Nguyễn Hữu Trí

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hữu Trí
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1:

-Nhân vật con Kiến trong truyện "Con Kiến và con Bồ Câu" hiện lên với những đặc điểm đáng quý: thông minh, nhạy bén và giàu lòng biết ơn. Khi gặp nguy hiểm, Kiến không hoảng loạn mà tìm cách bám vào chiếc lá Bồ Câu ném xuống để thoát nạn. Điều này cho thấy sự nhạy bén và khả năng ứng phó với tình huống hiểm nghèo của Kiến. Đặc biệt, sau khi được cứu, Kiến không quên ơn Bồ Câu. Khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm, Kiến đã nhanh trí bò lên đốt chân người thợ săn, làm anh ta buông cung và Bồ Câu thoát chết. Hành động này thể hiện rõ nét phẩm chất có nghĩa, biết đền ơn của Kiến. Sự thông minh và lòng biết ơn của Kiến đã góp phần tạo nên cái kết ý nghĩa cho câu chuyện, đề cao những giá trị nhân văn tốt đẹp.
câu2:

-Quan điểm cho rằng các lễ hội truyền thống ngày nay đã lỗi thời và nên bị loại bỏ là một nhận định phiến diện và tiềm ẩn nhiều nguy hại cho bản sắc văn hóa dân tộc. Tôi hoàn toàn phản đối quan điểm này, bởi lẽ, lễ hội truyền thống không chỉ là những hoạt động mang tính giải trí mà còn chứa đựng những giá trị văn hóa, lịch sử, tinh thần vô cùng to lớn.

Trước hết, lễ hội truyền thống là di sản văn hóa quý báu, là sợi dây kết nối quá khứ với hiện tại và tương lai. Chúng lưu giữ những phong tục, tập quán, tín ngưỡng, nghệ thuật biểu diễn độc đáo, phản ánh lịch sử hình thành và phát triển của một cộng đồng, một dân tộc. Ví dụ, lễ hội Đền Hùng là dịp để tưởng nhớ công ơn các Vua Hùng đã có công dựng nước, là biểu tượng của tinh thần cội nguồn dân tộc Việt Nam. Việc loại bỏ những lễ hội này đồng nghĩa với việc chúng ta tự cắt đứt đi một phần ký ức, một phần bản sắc của mình.

Thứ hai, lễ hội truyền thống đóng vai trò quan trọng trong việc củng cố và phát huy tinh thần cộng đồng. Trong cuộc sống hiện đại với xu hướng cá nhân hóa ngày càng tăng, lễ hội là dịp để mọi người cùng nhau quy tụ, chia sẻ, gắn kết. Không khí trang nghiêm, náo nhiệt của lễ hội giúp mọi người quên đi những lo toan đời thường, cùng nhau hướng về một mục tiêu chung, thể hiện sự đoàn kết và tình làng nghĩa xóm. Điều này đặc biệt quan trọng trong việc gìn giữ và phát triển những giá trị văn hóa cộng đồng.

Cuối cùng, lễ hội truyền thống còn là nguồn cảm hứng và động lực cho sự sáng tạo. Nhiều lễ hội đã được phục hồi, làm mới với những hình thức phù hợp với thời đại, thu hút du khách trong và ngoài nước. Điều này không chỉ giúp bảo tồn mà còn làm cho văn hóa truyền thống trở nên sống động, có sức lan tỏa và đóng góp vào sự phát triển kinh tế - xã hội thông qua du lịch văn hóa. Việc nhìn nhận lễ hội là "lỗi thời" là bỏ qua tiềm năng phát triển và thích ứng của chúng.

Thay vì loại bỏ, chúng ta cần có những cách tiếp cận khôn ngoan để bảo tồn và phát huy giá trị của lễ hội truyền thống. Điều này đòi hỏi sự nghiên cứu sâu sắc, phục hồi đúng bản sắc, loại bỏ những yếu tố mê tín dị đoan không phù hợp, đồng thời làm mới hình thức để thu hút thế hệ trẻ, biến lễ hội thành những sự kiện văn hóa có ý nghĩa, vừa giữ gìn được cốt lõi, vừa phù hợp với nhịp sống hiện đại.


câu1:

