Hà Thị Tú Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Thị Tú Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong cuộc đời học sinh của em, có rất nhiều sự việc đã trôi qua theo năm tháng, nhưng có một kỉ niệm vẫn luôn in đậm trong tâm trí em, mỗi khi nhớ lại lòng em lại dâng lên những cảm xúc khó quên. Đó là lần em vấp ngã trong học tập và nhận được sự động viên âm thầm nhưng sâu sắc từ mẹ.

Ngày hôm ấy, em nhận lại bài kiểm tra Toán với số điểm thấp hơn nhiều so với mong đợi. Nhìn con số đỏ chói trên góc bài, tim em chùng xuống. Em đã rất buồn, rất thất vọng về bản thân, thậm chí cảm thấy xấu hổ vì nghĩ rằng mình đã phụ lòng thầy cô và gia đình. Suốt buổi học hôm đó, em không thể tập trung, trong đầu chỉ quanh quẩn cảm giác nặng nề và lo lắng.

Khi về đến nhà, em lặng lẽ bước vào phòng, không dám nói gì. Mẹ dường như hiểu tất cả. Mẹ không trách mắng, cũng không hỏi han dồn dập. Chỉ đến bữa tối, mẹ nhẹ nhàng đặt trước mặt em một bát canh nóng rồi khẽ nói: “Không sao đâu con, quan trọng là con biết mình cần cố gắng hơn.” Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy thôi mà khiến em nghẹn ngào. Em chợt nhận ra rằng, trong lúc em yếu đuối nhất, mẹ vẫn luôn là người ở bên, lặng lẽ nâng đỡ em bằng tình yêu thương bao dung.

Đêm hôm đó, em ngồi lại bên bàn học, mở cuốn vở Toán ra xem lại từng lỗi sai. Không còn cảm giác chán nản như trước, trong em là một quyết tâm mới: phải cố gắng hơn để không phụ sự tin tưởng của mẹ. Sự việc ấy tuy không lớn, nhưng đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Nó dạy em hiểu rằng thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là cơ hội để ta trưởng thành, nếu phía sau còn có những người luôn yêu thương và tin tưởng ta.

Đến bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến ánh mắt và lời nói dịu dàng của mẹ hôm ấy. Chính kỉ niệm đó đã tiếp thêm cho em sức mạnh để vững vàng hơn trên con đường phía trước.

Bài làm

Trong cuộc đời học sinh của em, có rất nhiều sự việc đã trôi qua theo năm tháng, nhưng có một kỉ niệm vẫn luôn in đậm trong tâm trí em, mỗi khi nhớ lại lòng em lại dâng lên những cảm xúc khó quên. Đó là lần em vấp ngã trong học tập và nhận được sự động viên âm thầm nhưng sâu sắc từ mẹ.

Ngày hôm ấy, em nhận lại bài kiểm tra Toán với số điểm thấp hơn nhiều so với mong đợi. Nhìn con số đỏ chói trên góc bài, tim em chùng xuống. Em đã rất buồn, rất thất vọng về bản thân, thậm chí cảm thấy xấu hổ vì nghĩ rằng mình đã phụ lòng thầy cô và gia đình. Suốt buổi học hôm đó, em không thể tập trung, trong đầu chỉ quanh quẩn cảm giác nặng nề và lo lắng.

Khi về đến nhà, em lặng lẽ bước vào phòng, không dám nói gì. Mẹ dường như hiểu tất cả. Mẹ không trách mắng, cũng không hỏi han dồn dập. Chỉ đến bữa tối, mẹ nhẹ nhàng đặt trước mặt em một bát canh nóng rồi khẽ nói: “Không sao đâu con, quan trọng là con biết mình cần cố gắng hơn.” Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy thôi mà khiến em nghẹn ngào. Em chợt nhận ra rằng, trong lúc em yếu đuối nhất, mẹ vẫn luôn là người ở bên, lặng lẽ nâng đỡ em bằng tình yêu thương bao dung.

Đêm hôm đó, em ngồi lại bên bàn học, mở cuốn vở Toán ra xem lại từng lỗi sai. Không còn cảm giác chán nản như trước, trong em là một quyết tâm mới: phải cố gắng hơn để không phụ sự tin tưởng của mẹ. Sự việc ấy tuy không lớn, nhưng đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Nó dạy em hiểu rằng thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là cơ hội để ta trưởng thành, nếu phía sau còn có những người luôn yêu thương và tin tưởng ta.

Đến bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến ánh mắt và lời nói dịu dàng của mẹ hôm ấy. Chính kỉ niệm đó đã tiếp thêm cho em sức mạnh để vững vàng hơn trên con đường phía trước.