Nguyễn Hoàng Tùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Tùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm ngắn nhưng để lại trong em những cảm xúc sâu lắng và suy ngẫm dài lâu về tình mẫu tử. Sau khi đọc bài thơ, điều đọng lại trong em không chỉ là hình ảnh những trái bầu, trái bí lớn lên nhờ bàn tay người mẹ, mà còn là sự hi sinh âm thầm, bền bỉ và tình yêu thương vô điều kiện mà mẹ dành cho con suốt cả cuộc đời.

Trước hết, em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị mà thiêng liêng của người mẹ qua hình ảnh trồng cây, chăm quả. Những câu thơ nói về việc mẹ “trồng bầu, trồng bí” gợi ra một khung cảnh thân thuộc của làng quê Việt Nam, nơi người mẹ tảo tần sớm hôm. Quả lớn lên nhờ công sức, mồ hôi và cả tình thương của mẹ. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến chính mẹ của mình – người cũng âm thầm vun vén cho gia đình từng bữa ăn, giấc ngủ. Mẹ không chỉ nuôi dưỡng con bằng cơm gạo mà còn bằng tình yêu, bằng sự lo lắng và hi sinh không kể ngày đêm.

Điều làm em xúc động nhất là khi nhà thơ so sánh sự trưởng thành của con với sự chín muồi của quả. Quả có thể lớn nhanh, có thể đến ngày thu hoạch, nhưng con người trưởng thành lại là một hành trình dài và phức tạp hơn rất nhiều. Mẹ chăm cây mong ngày hái quả, cũng như nuôi con mong con khôn lớn nên người. Thế nhưng, trong khi quả chín thì mẹ dần già đi. Hình ảnh ấy gợi lên một nỗi xót xa khó tả. Em chợt nhận ra rằng, mỗi bước trưởng thành của con đều đánh đổi bằng thời gian, sức khỏe và tuổi xuân của mẹ. Khi con đủ lớn để hiểu và biết ơn, thì tóc mẹ đã điểm bạc từ lúc nào không hay.

Bài thơ còn khiến em suy nghĩ về trách nhiệm của người con. Nếu quả chín có thể được hái xuống, được thưởng thức, thì “quả” của đời mẹ – chính là con – phải sống sao cho xứng đáng với công lao ấy. Em cảm thấy mình cần cố gắng hơn trong học tập, cần ngoan ngoãn và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Có những lúc em vô tình làm mẹ buồn, cãi lời mẹ vì những chuyện nhỏ nhặt. Đọc bài thơ, em thấy lòng mình chùng xuống và tự nhủ phải thay đổi, phải biết trân trọng những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại vô cùng quý giá.

Giọng thơ của Nguyễn Khoa Điềm nhẹ nhàng, mộc mạc mà sâu sắc. Không cần những từ ngữ hoa mỹ, nhà thơ vẫn chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh gần gũi và suy tư chân thành. Bài thơ giống như một lời nhắc nhở thầm lặng: hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, hãy nhận ra những “trái ngọt” mình có hôm nay đều bắt nguồn từ bàn tay và trái tim của mẹ.

Khép lại bài thơ, trong em dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc và một chút bâng khuâng. Em thương mẹ nhiều hơn, hiểu mẹ nhiều hơn và mong mình sẽ trở thành “quả ngọt” thực sự trong cuộc đời mẹ. Mẹ và quả không chỉ là một bài thơ về tình mẫu tử, mà còn là bài học về lòng biết ơn, về sự trưởng thành và về giá trị của tình yêu thương gia đình – thứ tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người.