Dương Quang Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Quang Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm).

Câu 2.
Nhân vật Phước hái hoa để trang trí cho lễ kết nạp đoàn viên mới của đơn vị vào buổi tối.

Câu 3.
Nhân vật Phước được khắc hoạ với nhiều phẩm chất đáng quý:

  • Dũng cảm, kiên cường, không ngại gian khổ khi làm nhiệm vụ giao liên.
  • Chịu đựng, giàu trách nhiệm, sẵn sàng giúp đỡ các chiến sĩ.
  • Giản dị, khiêm tốn, vị tha, không để bụng khi người khác hiểu lầm mình.
  • Tâm hồn trong sáng, yêu cái đẹp, thể hiện qua việc hái hoa cho buổi lễ.

Câu 4.

  • Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
  • Tác dụng:
    • Giúp người kể quan sát và kể lại câu chuyện một cách khách quan, bao quát.
    • Làm nổi bật hành động, suy nghĩ của các nhân vật, đặc biệt là vẻ đẹp của nhân vật Phước.

Câu 5.
Qua văn bản, em nhận ra rằng khi nhìn nhận và đánh giá người khác, chúng ta không nên vội vàng kết luận chỉ dựa vào biểu hiện bên ngoài. Mỗi người đều có những hoàn cảnh và hành động thầm lặng mà ta chưa biết. Vì vậy, cần tìm hiểu kỹ, lắng nghe và thấu hiểu trước khi nhận xét về ai đó. Đồng thời, chúng ta cũng nên biết tôn trọng, cảm thông và trân trọng những đóng góp của người khác. Điều đó giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp và tránh những hiểu lầm không đáng có.

Câu 1. (Khoảng 200 chữ)

Văn bản “Hoa rừng” đã làm nổi bật vẻ đẹp đáng quý của nhân vật Phước – một nữ giao liên dũng cảm, giàu lòng trách nhiệm và có tâm hồn trong sáng. Trong hoàn cảnh chiến tranh khắc nghiệt, Phước vẫn âm thầm dẫn đường cho các chiến sĩ vượt qua những chặng đường nguy hiểm. Dù mệt mỏi vì vừa trải qua hành trình xuyên rừng suốt đêm trong mưa bom bão đạn, cô vẫn tận tình giúp đỡ các chiến sĩ, thậm chí mang giúp ba lô cho người bị đau chân. Đặc biệt, khi bị hiểu lầm và có những lời nói thiếu tôn trọng từ các chiến sĩ, Phước không hề trách móc hay giận dữ mà vẫn cư xử chân thành, giản dị. Điều đó cho thấy sự bao dung và vị tha của cô. Bên cạnh sự dũng cảm, Phước còn có một tâm hồn rất đẹp, thể hiện qua việc hái hoa rừng để trang trí cho lễ kết nạp đoàn viên mới. Hình ảnh “hoa rừng” không chỉ là những bông hoa nơi núi rừng mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp giản dị, trong sáng và kiên cường của người con gái giao liên trong thời chiến. Qua đó, tác giả ca ngợi vẻ đẹp của những con người thầm lặng đã góp phần làm nên sức mạnh của cuộc kháng chiến.


Câu 2. (Khoảng 400 chữ)

Trong cuộc sống, con người thường nhìn nhận và đánh giá người khác qua những biểu hiện bên ngoài mà chưa thật sự thấu hiểu hoàn cảnh của họ. Điều này dễ dẫn đến sự thiếu cảm thông trong cách đối xử với những người xung quanh. Trong văn bản “Hoa rừng”, ban đầu các chiến sĩ đã hiểu lầm và có thái độ thiếu tôn trọng đối với Phước vì cho rằng cô lạnh lùng, không quan tâm đến sự mệt mỏi của họ. Chỉ khi biết rằng cô đã trải qua một hành trình gian khổ suốt đêm để hoàn thành nhiệm vụ, họ mới nhận ra sự dũng cảm và tận tụy của cô. Từ câu chuyện ấy, ta có thể thấy rõ hậu quả của việc thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận người khác.

