Ngô Phương Mai

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Phương Mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Văn bản “Hoa rừng” khắc họa vẻ đẹp giản dị nhưng đầy sức sống của những bông hoa mọc nơi núi rừng hoang dã. Hình ảnh hoa rừng không chỉ gợi lên vẻ đẹp tự nhiên, mộc mạc mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Những bông hoa ấy sinh ra giữa điều kiện khắc nghiệt của núi rừng, không được chăm sóc hay vun trồng, nhưng vẫn vươn lên mạnh mẽ và tỏa hương thầm lặng. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về sức sống bền bỉ và vẻ đẹp của những điều bình dị trong cuộc sống. Hoa rừng giống như những con người giản dị, âm thầm sống và cống hiến mà không cần sự chú ý hay ca ngợi. Ngôn ngữ của văn bản nhẹ nhàng, giàu hình ảnh, giúp người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp trong trẻo của thiên nhiên và sự gắn bó giữa con người với núi rừng. Đồng thời, tác phẩm cũng khơi gợi cho người đọc tình yêu thiên nhiên, sự trân trọng những giá trị bình dị xung quanh mình. Có thể nói, “Hoa rừng” không chỉ là bức tranh thiên nhiên tươi đẹp mà còn là lời ca ngợi sức sống mạnh mẽ và vẻ đẹp thầm lặng của cuộc đời

Câu 2:

Trong cuộc sống, mỗi con người đều có hoàn cảnh, suy nghĩ và câu chuyện riêng. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng đủ kiên nhẫn và thấu hiểu để nhìn nhận người khác một cách đúng đắn. Trong văn bản Hoa rừng, các chiến sĩ đã từng hiểu lầm và có thái độ thiếu tôn trọng đối với Phước. Từ chi tiết đó, ta có thể suy ngẫm về vấn đề thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận những người xung quanh – một hiện tượng vẫn thường xảy ra trong đời sống.


Thiếu cảm thông là khi con người vội vàng đánh giá người khác dựa trên những gì mình nhìn thấy bên ngoài, mà không cố gắng tìm hiểu hoàn cảnh, suy nghĩ hay cảm xúc của họ. Khi không đặt mình vào vị trí của người khác, chúng ta dễ đưa ra những nhận xét phiến diện, thậm chí gây tổn thương cho họ. Trong câu chuyện, các chiến sĩ ban đầu đã hiểu sai về Phước, cho rằng anh có những hành động kỳ lạ và đáng trách. Nhưng khi hiểu rõ hơn về con người và tấm lòng của Phước, họ mới nhận ra sự vội vàng trong cách nhìn nhận của mình.


Trong thực tế, tình trạng này xảy ra rất phổ biến. Có khi ta chỉ nhìn vào vẻ ngoài, một hành động nhỏ hay một lời nói thoáng qua để đánh giá cả một con người. Ví dụ, một bạn học sinh ít nói có thể bị cho là lạnh lùng, kiêu ngạo; một người làm việc chậm có thể bị cho là lười biếng. Nhưng phía sau đó có thể là sự rụt rè, áp lực, hoặc những khó khăn mà ta không hề biết. Những phán xét thiếu cảm thông không chỉ làm tổn thương người khác mà còn khiến các mối quan hệ trở nên xa cách, thiếu sự tin tưởng.


Vì vậy, mỗi người cần học cách nhìn nhận người khác bằng sự bao dung và thấu hiểu. Trước khi đánh giá ai đó, ta nên bình tĩnh quan sát, lắng nghe và đặt mình vào hoàn cảnh của họ. Sự cảm thông giúp con người xích lại gần nhau hơn, tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp và một xã hội nhân ái.


Tóm lại, câu chuyện trong Hoa rừng nhắc nhở chúng ta rằng không nên vội vàng phán xét người khác. Khi biết cảm thông và thấu hiểu, chúng ta không chỉ tránh được những hiểu lầm đáng tiếc mà còn góp phần làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn.


Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản "Hoa rừng" là tự sự.

Câu 2:

Nhân vật Phước hái hoa để chuẩn bị cho buổi lễ kết nạp đoàn viên mới.

Câu 3:

Nhân vật Phước được khắc hoạ với những phẩm chất đáng quý:

− Dũng cảm, kiên cường và tận tuỵ: Dù là nữ nhưng cô dẫn bộ đội xuyên rừng suốt đêm trong mưa bom bão đạn. Phước có sức khoẻ đáng bất ngờ, đi đường không biết mệt mỏi và còn mang vác giúp chiến sĩ đau chân.

− Lạc quan, yêu đời: Giữa chiến trường ác liệt và sự mệt mỏi, cô vẫn chú ý đến vẻ đẹp của hoa rừng và hái về để trang trí cho sinh hoạt tập thể.

− Dịu dàng, hồn nhiên và bao dung: Cô cư xử nhẹ nhàng ("ăn nhỏ nhẹ", "mỉm cười ngoan ngoãn"), sẻ chia củ sắn với cấp trên và đặc biệt là tấm lòng vô tư, không hề để bụng hay giận hờn trước những lời trách móc vô cớ của người khác.

Câu 4:

− Văn bản "Hoa rừng" sử dụng ngôi kể thứ ba.

