Nguyễn Đức Hiệu
Giới thiệu về bản thân
Đi lấy mật là một đoạn trích từ tác phẩm Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn Giỏi kể về cuộc đời phiêu bạt của cậu bé tên An, bối cảnh của tiểu thuyết là vùng đất miền Tây Nam Bộ, nơi có những con người mến khách, yêu nước. Qua đoạn trích đi lấy mật, tác gia đã cho người đọc cảm nhận được về cậu bé An là một con người hồn nhiên, trong sáng và rất ham học hỏi.
An là nhân vật chính, cũng đóng vai là người kể chuyện. Cậu đã được nhà văn khắc họa qua nhiều phương diện khác nhau. Trong hành trình đi lấy mật cùng với tía nuôi và Cò, An đã có được một nhiều nghiệm thú vị. Trước hết, An cũng giống như bao đứa trẻ khác, nghịch ngợm nên đã có những hành động như: “Chen vào giữa, quảy tòn ten một cái gùi bé”; “Đảo mắt khắp nơi để tìm bầy ong mật”; “Reo lên khi nhìn thấy bầy chim đẹp”; “Ngước nhìn tổ ong như cái thúng… ”. Qua những hành động này, có thể thấy An là một đứa trẻ khá hiếu động và nghịch ngợm.
Hồn nhiên là vậy nhưng An vẫn biết suy nghĩ, ham tìm hiểu. Cậu luôn nhớ về lời má nuôi dạy, về cách lấy mật, lời thằng Cò nói về cách xem ong, về sân chim. Khi nghe má nuôi dạy cách lấy mật, nếu không hiểu gì, An lại hỏi ngay: “Sao biết nó về cây này mà gác kèo”, “Kèo là gì, hở má?”, “Coi bộ cũng không khó lắm hở má?”, “Ủa, tại sao vậy má?”... Bên cạnh đó, không chỉ tinh nghịch và ưa khám phá, cậu còn có con mắt quan sát thật tinh tế và sâu sắc. Dưới con mắt của An, cảnh rừng U Minh hiện lên sống động và hoang sơ, trù phú: “Buổi sáng, đất rừng yên tĩnh”, còn “ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng giống như là nó bao qua một lớp thủy tinh”. Điều này cho thấy, An là một cậu bé có tinh tế, biết phát hiện ra những cái đẹp của thiên nhiên.Qua đoạn trích đi lấy mật, tất cả những chi tiết từ câu chuyện của mẹ đã cho ta thấy An là một cậu bé ngoan ngoãn, ham học hỏi, thích quan sát và yêu thiên nhiên
Nhà thơ Trần Hòa Bình đã thể hiện một cảm hứng dâng trào, mãnh liệt và rất đỗi nhân văn khi viết về “Khi mùa mưa đến”. Cảm hứng ấy được khơi nguồn từ sự khao khát, mong chờ cơn mưa như một phép màu thiên nhiên. Khi mưa về, không gian và con người đều được gột rửa, trở nên tươi mới, khiến tâm hồn nhà thơ cũng “trẻ lại”. Mưa trong thơ không chỉ là nước mà còn là nhịp đập của sự sống, là sự hòa quyện giữa niềm vui và nỗi buồn thực tại, nhưng trên hết, nó mang lại sự bình yên sâu lắng. Cảm hứng cao đẹp nhất là khát vọng được dânghs hiến, được hóa thân thành “phù sa” để vun đắp cho đời, cho quê hương, khẳng định ý nghĩa cao quý của sự tồn tại cá nhân trong dòng chảy chung của cuộc sống
Câlu thơ thể hiện một khát vọng sống cao đẹp, cháy bỏng: mong muốn được cống hiến toàn bộ sức lực, tình yêu thương của mình để bồi đắp, làm cho cuộc đời (hay quê hương, cộng đồng) ngày càng tươi tốt, sung túc hơn, giống như phù sa nuôi dưỡng đồng ruộng. Đây là sự giao hòa tuyệt vời giữa con người và thiên nhiên, giữa cá nhân và cộng đồng.