Thiếu cảm thông là khi con người không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu và chia sẻ với họ. Thay vào đó, chúng ta vội vàng phán xét dựa trên cảm nhận chủ quan của bản thân. Trong cuộc sống hằng ngày, tình trạng này diễn ra khá phổ biến. Nhiều người dễ dàng chỉ trích một bạn học khi thấy bạn ấy ít nói hoặc không tham gia hoạt động chung mà không biết rằng bạn có thể đang gặp khó khăn trong cuộc sống. Có khi chúng ta trách móc người thân vì họ tỏ ra nghiêm khắc, nhưng thực chất đó lại là sự quan tâm và mong muốn chúng ta tốt hơn.

Sự thiếu cảm thông không chỉ gây ra những hiểu lầm mà còn làm tổn thương người khác, khiến các mối quan hệ trở nên xa cách. Ngược lại, khi biết lắng nghe và thấu hiểu, con người sẽ dễ dàng chia sẻ, giúp đỡ nhau hơn. Cảm thông giúp chúng ta nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện, từ đó cư xử đúng mực và nhân ái hơn.

Vì vậy, mỗi người cần học cách suy nghĩ thấu đáo trước khi đánh giá người khác. Hãy biết lắng nghe, quan sát và đặt mình vào vị trí của họ để hiểu rõ hơn hoàn cảnh và hành động của họ. Khi có lòng cảm thông, chúng ta không chỉ tránh được những hiểu lầm đáng tiếc mà còn góp phần xây dựng một xã hội giàu tình yêu thương và sự sẻ chia.

Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và xúc động. Qua hình ảnh hoa sen, tác giả đã gợi lên vẻ đẹp giản dị, thanh cao và giàu đức hi sinh của người mẹ. Mẹ tuy nghèo khó nhưng luôn âm thầm chịu đựng, dành trọn tình yêu thương và cuộc đời mình để nuôi dưỡng con khôn lớn. Khi con trưởng thành, mẹ lại lặng lẽ già đi theo năm tháng. Đặc biệt, những câu thơ cuối nói về sự ra đi của mẹ khiến em cảm thấy rất nghẹn ngào và thương nhớ. Hình ảnh “mẹ thành ngôi sao lên trời” vừa gợi nỗi mất mát, vừa thể hiện tình cảm kính yêu và niềm tin rằng mẹ vẫn luôn dõi theo con. Bài thơ giúp em càng thêm yêu thương, biết ơn và trân trọng mẹ của mình hơn.

Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ vui vẻ chào hỏi, trò chuyện thân mật và đối xử chân thành như trước, không vì hoàn cảnh hay địa vị của bạn mà thay đổi thái độ. Em sẽ giữ sự tự nhiên, tôn trọng và trân trọng tình bạn đã có.

Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng trong tình bạn và trong cuộc sống, con người nên sống chân thành, thẳng thắn và bình đẳng với nhau. Không nên vì sự khác biệt về địa vị hay hoàn cảnh mà trở nên nịnh bợ hoặc xa cách. Tình bạn chân thành luôn đáng quý và cần được giữ gìn.

Chi tiết “Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó” gợi tả:

  • Những đồ vật của nhân vật bị ướt mưa, nhàu nát, trông tội nghiệp, như cũng mang tâm trạng buồn bã giống chủ nhân của nó.
  • Cách miêu tả này là biện pháp nhân hoá, khiến các đồ vật như có cảm xúc.

Ý nghĩa của chi tiết:

  • Làm nổi bật tâm trạng chán nản, thất vọng và khổ sở của nhân vật.
  • Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu văn, giúp người đọc cảm nhận rõ hoàn cảnh khó khăn và tâm trạng của nhân vật.
  • Qua đó làm cho câu chuyện trở nên sinh động và giàu cảm xúc hơn.

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long là một tác phẩm giàu cảm xúc và ý nghĩa. Truyện không chỉ khắc họa vẻ đẹp thiên nhiên Sa Pa mà còn làm nổi bật vẻ đẹp của những con người lao động thầm lặng, cống hiến cho đất nước.

Trước hết, tác phẩm gây ấn tượng bởi bức tranh thiên nhiên Sa Pa trong trẻo và thơ mộng. Qua lời kể của bác lái xe và cảm nhận của ông họa sĩ, Sa Pa hiện lên với núi cao, mây trắng, những rặng đào, những rừng cây xanh mát. Thiên nhiên nơi đây vừa hùng vĩ vừa yên tĩnh, tạo nên một không gian “lặng lẽ”. Khung cảnh ấy không chỉ làm nền cho câu chuyện mà còn góp phần tôn lên vẻ đẹp của con người sống và làm việc nơi đây.

