Nguyễn Lê Duy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Trong câu chuyện, nhân vật Heo mang một nét tính cách khá thú vị: điềm tĩnh và thực tế. Khác với Gà hay khoe khoang hay Chó hay kể công, Heo ban đầu khá im lặng, chỉ tập trung vào việc của mình. Sự "lì lợm" này không phải vì Heo lười biếng mà vì nó hiểu rõ giá trị riêng của bản thân. Khi bị Gà mỉa mai là kẻ vô dụng, Heo không hề lúng túng mà chỉ đưa ra một câu hỏi ngược đầy sức nặng về giá trị của thịt heo trong đời sống con người. Qua đó, ta thấy Heo là nhân vật đại diện cho những đóng góp thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng. Heo giúp người đọc nhận ra rằng không phải cứ phải ồn ào, phô trương mới là có ích; đôi khi giá trị của một cá nhân nằm ở mục đích sử dụng cuối cùng và sự hy sinh âm thầm của họ.
Câu 2:Trong cuộc sống, nhiều người ngại khen ngợi vì sợ bị coi là thấp kém hơn người khác. Tuy nhiên, quan điểm "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi" là hoàn toàn đúng đắn. Việc công nhận thành công của người xung quanh không hề làm giảm đi giá trị hay năng lực của chính bạn. Ngược lại, nó cho thấy bạn là người tự tin, có tư duy rộng mở và biết quan sát. Chỉ những người thiếu bản lĩnh mới thấy lo sợ hay đố kỵ trước cái hay của kẻ khác. Một lời khen chân thành không chỉ giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp mà còn tạo động lực để chúng ta cùng học hỏi và tiến bộ. Biết trân trọng giá trị của người khác cũng chính là cách để nâng cao giá trị của bản thân mình.
Câu 1:Trong câu chuyện, nhân vật Heo mang một nét tính cách khá thú vị: điềm tĩnh và thực tế. Khác với Gà hay khoe khoang hay Chó hay kể công, Heo ban đầu khá im lặng, chỉ tập trung vào việc của mình. Sự "lì lợm" này không phải vì Heo lười biếng mà vì nó hiểu rõ giá trị riêng của bản thân. Khi bị Gà mỉa mai là kẻ vô dụng, Heo không hề lúng túng mà chỉ đưa ra một câu hỏi ngược đầy sức nặng về giá trị của thịt heo trong đời sống con người. Qua đó, ta thấy Heo là nhân vật đại diện cho những đóng góp thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng. Heo giúp người đọc nhận ra rằng không phải cứ phải ồn ào, phô trương mới là có ích; đôi khi giá trị của một cá nhân nằm ở mục đích sử dụng cuối cùng và sự hy sinh âm thầm của họ.
Câu 2:Trong cuộc sống, nhiều người ngại khen ngợi vì sợ bị coi là thấp kém hơn người khác. Tuy nhiên, quan điểm "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi" là hoàn toàn đúng đắn. Việc công nhận thành công của người xung quanh không hề làm giảm đi giá trị hay năng lực của chính bạn. Ngược lại, nó cho thấy bạn là người tự tin, có tư duy rộng mở và biết quan sát. Chỉ những người thiếu bản lĩnh mới thấy lo sợ hay đố kỵ trước cái hay của kẻ khác. Một lời khen chân thành không chỉ giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp mà còn tạo động lực để chúng ta cùng học hỏi và tiến bộ. Biết trân trọng giá trị của người khác cũng chính là cách để nâng cao giá trị của bản thân mình.
Câu 1:Trong câu chuyện, nhân vật Heo mang một nét tính cách khá thú vị: điềm tĩnh và thực tế. Khác với Gà hay khoe khoang hay Chó hay kể công, Heo ban đầu khá im lặng, chỉ tập trung vào việc của mình. Sự "lì lợm" này không phải vì Heo lười biếng mà vì nó hiểu rõ giá trị riêng của bản thân. Khi bị Gà mỉa mai là kẻ vô dụng, Heo không hề lúng túng mà chỉ đưa ra một câu hỏi ngược đầy sức nặng về giá trị của thịt heo trong đời sống con người. Qua đó, ta thấy Heo là nhân vật đại diện cho những đóng góp thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng. Heo giúp người đọc nhận ra rằng không phải cứ phải ồn ào, phô trương mới là có ích; đôi khi giá trị của một cá nhân nằm ở mục đích sử dụng cuối cùng và sự hy sinh âm thầm của họ.
