trong mưa có “hạt vui với hạt buồn”, có sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với đất trời. Đặc biệt, hình ảnh “ta hoá phù sa mỗi bến chờ” cho thấy khát vọng sống nhân hậu, được dâng hiến và bồi đắp cho quê hương như phù sa âm thầm làm màu mỡ bãi bờ. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn giàu yêu thương, trân trọng thiên nhiên và luôn hướng về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện một khát vọng sống đẹp và giàu ý nghĩa. “Phù sa” là lớp đất màu mỡ do sông bồi đắp, làm cho bãi bờ thêm phì nhiêu, cây cối tốt tươi. “Hoá phù sa” là cách nói ẩn dụ, thể hiện mong muốn được dâng hiến, được âm thầm cống hiến như phù sa lặng lẽ bồi đắp cho đời. “Mỗi bến chờ” gợi những nơi con người đang đợi chờ, những mảnh đất, những cuộc đời cần được vun đắp. → Câu thơ thể hiện ước nguyện cao đẹp của tác giả: muốn hoà mình vào cuộc sống, sống nhân hậu, cống hiến thầm lặng để làm giàu đẹp cho quê hương, cho con người, giống như phù sa nuôi dưỡng những bến bờ.
Mùa hè này, chuyến đi đến Khu di tích lịch sử Hoàng Hoa Thám không chỉ là một hoạt động ngoại khóa mà còn là một cuộc hành hương về với cội nguồn tinh thần của lòng yêu nước bất khuất. Khu di tích năm tại thị trấn Phồn Xương , huyện Yên Thế , tỉnh Bắc Giang khi chưa sáp nhập hiện nay khi sáp nhập rồi nằm tại thị trấn Phồn Xương ,xã Yên Thế , tỉnh Bắc Ninh gắn liền với cuộc khởi nghĩa nông dân kéo dài gần ba thập kỉ (1884-1913) do Hoàng Hoa Thám lãnh đạo chống thực dân Pháp. Cảm xúc của em đã được nhuộm lên những sắc thái khác nhau, từ háo hức, mong chờ cho đến sự kính cẩn, xúc động tột cùng. Khi xe dừng lại ở thị trấn Cầu Gồ, không khí như thay đổi. Mọi tiếng ồn ào trên xe dường như không còn,thay vào đó là một không gian thiêng liêng .
Ngay từ sáng sớm, khi cả lớp tập trung dưới cổng trường, không khí đã vô cùng náo nhiệt. Tiếng cười nói rộn rã, những chiếc ba lô đầy ắp đồ dùng, và ánh mắt lấp lánh sự mong chờ của bạn bè khiến em cũng cảm thấy phấn khích lạ thường. Chúng em lên xe, tạm biệt thành phố ồn ào để hướng về vùng đất lịch sử Yên Thế
Ngồi trên xe, tâm trí em đã bay bổng theo những câu chuyện mà cô giáo kể về cuộc khởi nghĩa nông dân này.Em tự nhủ mình rằng phải khắc ghi mọi thứ vì đây không chỉ là một chuyến tham quan. Những đồi vải xanh mướt hiện ra ở hai bên đường, mang lại trong em cảm giác thanh bình, thoải mái , háo hức trước đi đến với địa điểm tham quan
Khi xe dừng lại ở thị trấn Cầu Gồ, không khí như thay đổi. Mọi tiếng ồn ào trên xe dường như không còn,thay vào đó là một không gian thiêng liêng .
Khi đặt chân tới Đền Thề,cảm giác đầu tiên khi em bước chân lên bậc đá cũ kỹ là sự trầm mặc bao trùm, em cảm nhận được không khí trang nghiêm và linh thiêng nơi đây, đây chính là nơi mà nghĩa quân xưa đã cắt máu ăn thề để thể hiện ý chí , lòng quyết tâm chống giặc. Em nhìn thấy Tượng đài Hoàng Hoa Thám toát lên vẻ uy nghi , kiên cường ,người oai phong, ánh mắt cương nghị, dường như vẫn đang dõi theo non sông. Lòng em dâng lên một sự kính phục không lời. Em đã đứng rất lâu trước tấm bia đá Hoàng Hoa Thám để ghi lại lời thề sắt đá của ông đó là : " Chúng tộ gắn bó với phong tục của đất nước chúng tôi . Chúng tôi không bao giờ từ bỏ phong tục ấy dù có phải hy sinh cả tính mạng." em cảm nhận được sức nặng của lời hứa mà ông đã mang theo suốt cuộc đời. Đó là lời thề của lòng yêu nước, của sự trung thành tuyệt đối với non sông. Em đã lặng lẽ thắp một nén hương, không chỉ vì nghi thức, mà còn vì muốn gửi gắm lòng biết ơn chân thành nhất đến vị thủ lĩnh đã khai sáng tinh thần phản kháng mạnh mẽ này.
