Lương Thị Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thị Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện một khát vọng sống đẹp và giàu ý nghĩa. “Phù sa” là lớp đất màu mỡ do sông bồi đắp, làm cho bãi bờ thêm phì nhiêu, cây cối tốt tươi. “Hoá phù sa” là cách nói ẩn dụ, thể hiện mong muốn được dâng hiến, được âm thầm cống hiến như phù sa lặng lẽ bồi đắp cho đời. “Mỗi bến chờ” gợi những nơi con người đang đợi chờ, những mảnh đất, những cuộc đời cần được vun đắp. → Câu thơ thể hiện ước nguyện cao đẹp của tác giả: muốn hoà mình vào cuộc sống, sống nhân hậu, cống hiến thầm lặng để làm giàu đẹp cho quê hương, cho con người, giống như phù sa nuôi dưỡng những bến bờ.

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, mỗi câu chuyện cổ tích đều là một bài học đạo đức sâu sắc. Trong số đó, truyện "Sự tích hồ Ba Bể" là tác phẩm mà em yêu thích nhất. Câu chuyện không chỉ giải thích về sự hình thành của một thắng cảnh thiên nhiên tươi đẹp ở tỉnh Bắc Kạn mà còn ca ngợi lòng nhân ái, sự cảm thông giữa con người với nhau trong hoạn nạn. Ngày xửa ngày xưa, tại xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Kạn, dân làng thường tổ chức lễ hội cúng Phật hằng năm rất lớn. Mọi người từ khắp nơi đổ về, quần áo chỉnh tề, lòng đầy thành kính để cầu mong sự bình an và sung túc. Giữa không khí náo nhiệt ấy, có hai mẹ con bà góa nghèo cũng dắt tay nhau đi trẩy hội. Họ là những người dân lao động hiền lành, tuy nghèo khó nhưng tâm hồn luôn rộng mở và nhân hậu. Bỗng nhiên, giữa đám đông rộn rã tiếng cười nói, xuất hiện một bà cụ ăn xin già nua, rách rưới. Thân hình bà gầy gò, lở loét, quần áo bẩn thỉu và bốc mùi hôi thối cực kỳ khó chịu. Bà cụ vừa đi vừa thều thào xin ăn: "Tôi đói lắm, các ông các bà giúp tôi với!". Trái ngược với không khí đi chùa cầu Phật, những người xung quanh đều tỏ vẻ ghê tởm, họ xua đuổi, mắng nhiếc và đẩy bà cụ ra xa để tránh làm bẩn quần áo đẹp của mình. Bà cụ đi đến đâu cũng bị hắt hủi, khinh khi. Chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy, mẹ con bà góa nảy lòng thương hại. Họ không quản ngại mùi hôi thối, tiến lại gần dắt bà cụ về nhà mình. Tại đây, người mẹ đã nhường phần cơm ít ỏi của gia đình cho bà cụ ăn, sau đó dọn dẹp một chỗ nghỉ tử tế cho bà cụ ngủ qua đêm. Đêm khuya, khi đang ngủ, người mẹ bỗng giật mình tỉnh giấc bởi một luồng sáng lạ phát ra từ chỗ bà cụ nằm. Thay vì bà lão già nua, một con Giao Long lớn đang nằm cuộn tròn, vảy sáng lấp lánh. Người mẹ kinh hãi nhưng đành nín thở nằm im. Sáng hôm sau, bà cụ trở lại hình dáng cũ và chuẩn bị ra đi. Bà nói với mẹ con bà góa: "Vùng này sắp có lụt lớn. Ta tặng mẹ con nhà ngươi gói tro này, hãy rắc xung quanh nhà để tránh nạn". Bà còn lấy ra hai hạt thóc, cắn vỡ lấy vỏ trấu đưa cho họ và dặn: "Hai mảnh vỏ trấu này sẽ giúp mẹ con nhà ngươi cứu người". Dặn xong, bà cụ biến mất trong nháy mắt. Hai mẹ con vội mang chuyện kể cho dân làng nghe nhưng chẳng ai tin, họ vẫn mải mê nhảy múa, cúng bái. Quả nhiên, tối hôm đó, khi hội đang lúc cực thịnh, một cột nước khổng lồ từ dưới đất phun lên, cuốn phôi mọi thứ. Bản làng chìm trong biển nước mênh mông. Tiếng kêu cứu thất thanh vang vọng nhưng nước mỗi lúc một cao. Thật kỳ lạ, ngôi nhà của hai mẹ con bà góa vẫn khô ráo vì đã được rắc tro. Nhớ lời bà cụ dặn, hai mẹ con lấy vỏ trấu ra thả xuống nước, lạ thay, vỏ trấu biến thành hai chiếc thuyền lớn. Họ chèo thuyền đi khắp nơi, cứu sống bao nhiêu người dân đang chới với giữa dòng nước dữ. Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh vùng đất sụt lở trở thành hồ Ba Bể rộng lớn, còn nền nhà của hai mẹ con trở thành một hòn đảo nhỏ gọi là Gò Bà Góa. Câu chuyện đã để lại trong em niềm xúc động mãnh liệt về lòng tốt giữa con người. Nó dạy em rằng vẻ bề ngoài không đánh giá được giá trị một con người và lòng nhân hậu sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Em hứa sẽ học tập đức tính của hai mẹ con bà góa, luôn sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn xung quanh mình.