Câu 2:Trong cuộc sống, nhiều người ngại khen ngợi vì sợ bị coi là thấp kém hơn người khác. Tuy nhiên, quan điểm "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi" là hoàn toàn đúng đắn. Việc công nhận thành công của người xung quanh không hề làm giảm đi giá trị hay năng lực của chính bạn. Ngược lại, nó cho thấy bạn là người tự tin, có tư duy rộng mở và biết quan sát. Chỉ những người thiếu bản lĩnh mới thấy lo sợ hay đố kỵ trước cái hay của kẻ khác. Một lời khen chân thành không chỉ giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp mà còn tạo động lực để chúng ta cùng học hỏi và tiến bộ. Biết trân trọng giá trị của người khác cũng chính là cách để nâng cao giá trị của bản thân mình.
Câu 1: Kiểu nhân vật chính trong câu chuyện thuộc kiểu nhân vật loài vật
Câu 2: Trong đoạn văn trên sử dụng biện pháp liệt kê
Câu 3: Cốt truyện ngắn gọn xoay quanh một tình huống nhân vật, sử dụng con vật để nói chuyện con người
Câu 4:Mọi cá nhân, sự vật trong cuộc sống đều có giá trị và lợi ích riêng; cần biết tôn trọng sự khác biệt và đóng góp của mỗi người thay vì kiêu ngạo, coi thường
Căn cứ:Dựa vào lời khẳng định cuối truyện của anh nông dân,mọi đồ vật, vật nuôi trong nhà nếu sử dụng đúng mục đích, đúng chức năng đều hữu ích
Câu 5:Câu chuyện về ba con vật đã để lại cho chúng ta bài học sâu sắc về lòng khiêm tốn và sự trân trọng giá trị của người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều sở hữu những năng lực và ưu điểm riêng, không ai là hoàn toàn vô dụng.
66+1
Six seven
Ronaldo
Hôm đó là buổi sáng đầu tiên em đi học sau kì nghỉ Tết dài. Mọi thứ vẫn quen thuộc như mọi ngày, nhưng không hiểu sao trong lòng em lại có cảm giác hơi lạ. Con đường đến trường vẫn là con đường cũ, cây bàng trước cổng trường vẫn đứng đó, nhưng tất cả đều khiến em thấy man mác khó nói.
Khi bước vào lớp, em thấy các bạn đang nói chuyện rôm rả. Cô giáo mỉm cười chào cả lớp như thường lệ, nhưng điều khiến em nhớ nhất lại là lúc cô kể về chuyến đi từ thiện của cô trong dịp Tết. Cô nói rằng có những em nhỏ ở vùng cao không có đủ áo ấm, phải đi bộ nhiều cây số mới đến được lớp. Nghe cô kể, em bỗng im lặng. Em chưa từng nghĩ rằng có những bạn cùng tuổi mình lại thiếu thốn đến vậy.
Giờ ra chơi hôm đó, em đứng ở hành lang nhìn xuống sân trường. Tự nhiên em thấy mình may mắn hơn nhiều người. Những điều hằng ngày em có – sách vở, áo quần, thậm chí cả bữa cơm nóng – đôi khi em lại xem như chuyện bình thường. Sự chia sẻ chân thành của cô khiến em suy nghĩ rất lâu.
Buổi học hôm ấy không có gì đặc biệt, nhưng lại để lại trong em một ấn tượng khó quên. Nó khiến em biết trân trọng hơn những gì mình đang có và hiểu rằng sự quan tâm nhỏ bé cũng có thể làm ai đó ấm lòng.
Hôm đó là buổi sáng đầu tiên em đi học sau kì nghỉ Tết dài. Mọi thứ vẫn quen thuộc như mọi ngày, nhưng không hiểu sao trong lòng em lại có cảm giác hơi lạ. Con đường đến trường vẫn là con đường cũ, cây bàng trước cổng trường vẫn đứng đó, nhưng tất cả đều khiến em thấy man mác khó nói.
Khi bước vào lớp, em thấy các bạn đang nói chuyện rôm rả. Cô giáo mỉm cười chào cả lớp như thường lệ, nhưng điều khiến em nhớ nhất lại là lúc cô kể về chuyến đi từ thiện của cô trong dịp Tết. Cô nói rằng có những em nhỏ ở vùng cao không có đủ áo ấm, phải đi bộ nhiều cây số mới đến được lớp. Nghe cô kể, em bỗng im lặng. Em chưa từng nghĩ rằng có những bạn cùng tuổi mình lại thiếu thốn đến vậy.
Giờ ra chơi hôm đó, em đứng ở hành lang nhìn xuống sân trường. Tự nhiên em thấy mình may mắn hơn nhiều người. Những điều hằng ngày em có – sách vở, áo quần, thậm chí cả bữa cơm nóng – đôi khi em lại xem như chuyện bình thường. Sự chia sẻ chân thành của cô khiến em suy nghĩ rất lâu.
Buổi học hôm ấy không có gì đặc biệt, nhưng lại để lại trong em một ấn tượng khó quên. Nó khiến em biết trân trọng hơn những gì mình đang có và hiểu rằng sự quan tâm nhỏ bé cũng có thể làm ai đó ấm lòng.