Rời đền, chúng em được vào Bảo Tàng. Hiện ra trước mắt là nhiều hiện vật quý giá như súng kíp, lưỡi cuốc,gươm mã tấu ,... cùng các vâth dụng sinh hoạt của nghĩa quân ta .Những hiện vật ấy nhắc nhở em rằng, chiến thắng không đến từ vũ khí hiện đại, mà đến từ ý chí sắt đá và trí tuệ phi thường,là minh chứng sống động cho cuộc sống chiến đấu gian khổ nhưng đầy anh dũng của nhân dân ta. Em đã dành nhiều thời gian trước những tấm bản đồ mô phỏng chiến thuật du kích, tâm đắc với tài năng quân sự của Hoàng Hoa Thám, một người nông dân đã làm kẻ thù phải kiêng nể và khiếp sợ .
Khu vực Đồn Phồn Xương, đại bản doanh của nghĩa quân Yên Thế, là nơi em cảm nhận rõ nhất sự khốc liệt của chiến tranh. Những bức tường thành được làm bằng đất đỏ , những lỗ châu mai nhỏ bé được khoét thủ công, dù đã nhuốm màu thời gian và phủ rêu xanh nhưng vẫn toát lên vẻ vững chãi , kiên cố . Em hình dung ra cảnh nghĩa quân ngày xưa đã dựa vào địa thế hiểm trở này để chiến đấu tài tình khiến thực dân Pháp phải kinh hồn bạt vía suốt 30 năm.
Ngoài việc tham quan, chúng em còn có một buổi sinh hoạt tập thể nhỏ, cùng nhau ôn lại những câu ca dao về Yên Thế và cùng nhau chụp ảnh lưu niệm trước cổng đồn. Những tấm ảnh ấy không chỉ là kỷ niệm vui, mà còn là lời cam kết thầm lặng về việc ghi nhớ lịch sử.
Khi đoàn xe lăn bánh trở về, lòng em không còn sự háo hức ban đầu, mà thay vào đó là sự trầm lắng và trân trọng. Hình ảnh những đồi vải xanh tươi giờ đây càng đẹp hơn, bởi em hiểu rằng sự bình yên này được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người.
Chuyến đi đến Hoàng Hoa Thám đã "thắp" lên trong em một ngọn lửa rực rỡ về lòng tự hào về trí tuệ và bản lĩnh của những người nông dân Việt Nam. Em nhận ra rằng lịch sử không phải là những con chữ khô khan, mà là hơi thở nóng bỏng của những con người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh. Em hiểu rằng, việc bảo vệ nền độc lập hôm nay chính là tiếp nối ngọn cờ của Hoàng Hoa Thám. Em sẽ học tập thật tốt, để xứng đáng là thế hệ tiếp theo nối giữ gìn những giá trị lịch sử hào hùng mà mảnh đất Yên Thế đã trao truyền.
Câu 1 : Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn xen lục ngôn (thơ Đường luật biến thể)
Câu 2 : Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ trên là : cây hoè, hoa thạch lựu, và hoa hồng liên (sen)
Câu 3 :
- Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ đảo ngữ trong câu thơ trên. Đảo " Lao xao - dắng dỏi " lên vị trí đầu
- Tác dụng của biện pháp tu từ này là :
+, Biện pháp tu tu đảo ngữ làm cho câu thơ trên sinh động , hấp dẫn , gợi hình gợi cảm
+, Biện pháp này giúp " Lao xao " gợi tả sự ồn ào, tấp nập của chợ cá, "dắng dỏi" gợi tả tiếng ve kêu râm ran . Nhấn mạnh âm thanh của cuộc sống hàng vô cùng sống động
+, Qua đó , ta thấy tác giả là người yêu thiên nhiên sâu sắc , sống gắn bó với cuộc sống thôn quê , coi trọng trân quý thiên nhiên .
Câu 4 : Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã thể hiện ước vọng về một cuộc sống thái bình, ấm no cho nhân dân , thể hiện khát vọng về một xã hội thịnh vượng,nơi mọi người dân đều có cuộc sống ấm no, hạnh phúc và không còn cực khổ
Câu 5 : Chủ đề của bài thơ là tình yêu thiên nhiên, yêu đời, yêu nhân dân và đất nước, cùng với khát vọng về một cuộc sống thái bình, ấm no cho nhân dân.Căn cứ vào nội dung của tám câu thơ
Câu 6 : Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học cho bản thân trong việc giữ gìn tinh thần lạc quan, biết tận hưởng những điều bình dị quanh mình là em học được cách trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống bình dị , biết dành thời gian ngắm nhìn cảnh vật xung quanh ,lắng nghe âm thanh của cuộc sống , cần biết tận hưởng những khoảnh khắc đẹp của thiên nhiên và những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống hàng ngày