Nguyễn Văn Tưởng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn Tưởng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 9 Biện pháp tu từ so sánh trong khổ thơ thứ hai so sánh lời ru của mẹ với những hình ảnh rộng lớn như biển cả/không gian mênh mông… có tác dụng: Làm nổi bật sự bao la, sâu thẳm và bền bỉ của tình mẹ dành cho con. Giúp người đọc cảm nhận được rằng lời ru không chỉ gắn với tuổi thơ mà còn theo con suốt cuộc đời, mở rộng cùng bước trưởng thành của con. Tăng sức gợi hình, gợi cảm, khiến tình cảm mẹ con trở nên thiêng liêng, xúc động và giàu giá trị biểu cảm. Câu 10 Thông điệp chung từ hai đoạn thơ là: Dù con có lớn lên, đi xa đến đâu, tình yêu thương của mẹ vẫn luôn bao la, bền bỉ và theo con suốt cuộc đời. Mẹ luôn là điểm tựa tinh thần, là nguồn yêu thương vô điều kiện, không bao giờ thay đổi theo thời gian hay khoảng cách.

Trong cuộc sống, có những sự việc chỉ diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lại để lại trong lòng ta những ấn tượng sâu sắc, khó phai mờ. Đối với em, sự việc khiến em xúc động và nhớ mãi chính là lần em giúp đỡ một bà cụ qua đường vào một buổi chiều mưa tầm tã.

Hôm ấy, trời bỗng đổ mưa rất to khi em đang trên đường đi học về. Gió thổi mạnh làm những hạt mưa quất vào mặt rát buốt. Khi đang trú mưa dưới mái hiên một cửa hàng nhỏ, em chợt nhìn thấy một bà cụ tóc bạc trắng, dáng người gầy gò, đang loay hoay bên lề đường. Dòng xe cộ đông đúc lao nhanh khiến bà không dám bước sang đường. Chiếc áo mưa mỏng manh không đủ che đi vẻ run rẩy của bà trong cơn mưa lạnh. Nhìn cảnh ấy, trong lòng em chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Em bỗng nghĩ đến bà ngoại của mình ở quê cũng già yếu và cần được quan tâm, giúp đỡ. Không chần chừ, em chạy lại, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà và nói:Bà ơi, để cháu giúp bà qua đường nhé.Bà cụ nhìn em, ánh mắt vừa bất ngờ vừa xúc động, khẽ gật đầu. Chúng em cùng nhau băng qua con đường đầy xe cộ. Dù mưa vẫn nặng hạt, nhưng em cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Khi sang đến nơi an toàn, bà cụ mỉm cười hiền hậu, nắm chặt tay em và nói lời cảm ơn. Nụ cười ấy tuy giản dị nhưng lại khiến tim em rung động mạnh mẽ. Em nhận ra rằng, chỉ một hành động nhỏ thôi cũng có thể mang lại niềm vui và sự an tâm cho người khác. Trên đường về nhà, dù người ướt sũng vì mưa, em vẫn thấy lòng mình nhẹ nhõm và hạnh phúc. Sự việc ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc, dạy em bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia trong cuộc sống. Từ đó, em luôn tự nhắc nhở bản thân phải biết quan tâm, giúp đỡ những người xung quanh, bởi yêu thương cho đi sẽ còn mãi trong trái tim mỗi con người.