Hà Bảo Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Bảo Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

(-9)•(+8)+7

=(-72)+7

= -65

(-9)•(+8)+7

=(-72)+7

= -65

Dù đã lên cấp hai , trải qua lứa tuổi trẻ thơ hồi còn là học sinh Tiểu học nhưng sao có thể quên được những kỉ niệm ấy được chứ . Ở năm học cuối của bậc Tiểu học,cô Phương và các bạn ấy đã để lại cho tôi khoảng thời gian đáng nhớ.

Khi ấy, tôi là một học sinh trong đội tuyển của cô cùng hai bạn nữ khác.Chúng tôi thường xuyên cùng học và cùng vui đùa với nhau . Khi ấy, những điều nhỏ nhặt cũng làm cả đám phải cười phá lên . Lần ấy, vào mùa vũ sữa, quả ra từng chùm sao trĩu cành, tôi mang từng túi ra chia cho mọi người trong đội . Khi thì tôi mang vũ sữa,khi thì là cô mang ổi đi, khi thì là các bạn mang đồ ăn vặt tới . Mọi người cùng nhau chia sẻ với nhau, thật là vui . Nhưng giờ chỉ còn là kỉ niệm .

Vào buổi sáng ngày diễn ra kì thi, lúc ấy là chiều thì thi rồi , tôi tưởng rằng không khí sẽ rất căng thẳng nhưng không ngờ lại khác xa so với dự đoán của tôi . Cô sắp xếp chúng tôi vào một phòng học khác để ôn thi , nhưng chúng tôi không làm vậy. Chỉ thấy mọi người rủ nhau nói chuyện, đùa nghịch với nhau . Không khí thật thoải mái và vui vẻ. Thật nhớ lúc ấy quá.

Sau khi kì thi kết thúc, chúng tôi nhận kết quả, tôi đã được giải, mọi người cùng chúc mừng tôi. Thật vui vì mọi người vẫn cùng nhau trò chuyện, chơi đùa dù không học cùng lớp nữa. Khi cùng nhau chấm các cờ đỏ, chúng tôi vẫn thường xuyên cùng nhau tụ lại, thảo luận về bài học. Cô Phương thi thoảng vẫn chỉ dạy chúng tôi.

Bây giờ, ba chúng tôi đã học cùng lớp với nhau nhưng khi nhớ lại những kỉ niệm ấy, vẫn thật hoài niệm. Đôi khi, tôi mong rằng bản thân hãy lớn thật nhanh nhưng khi thật sự lớn lên mới cảm thấy nhung nhớ về những kỉ niệm về nơi ấy, người cô giáo đáng quý ấy.

C1:Câu chuyện kể theo ngôi thứ 3.

C2:Cây hoàng lan đã có từ lâu nên ta cũng chẳng biết được nó có từ bao giờ.

C3:Trong câu văn trên, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa.Biện pháp được thể hiện qua câu văn "Cả cây hoàng lan khoác lên mình một màu xanh nõn nà". Tác dụng của biện pháp nhằm tăng sức gợi hình,gợi cảm cho sự diễn đạt.Làm cho hình ảnh cây hoàng lan rực rỡ trở nên sinh động và có hồn. Đồng thời giúp cho cây hoàng lan trở nên gần gũi hơn với con người khi mang hành động "khoác"như con người.Ta thấy cây hoàng lan trở nên xanh tươi mơn mởn trong những ngày mới.Qua đó, tác giả muốn ngợi ca vẻ đẹp của hoàng lan, vừa muốn thể hiện tình yêu của mình với nó.

C4:Theo em, những cánh hoàng lan mà ông Hà để lại không chỉ là một cánh hoa nhỏ mà là những cảm xúc vẫn còn ứa đọng mãi như hương thơm của cánh hoàng lan về người ông yêu quý của Hà, đã dần trải qua năm tháng chiến tranh đau thương của người chiến sĩ xa nhà mà vẫn không bao giờ phai nhạt . Vì thế,khi cầm cánh hoa dù đã không còn tươi mới, Hà như đã hiểu được cảm xúc mà ông đã để lại.

C5:Qua câu chuyện về cây hoàng lan,ta thấy rằng khi nhắc đến gia đình nhiều người sẽ không kìm được nước mắt mà nhớ về những người thân yêu của chúng ta.Gia đình là những người luôn yêu thương, quan tâm, chăm sóc chúng ta,mang lại cho ta hơi ấm của tình yêu thương.Gia đình là chỗ dựa tinh thần vững chắc giúp ta vượt qua khó khăn . Bởi vậy,ai còn giá đình thì hãy trân trọng và ở bên cạnh thật nhiều nhé vì giá đình rất quan trọng.