− Tác dụng của việc sử dụng ngôi kể thứ ba trong văn bản:

+ Giúp người kể chuyện có thể bao quát toàn bộ bối cảnh, sự việc và hành động của các nhân vật một cách khách quan.

+ Dễ dàng đi sâu vào thế giới nội tâm của nhiều nhân vật khác nhau (từ sự hối hận của các anh lính, sự day dứt của đoàn trưởng Thăng đến sự vô tư của Phước), từ đó làm nổi bật lên vẻ đẹp của nhân vật chính qua cái nhìn của người khác.

Câu 5:

Học sinh trình bày bài học của bản thân về cách nhìn nhận và đánh giá người khác. Gợi ý:

− Không nên vội vàng đánh giá, phán xét người khác chỉ qua vẻ bề ngoài hay một vài hành động nhất thời.

− Cần phải có cách nhìn nhận đa chiều, sâu sắc và xuất phát từ sự bao dung, đồng cảm với những người xung quanh.

− Đừng để sự nóng nảy hay định kiến chủ quan che lấp đi vẻ đẹp nhân cách của người đối diện, dẫn đến những hối tiếc muộn màng.

Đọc bài thơ " Mẹ " của tác giả Viễn Phương không chỉ bản thân tôi mà tất cả mọi người sau khi đọc bài thơ này chắc hẳn ai cũng không khỏi xúc động trước tình yêu bao la và sự hi sinh vô điều kiện của người mẹ. Bằng cách ví mẹ như đóa hoa sen thanh cao , tác giả đã khắc họa cuộc đời của mẹ đầy khó khăn nhưng lại vô cùng cao quý. Qua từng câu thơ, vần thơ tôi càng thêm thấu hiểu và biết ơn công lao, sự hi sinh cao cả của người mẹ. Bài thôi" Mẹ " của tác giả Viễn Phương là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo mà mỗi người con cần khắc ghi trong lòng

Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ cư xử chân thành, tự nhiên và bình đẳng như những người bạn cũ, không vì địa vị hay chức tước mà thay đổi thái độ. Tình bạn cần sự tôn trọng và chân thật, không nên khúm núm hay xu nịnh. Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng phải biết coi trọng tình bạn, sống thẳng thắn, không để địa vị làm ảnh hưởng đến cách đối xử với người khác

- Bóng tối ấy không chỉ xuất hiện ở con người từ thế hệ lớn tuổi đến thế hệ mầm non mà ngay cả cảnh vật cũng bị nhuốm màu.

- Dường như cả xã hội Nga đang bị ngập chìm trong đó, không có ánh sáng của sự chân thành.

Đoạn trích "Đi lấy mật" được trích trong tiểu thuyết "Đất rừng phương Nam" của nhà văn Đoàn Giỏi. Thông qua câu chuyện ba cha con vào rừng đi lấy mật, tác giả đã làm nổi bật hình tượng nhân vật An với nhiều phẩm chất trong sáng, tốt đẹp.

Trước hết, An là một cậu bé yêu thiên nhiên và có những quan sát vô cùng tinh tế. Dưới con mắt của An, rừng núi U Minh hiện lên với vẻ hoang sơ, kì vĩ song cũng rất thơ mộng, trữ tình. Trên đường đi lấy mật, cậu luôn chăm chú, để ý khung cảnh xung quanh. Bằng cách sử dụng ngôi kể thứ nhất, bức tranh thiên nhiên rừng U Minh được thu vào đôi mắt hồn nhiên của An. Các đoạn văn miêu tả như những thước phim quay chậm vô cùng sống động, sắc nét. An đưa mắt quan sát ở trên cao với hình ảnh bầu trời "Ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng có cảm giác như nó là bao qua một lớp thủy tinh.". Cậu tiếp tục cảm nhận thiên nhiên bằng khứu giác, xúc giác, thị giác: "ăn xong, bấy giờ bóng nắng mới bắt đầu lên. Gió cũng bắt đầu thổi rao rao theo với khối mặt trời tròn đang tuôn ánh sáng vàng rực xuống mặt đất. Một làn hơi đất nhè nhẹ tỏa lên, phủ mờ những bụi cây cúc áo, rồi nhè nhẹ tan dần theo hơi ấm mặt trời.",... Màu sắc, đặc điểm của sự vật, hiện tượng được miêu tả chi tiết cho thấy sự nhạy cảm trong tâm hồn của nhân vật An.

Trong bài thơ khêu gợi được cảnh đẹp của mùa mưa sự yên ả mà dễ nhận thấy nói về những cảnh tượng gần gũi và đặc biệt nói lên cảnh đẹp huyền ảo của thiên nhiên qua hình ảnh mùa mưa

Ý thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" thể hiện sự cống hiến, hy sinh âm thầm nhưng bền bỉ của con người Việt Nam dành cho quê hương, tương tự như phù sa vun đắp cho đất. Hình ảnh này biểu tượng cho tình yêu thương, nuôi dưỡng tình cảm (bến chờ) và đạo lý "uống nước nhớ nguồn," thể hiện tấm lòng gắn bó, sẵn sàng hoá thân vào đất mẹ.