Nhân vật trung tâm của truyện là anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Anh sống một mình trên núi cao, công việc là đo gió, đo mưa, đo nắng và báo số liệu về trung tâm. Công việc tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, phục vụ cho sản xuất và chiến đấu. Điều đáng quý ở anh thanh niên là tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nghề. Dù phải làm việc trong điều kiện khó khăn, thậm chí phải dậy lúc một, hai giờ sáng để đo đạc, anh vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Không chỉ vậy, anh còn có tâm hồn trong sáng, yêu cuộc sống, thích trồng hoa, đọc sách và luôn hiếu khách.

Bên cạnh anh thanh niên, truyện còn xuất hiện một số nhân vật khác như ông họa sĩ và cô kỹ sư trẻ. Qua cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với anh thanh niên, họ đều cảm nhận được vẻ đẹp của một con người sống giản dị nhưng cao quý. Ông họa sĩ xúc động muốn vẽ chân dung anh để lưu giữ hình ảnh đẹp ấy, còn cô kỹ sư trẻ thì càng thêm tin tưởng và yêu cuộc sống lao động cống hiến. Những nhân vật này góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của anh thanh niên và gửi gắm thông điệp của tác giả.

Qua truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, Nguyễn Thành Long đã ca ngợi những con người lao động bình dị nhưng có lý tưởng cao đẹp. Họ âm thầm làm việc, cống hiến cho đất nước mà không cần được ca ngợi. Tác phẩm cũng nhắc nhở mỗi người cần sống có trách nhiệm, biết cống hiến cho xã hội.

Tóm lại, Lặng lẽ Sa Pa là một truyện ngắn giàu giá trị nội dung và nghệ thuật. Qua hình ảnh anh thanh niên và khung cảnh Sa Pa thơ mộng, tác giả đã thể hiện tình yêu thiên nhiên, trân trọng con người lao động và khơi gợi trong mỗi chúng ta khát vọng sống có ích cho cuộc đời.

Bài thơ Khi mùa mưa đến thể hiện cảm hứng yêu thiên nhiên và tình yêu quê hương sâu sắc của nhà thơ. Khi mùa mưa về, thiên nhiên hiện lên tươi mới, mát lành và đầy sức sống. Những cơn mưa không chỉ làm dịu đi cái nóng mà còn đem lại sự sống cho cây cối, ruộng đồng. Qua đó, nhà thơ bộc lộ niềm vui, sự rung động trước vẻ đẹp giản dị của thiên nhiên và cuộc sống. Đồng thời, cảm hứng của tác giả còn thể hiện khát vọng được hòa mình vào thiên nhiên, sống có ích và góp phần bồi đắp cho quê hương như hình ảnh “ta hóa phù sa mỗi bến chờ”. Bài thơ vì thế mang đến cho người đọc cảm xúc nhẹ nhàng, trong trẻo và gợi lên tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống.

Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” gợi ra hình ảnh rất đẹp và giàu ý nghĩa.

-Phù sa là lớp đất màu mỡ do sông bồi đắp, giúp cây cối phát triển, nuôi sống con người.

-Khi tác giả nói “ta hoá phù sa”, đó là cách nói ẩn dụ: con người sẵn sàng hoà mình, dâng hiến, âm thầm đóng góp cho cuộc đời.

-“Mỗi bến chờ” gợi hình ảnh những nơi con người dừng chân, những chặng đường của cuộc sống, của quê hương, đất nước.

=> Vì vậy, câu thơ thể hiện khát vọng sống có ích:
Con người mong muốn được cống hiến thầm lặng như phù sa, bồi đắp cho quê hương, cho cuộc đời thêm tốt đẹp, dù ở bất cứ nơi đâu.
Ý thơ nói lên ước nguyện của con người muốn hi sinh, cống hiến và góp phần làm giàu đẹp cho cuộc sống, giống như phù sa âm thầm bồi đắp cho đất đai.

Bài làm

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, thầy cô đã tổ chức cho lớp em một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Đền thờ Bà Trưng – một địa điểm linh thiêng của quê hương. Đây là lần đầu tiên em được cùng bạn bè đến thăm một di tích lịch sử lớn như vậy nên trong lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Ngay từ chiều hôm trước, em đã chuẩn bị sẵn đồ dùng cá nhân, sạc đầy máy ảnh và dặn mẹ gọi dậy thật sớm để không bị trễ chuyến đi. Đối với em, đây không chỉ là một buổi tham quan đơn thuần mà còn là cơ hội để hiểu thêm về truyền thống dân tộc qua những điều mà sách vở chưa truyền tải hết.