-Một phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là hình ảnh (ảnh chụp các đội thi tranh tài trong nội dung đua thuyền độc mộc). Dù văn bản chỉ mô tả có ảnh, nhưng sự hiện diện của các ảnh này là một phương tiện phi ngôn ngữ giúp người đọc hình dung rõ hơn về lễ hội.

câu2:

-Theo văn bản, lễ hội đua thuyền độc mộc trên sông được tổ chức nhằm các mục đích sau:

  1. Giữ gìn văn hoá bản địa: Bảo tồn nét đẹp văn hoá độc đáo của  dân sống lâu đời trên địa bàn huyện.
  2. Tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh: Tưởng nhớ công lao của vị anh hùng A Sanh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người đã dùng thuyền độc mộc để chở bộ đội, vật tư.
  3. Bảo tồn nét đẹp văn hoá độc đáo: Hội đua thuyền độc mộc được tổ chức để bảo tồn nét đẹp văn hoá độc đáo của  dân sống lâu đời trên địa bàn huyện.

câu3:

-Chi tiết: "Trong kháng chiến, những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng khí đạn dược qua sông đánh giặc, góp phần làm nên thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước."

Cảm nhận: Chi tiết này cho thấy vai trò cùng quan trọng ý nghĩa lịch sử to lớn của chiếc thuyền độc mộc. không chỉ một phương tiện di chuyển thông thường đã trở thành một "người bạn đồng hành" tin cậy, một khí tinh thần vật chất, góp phần không nhỏ vào thắng lợi của dân tộc. Chi tiết này gợi lên sự khâm phục về tinh thần yêu nước, sự sáng tạo lòng dũng cảm của cha ông ta trong chiến tranh, biến những vật dụng tưởng chừng đơn thành công cụ đắc lực cho cách mạng. cũng nhấn mạnh giá trị lịch sử văn hóa lễ hội đua thuyền độc mộc ngày nay đang gìn giữ.

câu4:

-Trong câu này, không biện pháp tu từ rệt nào được sử dụng (như so sánh, ẩn dụ, nhân hóa, điệp ngữ...). Câu này mang tính chất liệt giải thích mục đích của hoạt động một cách trực tiếp, ràng.

Tuy nhiên, nếu xét về cách diễn đạt, câu văn tính hệ thống thông tin cao. Việc liệt hai mục đích chính ("giữ gìn văn hoá bản địa" "tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh") cùng với việc giải thích cụ thể về vai trò của thuyền độc mộc trong kháng chiến (chở bộ đội, vật tư) giúp người đọc nắm bắt ngay lập tức ý nghĩa tầm quan trọng của lễ hội. Biện pháp này giúp người đọc hiểu hơn về giá trị văn hóa lịch sử lễ hội mang lại.

câu5:

-Qua văn bản, em rút ra bài học sâu sắc về việc bảo tồn phát huy giá trị văn hóa truyền thống:

  1. Gắn kết văn hóa với lịch sử  con người: Văn hóa truyền thống không chỉ  những phong tục, lễ hội  còn gắn liền với lịch sử hào hùng, với những con người anh hùng. Lễ hội đua thuyền độc mộc không chỉ  một cuộc thi  còn  dịp để tưởng nhớ anh hùng A Sanh,  cách để nhắc nhở thế hệ sau về quá khứ chiến đấu  hy sinh. Điều này giúp việc bảo tồn văn hóa trở nên ý nghĩa  sâu sắc hơn.
  2. Tôn vinh giá trị thực tiễn  biểu tượng: Thuyền độc mộc từng  phương tiện thiết yếu trong chiến tranh, nay trở thành biểu tượng cho tinh thần quật cường  ý chí của dân tộc. Việc tổ chức đua thuyền độc mộc  cách tôn vinh cả giá trị thực tiễn lịch sử lẫn giá trị biểu tượng của nó. Chúng ta cần nhận diện  phát huy những giá trị đó.
  3. Sự tham gia của cộng đồng  chính quyền: Văn bản cho thấy sự tổ chức của UBND huyện Ia Grai  sự tham gia của hàng nghìn du khách, 30 đội đua từ 13 xã. Điều này cho thấy sự thành công của việc bảo tồn  phát huy văn hóa truyền thống cần  sự chung tay của chính quyền địa phương trong việc tổ chức, hỗ trợ  sự hưởng ứng nhiệt tình của cộng đồng dân  cũng như du khách.
  4. Đa dạng hóa hình thức bảo tồn: Bên cạnh đua thuyền, văn bản còn nhắc đến "Liên hoan văn hoá Cồng chiêng". Điều này cho thấy việc kết hợp nhiều loại hình văn hóa truyền thống khác nhau trong một sự kiện sẽ làm cho lễ hội thêm phong phú, hấp dẫn, thu hút được nhiều đối tượng tham gia  quan tâm hơn.



câu1:


Hai vợ chồng người thầy bói trong truyện ngụ ngôn dân gian là hình ảnh ẩn dụ sinh động về những người có nhận thức hạn chế do thiếu sót về giác quan và sự cố chấp trong tư tưởng. Chồng bị đui, chỉ cảm nhận thế giới qua âm thanh, nên khi nghe tiếng trống kèn đã cho rằng đám ma chỉ có âm thanh. Vợ bị điếc, chỉ cảm nhận qua thị giác, nên khi thấy cờ phướn đã khẳng định đám ma chỉ có hình ảnh. Cả hai đều tự cho mình là đúng, không chịu lắng nghe, không thấu hiểu cho giới hạn của người còn lại. Sự cãi vã ầm ĩ của họ trên đường không chỉ thể hiện sự bất đồng về nhận thức mà còn là biểu tượng cho sự thiếu kết nối, thiếu chia sẻ và thấu cảm ngay cả trong chính mối quan hệ vợ chồng. Họ đại diện cho những con người, khi chỉ dựa vào kinh nghiệm và giác quan hạn hẹp của bản thân mà không mở lòng với thế giới xung quanh, sẽ dễ dàng rơi vào sự cố chấp, phiến diện, dẫn đến xung đột và cô đơn ngay cả khi có người bên cạnh.
câu2:

Quan điểm cho rằng mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn là một nhận định đáng suy ngẫm, và tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này. Mạng xã hội, với bản chất là sự kết nối ảo, vô tình tạo ra một bức tường vô hình ngăn cách con người với thế giới thực.

Trước hết, mạng xã hội xói mòn các mối quan hệ thực tế. Thay vì dành thời gian trò chuyện trực tiếp, cùng nhau chia sẻ những buồn vui, con người ta lại sa đà vào việc lướt điện thoại, tương tác qua những dòng trạng thái, bình luận hời hợt. Những cuộc gặp gỡ, những bữa cơm gia đình dần thưa thớt, thay vào đó là những tương tác ảo trên màn hình. Điều này làm giảm đi sự gắn kết, thấu hiểu và chia sẻ sâu sắc, vốn là nền tảng của các mối quan hệ chân thực. Khi đối mặt với khó khăn thực sự, con người ta có thể cảm thấy lạc lõng vì thiếu đi những người bạn thực sự ở bên cạnh để động viên, chia sẻ.

Thứ hai, mạng xã hội nuôi dưỡng sự so sánh và ghen tị, dẫn đến cảm giác bất an và cô lập. Trên mạng xã hội, mọi người thường có xu hướng trưng bày những khía cạnh tốt đẹp nhất, những thành công rực rỡ nhất của bản thân, tạo ra một bức tranh hoàn hảo giả tạo. Khi liên tục tiếp xúc với những hình ảnh hào nhoáng đó, người dùng dễ dàng nảy sinh tâm lý so sánh, cảm thấy bản thân mình kém cỏi, thiếu thốn. Chính sự so sánh này khiến họ cảm thấy mình đơn độc trong cuộc đua "sống ảo" đầy áp lực, và dần thu mình lại, ngày càng cảm thấy cô đơn hơn ngay cả khi có hàng trăm, hàng nghìn "bạn bè" trên mạng.

Cuối cùng, sự tương tác trên mạng xã hội thường thiếu chiều sâu và sự đồng cảm đích thực. Một lượt "thích" hay một bình luận ngắn gọn không thể thay thế cho một cái ôm động viên, một lời khuyên chân thành hay một ánh mắt thấu hiểu. Con người, về bản chất, cần sự kết nối cảm xúc, sự đồng cảm sâu sắc mà mạng xã hội khó có thể mang lại trọn vẹn. Khi nhu cầu này không được đáp ứng, dù có kết nối với hàng triệu người trên mạng, con người ta vẫn có thể cảm thấy trống rỗng và cô đơn.

