Nguyễn Thị Lan Anh
Giới thiệu về bản thân
câu 1 Thời gian trong truyện là thời gian phiếm chỉ, mang tính ước lệ (ví dụ: "Một hôm đi đường"). Đây là đặc điểm thường thấy trong truyện dân gian, không xác định cụ thể ngày tháng năm nào, giúp câu chuyện có tính khái quát và bài học bền vững với thời gian.
câu 2 Cả hai vợ chồng đều có đặc điểm chung là bị mù. Tuy nhiên, điểm đáng chú ý nhất là họ rất bảo thủ, chủ quan và nóng nảy. Dù không nhìn thấy bằng mắt, họ lại quá tin vào cảm giác mơ hồ của mình rồi khăng khăng cho là đúng, dẫn đến việc cãi nhau vô lí giữa đường.
Câu 3 Sự kiện chính là việc hai vợ chồng người thầy bói đi đường, nghe thấy tiếng đám ma nhưng mỗi người lại khẳng định đó là một sự việc khác nhau (người vợ nói là đám ma to, người chồng nói là tiếng trống kèn). Sau đó, họ cãi nhau kịch liệt cho đến khi có một người đi đường vào phân xử và chỉ ra cái sai của cả hai.
câu 4 Đề tài: Truyện cười (phê phán những thói hư tật xấu trong xã hội).
• Căn cứ: * Sử dụng yếu tố gây cười (hai người mù cãi nhau về thứ mình không thấy rõ).
• Tình huống mâu thuẫn nảy sinh từ sự hiểu biết hạn hẹp nhưng lại thích khẳng định.
• Kết thúc bằng một lời nhận xét mỉa mai, châm biếm của người thứ ba để làm bật lên tiếng cười và bài học.
câu 5 Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Mỗi người chúng ta đều có những hạn chế riêng về nhận thức, giống như hai vợ chồng người thầy bói trong câu chuyện, nếu chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân, ta sẽ dễ dẫn đến những sai lầm nực cười. Lắng nghe không chỉ giúp ta thu thập thêm thông tin mà còn giúp ta thấu hiểu cảm xúc của đối phương. Ví dụ, khi làm việc nhóm, nếu bạn đưa ra ý kiến khác mình, thay vì bác bỏ ngay, em nên lắng nghe lý do của bạn; có thể góc nhìn của bạn sẽ giúp hoàn thiện những thiếu sót mà em chưa thấy. Tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để chúng ta cùng tiến bộ và tránh được sự mù quáng, bảo thủ.