Sáng hôm ấy, mới hơn sáu giờ mà sân trường đã rộn ràng tiếng cười nói. Bạn nào cũng khoác chiếc ba lô nhỏ, mang theo nước uống và vài món quà vặt. Trên gương mặt ai cũng ánh lên sự phấn khởi. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, không khí càng trở nên náo nhiệt hơn. Những bài hát tuổi học trò vang lên khiến cả hành trình dài bỗng trở nên ngắn lại. Qua cửa kính, em nhìn thấy những cánh đồng xanh mát, những xóm làng yên bình lùi dần phía sau, lòng đầy háo hức chờ đợi điều phía trước.

Khi xe dừng lại trước cổng khu di tích, chúng em đồng loạt ồ lên thích thú. Cổng được xây theo lối kiến trúc cổ, mái ngói cong vút nổi bật dưới bầu trời xanh. Bước xuống xe, em cảm nhận ngay bầu không khí trang nghiêm nhưng rất đỗi thân thuộc. Con đường dẫn vào đền thờ được lát đá sạch sẽ, hai bên là hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát. Tiếng chim ríu rít, tiếng gió khẽ rung những chiếc lá già như tạo nên một bản hòa âm dịu dàng, đưa chúng em chầm chậm bước vào không gian đậm màu lịch sử.

Thầy chủ nhiệm dẫn chúng em xếp hàng ngay ngắn trước đền chính. Trong làn khói hương bay nhẹ, chúng em kính cẩn dâng nén hương tưởng nhớ hai vị nữ anh hùng Trưng Trắc – Trưng Nhị. Ngắm nhìn bức tượng hai bà uy nghiêm trong bộ giáp chiến, cưỡi voi ra trận, em cảm nhận sâu sắc sự mạnh mẽ và ý chí kiên cường của những con người đã làm nên trang sử hào hùng của dân tộc. Chỉ nghe đến tên hai bà thôi em đã thấy tự hào, nhưng khi được tận mắt nhìn thấy những hình khắc, những hiện vật liên quan, cảm xúc ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Sau phần dâng hương, chúng em được cô hướng dẫn viên đưa đi tham quan khu trưng bày. Căn phòng lớn trưng bày nhiều hiện vật như vũ khí, giáp trụ, những mô hình mô phỏng trận chiến, cùng vô số hình ảnh và tư liệu quý giá. Cô kể lại những câu chuyện về cuộc khởi nghĩa, về lòng dũng cảm của hai bà và nghĩa quân. Giọng cô trầm ấm, vừa kể vừa chỉ vào những bức tranh, khiến câu chuyện lịch sử như sống dậy trước mắt chúng em. Em đặc biệt ấn tượng với câu nói của Bà Trưng Trắc trong truyền thuyết: “Một xin rửa sạch thù nhà, hai xin dựng lại nghiệp xưa họ Hùng.” Câu nói ấy khiến em rùng mình vì sự mạnh mẽ và tấm lòng yêu nước sâu sắc.

Đi đến khu vực trưng bày, em được thấy mô hình voi chiến – biểu tượng gắn liền với cuộc khởi nghĩa. Dù chỉ là mô phỏng, nhưng đứng trước con voi lớn với bộ giáp sáng màu, em có cảm giác như đang sống trong không khí hào hùng của cuộc khởi nghĩa năm xưa. Bạn Lan đứng cạnh em thì thầm: “Không hiểu sao mình cảm thấy xúc động quá.” Em mỉm cười, vì chính em cũng đang có chung cảm xúc ấy – sự kính phục và biết ơn đối với những con người đã không tiếc hi sinh để bảo vệ bờ cõi.

Khi tham quan xong, cả lớp được nghỉ chân tại sân gạch rộng rãi phía sau đền thờ. Dưới bóng một cây đa già tỏa bóng mát, chúng em trải bạt ra để ăn trưa. Không khí thật vui vẻ và ấm áp. Tiếng cười, tiếng nói, tiếng giấy gói bánh mở ra… tất cả hòa vào nhau tạo nên kỉ niệm khó quên. Thầy chủ nhiệm còn tổ chức một trò chơi nhỏ là “Ô cửa bí mật lịch sử”, mỗi câu hỏi đúng sẽ có phần thưởng là một gói kẹo. Nhờ chăm chú nghe cô hướng dẫn viên khi nãy, nhóm em trả lời được khá nhiều câu hỏi, khiến cả nhóm reo lên thích thú.