Tóm lại, mặc dù mạng xã hội mang lại nhiều tiện ích trong việc kết nối và chia sẻ thông tin, nhưng nếu không sử dụng một cách tỉnh táo, nó có thể vô tình đẩy chúng ta vào vòng xoáy của sự cô đơn, làm xói mòn các mối quan hệ thực tế và tạo ra cảm giác bất an, lạc lõng. Để thực sự tìm thấy sự kết nối, chúng ta cần ưu tiên và vun đắp những mối quan hệ trong thế giới thực, nơi sự chia sẻ và thấu cảm có thể diễn ra một cách trọn vẹn nhất.


câu1:

-Thời gian trong truyện là một buổi đi đường thông thường, không có dấu hiệu thời gian cụ thể như ngày tháng hay mùa vụ. Đây là đặc điểm điển hình của truyện ngụ ngôn dân gian, khi tác giả không muốn gắn câu chuyện vào một thời điểm lịch sử cụ thể mà muốn tạo ra một bối cảnh phổ biến, dễ liên hệ với cuộc sống hàng ngày của người đọc.

câu2:

-Điểm chung của hai nhân vật chính là:

  1. Cả hai đều  khuyết tật về giác quan: Chồng bị đui (không nhìn thấy), vợ bị điếc (không nghe thấy).
  2. Cả hai đều tự tin vào góc nhìn của bản thân, không tin vào người khác: Chồng chỉ tin vào thứ mình nghe thấy, vợ chỉ tin vào thứ mình nhìn thấy, không chấp nhận rằng người còn lại  cảm nhận khác.
  3. Cả hai đều dễ tức giận  cãi nhau  những điều không thực sự quan trọng: Họ cãi nhau suốt quãng đường chỉ  sự khác biệt trong cách nhận thức đám ma.

câu3;

-Sự kiện chính là: Hai vợ chồng người thầy bói gặp một đám ma trên đường đi. chồng bị đui không thấy cờ phướn, chỉ nghe thấy tiếng trống kèn; vợ bị điếc không nghe thấy âm thanh, chỉ thấy cờ nhan nhản. Hai người cãi nhau quyết liệt, không chấp nhận ý kiến của nhau cho đến khi người vào can giải thích vấn đề.

câu4:

-Đề tài của truyện: Vấn đề về nhận thức chủ quan  sự thiếu hiểu biết về góc nhìn của người khác

Căn cứ xác định:

  1. Bối cảnh câu chuyện: Hai nhân vật chính chỉ dựa vào giác quan riêng của mình để nhận thức sự việc, không nhận ra rằng người khác  phương thức cảm nhận khác. Chồng chỉ tin vào âm thanh, vợ chỉ tin vào hình ảnh, cả hai đều không thể nhìn thấy hay nghe thấy toàn bộ sự thật.
  2. Hành động cãi nhau: Hai vợ chồng cãi nhau quyết liệt, không lắng nghe hay tin vào lời giải thích của người còn lại, cho thấy sự tự mãn với góc nhìn của bản thân.
  3. Lời giải thích của người can ngăn: Người can ngăn đã chỉ ra  vấn đề: chồng không nhìn thấy  đui, vợ không nghe thấy  điếc, cả hai đều cần kết hợp cảm nhận của cả hai giác quan để hiểu đúng đám ma. Đây  phần nhấn mạnh chủ đề chính của truyện

câu5:

-Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến này. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường dễ bị mắc kẹt trong góc nhìn chủ quan của bản thân, chỉ tin vào những gì mình thấy, nghe hay cảm nhận mà không cố gắng lắng nghe và hiểu góc nhìn của người khác. Ví dụ, khi hai bạn cãi nhau về một vấn đề học tập: bạn A cho rằng phương pháp giải bài đúng theo cách mình học, không muốn lắng nghe giải thích của bạn B. Nhưng nếu hai bạn lắng nghe và kết hợp kinh nghiệm của nhau, cả hai sẽ hiểu rõ hơn về bài toán và có thể tìm ra phương pháp tối ưu hơn. Việc tôn trọng góc nhìn của người khác không chỉ giúp chúng ta giải quyết xung đột mà còn giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn, nhận thức được nhiều khía cạnh khác nhau của sự việc.