Sau khi ăn uống, nghỉ ngơi, chúng em tranh thủ chụp ảnh lưu niệm. Những bức ảnh ghi lại khoảnh khắc cả lớp đứng trước tượng đài, cùng nở nụ cười tươi dưới ánh nắng vàng óng. Em biết rằng những khoảnh khắc ấy sau này sẽ trở thành kỉ niệm quý giá của thời học sinh – khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi con người.

Trên đường trở về, không khí trên xe có phần lắng dịu hơn lúc đi. Có lẽ ai cũng đang chìm trong những suy nghĩ riêng về chuyến đi vừa rồi. Em dựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn những cánh đồng trải dài và lặng lẽ suy ngẫm. Chuyến tham quan không chỉ cho em kiến thức lịch sử, mà còn gợi cho em niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm của bản thân. Em hiểu rằng để có hòa bình hôm nay, biết bao thế hệ đã hi sinh. Vậy nên là một học sinh, em phải cố gắng học tập, sống tử tế và có ích để góp phần xây dựng đất nước.

Khi xe dừng lại trước cổng trường, mặt trời đã ngả về phía Tây, ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng rải xuống sân trường. Em bước xuống xe với tâm trạng thoải mái và tràn đầy cảm xúc. Chuyến đi tuy chỉ diễn ra trong một ngày nhưng lại để lại trong em những ấn tượng sâu sắc, là bài học sống quý giá mà em sẽ luôn ghi nhớ.

Đối với em, đây không chỉ là một chuyến tham quan, mà còn là hành trình trở về với cội nguồn dân tộc, nơi em cảm nhận được niềm tự hào, sự biết ơn và tình yêu quê hương một cách rõ rệt nhất. Em tin rằng mỗi bạn trong lớp đều đã mang về cho mình một kỉ niệm đẹp, và khi những kỉ niệm ấy được ghi lại trong tập san, chúng sẽ trở thành dấu ấn khó quên của tuổi học trò.


Câu 1.
-Bài thơ đc viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường Luật (7 chữ ,8 câu)
Câu 2.
các hình ảnh thiên nhiên đc nhắc đến gồm :
-Hòe lục đùn đùn tán rợp giương
-Thạch lựu còn phun thức đỏ
-Hồng liên trì đã tiễn mùi hương
-Cùng với âm thanh tiếng ve kêu râm ran trong nắng hè
Câu 3.
+ Biện pháp đảo ngữ ở các từ ''lao xao chợ cá '',''Dắng dỏi cầm ve ''
-Làm nổi bật âm thanh rộn rã ,sinh động của cảnh vật
-Gợi lên ko khí náo nhiệt của cuộc sống con ng giữa thiên nhiên mùa hè
-Thể hiên niềm vui , tình yêu đời và hòa hợp giữa con ng với thiên nhiên
Câu 4.
+ Nguyễn trãi bộc lộ :
-Tấm lòng yêu nc , thương dân sâu sắc
-Mong ước cuộc sống no đủ ,thái bình cho nhân dân
-Đồng thời thể hiện tâm hồn thanh cao , yêu đời ,luôn hướng về dân
Câu 5.
+Chủ đề : bài thơ thể hiện niềm vui ,niềm say mê trước vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè và tấm lòng yêu nc , thương dân của Nguyễn Trãi
+Căn cứ :dựa vào bức tranh thiên nhiên rực rơ ,âm thanh cuộc sống vui tươi và ước nguyên vì dân trg hai câu thơ cuối

Câu 6.

Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra bài học rằng hạnh phúc đôi khi đến từ những điều rất đỗi bình thường quanh mình. Chỉ cần biết mở lòng cảm nhận, ta sẽ thấy cuộc sống luôn có nhiều vẻ đẹp để yêu thương. Vì thế, dù bận rộn hay gặp khó khăn, em cần giữ tinh thần lạc quan, biết trân trọng những phút giây yên bình. Em cũng học cách sống chậm lại, quan sát cây cỏ, ánh nắng hay làn gió để tâm hồn được thư thái hơn. Khi biết bằng lòng và tận hưởng những điều nhỏ bé ấy, em sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn.