Nguyễn Lê Nguyên Khang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lê Nguyên Khang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

bài làm

Nhân vật con Kiến trong câu chuyện hiện lên với những phẩm chất đáng quý, tiêu biểu cho lối sống nghĩa tình. Trước hết, Kiến là một sinh vật nhỏ bé, gặp hoàn cảnh nguy hiểm khi bị dòng nước cuốn trôi, thể hiện sự yếu ớt trước thiên nhiên. Tuy nhiên, nổi bật hơn cả là lòng biết ơn sâu sắc. Khi được Bồ Câu cứu giúp, Kiến luôn ghi nhớ ân tình ấy. Đặc biệt, trong tình huống Bồ Câu gặp nguy hiểm, Kiến đã nhanh trí và dũng cảm bò đến đốt vào chân người thợ săn, gián tiếp cứu sống ân nhân của mình. Hành động ấy cho thấy Kiến không chỉ biết ơn mà còn sẵn sàng hành động để trả ơn, dù bản thân nhỏ bé. Qua nhân vật Kiến, câu chuyện ca ngợi phẩm chất “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, đồng thời gửi gắm bài học về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.

Câu 2 :

Bài Làm

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã trở nên lỗi thời nên bị loại bỏ. Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này. Trái lại, tôi tin rằng lễ hội truyền thống không những không lỗi thời còn “sợi dây” tâm linh, văn hóa bền chặt kết nối quá khứ với hiện tại, đóng vai trò sống còn trong đời sống tinh thần của người Việt.

Trước hết, lễ hội truyền thống không gian văn hóa đặc sắc, nơi lưu giữ trao truyền bản sắc dân tộc. Mỗi nghi thức, trò chơi dân gian hay làn điệu dân ca trong lễ hội đều kết tinh của trí tuệ, tình cảm triết nhân sinh được đúc kết qua hàng ngàn năm lịch sử. Nếu loại bỏ chúng, chúng ta sẽ tự đánh mất đi “căn cước văn hóa” của chính mình, khiến thế hệ trẻ trở nên lạc lõng, mất gốc trong môi trường toàn cầu hóa đầy biến động. Lễ hội còn nhịp cầu gắn kết cộng đồng, bồi đắp lòng yêu nước đạo “uống nước nhớ nguồn” thông qua việc tôn vinh các anh hùng dân tộc, tổ tiên những giá trị nhân văn cao đẹp.

Về mặt kinh tế hội, lễ hội truyền thống hiện nay đã trở thành nguồn tài nguyên nhân văn quý giá, góp phần thúc đẩy du lịch địa phương phát triển. Khi được tổ chức bài bản, văn minh, lễ hội không chỉ quảng hình ảnh đất nước còn tạo ra việc làm, tăng thu nhập cho người dân, minh chứng rằng truyền thống hiện đại hoàn toàn thể song hành để cùng phát triển.

Tất nhiên, tôi không phủ nhận rằng một số lễ hội đang nảy sinh những mặt tiêu cực như thương mại hóa, tín dị đoan hay những hình thức phản cảm. Tuy nhiên, giải pháp không phải xóa bỏ hoàn toàn chắt lọc, loại bỏ những hủ tục lạc hậu để khơi dậy phát huy những giá trị cốt lõi vốn có. Thay quay lưng, chúng ta cần quản chặt chẽ, tuyên truyền nâng cao nhận thức cộng đồng để mỗi mùa lễ hội thực sự trở thành dịp để con người tìm về cội nguồn, nuôi dưỡng tâm hồn gắn kết tình làng nghĩa xóm.

Tóm lại, lễ hội truyền thống không phải di sản chết “dòng chảy ức” sống động. Việc bảo tồn phát triển các giá trị ấy không chỉ trách nhiệm còn niềm tự hào của mỗi người. Thay cổ xúy cho việc loại bỏ, hãy cùng nhau nỗ lực làm cho những di sản này ngày càng tươi mới, văn minh sâu sắc hơn trong cuộc sống đương đại. Bạn muốn tìm hiểu thêm về cách thức tổ chức một lễ hội truyền thống tại địa phương mình sao cho vừa giữ được bản sắc vừa hiện đại, văn minh không?



Câu 1.
Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là hình ảnh minh họa (ảnh các đội thi đua thuyền độc mộc trên sông Pô Kô).

Câu 2.
Theo văn bản, lễ hội được tổ chức nhằm giữ gìn, bảo tồn văn hoá bản địatưởng nhớ anh hùng A Sanh – người đã có đóng góp lớn trong kháng chiến chống Mỹ.

Câu 3.
Chi tiết: “Trong kháng chiến, những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc…”.
Cảm nhận: Chi tiết này cho thấy thuyền độc mộc không chỉ là phương tiện sinh hoạt mà còn gắn liền với lịch sử đấu tranh dân tộc, góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến. Qua đó, làm nổi bật tinh thần yêu nước và sự sáng tạo của nhân dân.

Câu 4.
Biện pháp tu từ: Liệt kê (“chở bộ đội, vật tư,...”).
Tác dụng: Nhấn mạnh vai trò to lớn, đa dạng của thuyền độc mộc trong kháng chiến; làm câu văn sinh động, tăng sức gợi hình, gợi cảm và giúp người đọc hiểu rõ hơn về công lao của anh hùng A Sanh.

Câu 5.
Bài học: Cần có ý thức bảo tồn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống của dân tộc; trân trọng những di sản do cha ông để lại; đồng thời tích cực quảng bá, gìn giữ và phát triển các lễ hội văn hoá để thế hệ sau hiểu và tự hào về bản sắc dân tộc.

câu 1:

bài làm

Hai vợ chồng người thầy bói trong văn bản hiện lên như những kẻ mê tín, mù quáng nhưng lại luôn tự cho mình là sáng suốt. Họ không nhìn thấy con voi một cách toàn diện mà chỉ sờ vào từng bộ phận riêng lẻ, từ đó đưa ra những nhận định phiến diện, sai lệch. Người thì cho voi giống cái quạt, người lại khẳng định giống cái cột, cái dây… Chính sự hạn hẹp trong nhận thức khiến họ không chấp nhận ý kiến của nhau, dẫn đến tranh cãi gay gắt, thậm chí xô xát. Qua hình ảnh hai vợ chồng thầy bói, tác giả dân gian đã phê phán thói chủ quan, bảo thủ và cách nhìn nhận sự vật một chiều của con người. Đồng thời, câu chuyện cũng gửi gắm bài học sâu sắc: muốn hiểu đúng bản chất của sự việc, cần có cái nhìn toàn diện, biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của người khác.

câu 2 :

Bài Làm

Quan điểm “Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn” là một nhận định đáng suy ngẫm trong đời sống hiện đại, và tôi hoàn toàn tán thành với ý kiến này. Mạng xã hội ra đời với mục đích kết nối con người, nhưng trên thực tế, nó lại đang vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình giữa người với người.

Trước hết, mạng xã hội khiến con người dần thay thế các mối quan hệ trực tiếp bằng những tương tác ảo. Thay vì gặp gỡ, trò chuyện mặt đối mặt, nhiều người lại lựa chọn nhắn tin, thả “like” hay bình luận qua màn hình. Những tương tác này tuy nhanh chóng nhưng thiếu đi cảm xúc chân thực, lâu dần làm cho các mối quan hệ trở nên hời hợt, thiếu sự gắn kết sâu sắc. Khi không còn những cuộc trò chuyện thực sự, con người dễ rơi vào cảm giác trống trải và cô đơn.

Bên cạnh đó, mạng xã hội còn tạo ra áp lực so sánh vô hình. Người dùng thường chỉ chia sẻ những khoảnh khắc đẹp đẽ, thành công của bản thân, khiến người khác có cảm giác mình kém cỏi, thua thiệt. Sự so sánh này khiến nhiều người tự thu mình lại, cảm thấy lạc lõng giữa “thế giới hoàn hảo” của người khác. Dù có hàng trăm, hàng nghìn “bạn bè” trên mạng, họ vẫn không có ai để thực sự chia sẻ và thấu hiểu.

Không chỉ vậy, việc phụ thuộc quá nhiều vào mạng xã hội còn khiến con người giảm khả năng giao tiếp ngoài đời thực. Nhiều người trở nên ngại giao tiếp, thiếu kỹ năng xã hội, dẫn đến khó xây dựng các mối quan hệ bền vững. Điều này càng làm gia tăng cảm giác cô đơn trong đời sống thường ngày.

Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng mạng xã hội không hoàn toàn tiêu cực. Nếu được sử dụng hợp lý, nó vẫn có thể là công cụ kết nối hữu ích. Điều quan trọng là mỗi người cần biết cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực, trân trọng những mối quan hệ chân thành xung quanh mình.

Tóm lại, mạng xã hội có thể khiến con người cô đơn hơn nếu lạm dụng và sử dụng thiếu kiểm soát. Vì vậy, mỗi chúng ta cần tỉnh táo, sử dụng mạng xã hội một cách thông minh để không đánh mất những giá trị kết nối thật sự của cuộc sống.

Câu 1. Đặc điểm thời gian trong truyện:
Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ, không xác định cụ thể (được mở đầu bằng cụm từ "Một hôm"). Đây đặc điểm chung của thể loại truyện ngụ ngôn/truyện cười dân gian, giúp câu chuyện trở nên phổ quát, thể xảy ra bất cứ đâu bất cứ lúc nào.

Câu 2. Điểm chung của hai nhân vật chính:
Cả hai đều người khuyết tật (chồng mù, vợ điếc) đều mắc phải thói xấu bảo thủ, phiến diện: chỉ tin vào những mình cảm nhận được qua giác quan khiếm khuyết của bản thân phủ nhận trải nghiệm của người khác.

Câu 3. Sự kiện chính:
Sự kiện chính cuộc tranh cãi gay gắt giữa hai vợ chồng thầy bói về việc đám ma cờ phướn hay trống kèn, kết thúc bằng việc một người qua đường đứng ra giải thích bản chất sự việc.

Câu 4. Đề tài của truyện:

  • Đề tài: Truyện ngụ ngôn về cách nhìn nhận thế giới  thái độ ứng xử.
  • Căn cứ xác định: Truyện sử dụng hình ảnh ẩn dụ (người mù, người điếc) để phê phán cái nhìn chủ quan, phiến diện của con người. Thông qua tình huống mâu thuẫn, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học về việc cần nhìn nhận sự việc một cách khách quan, toàn diện.

Câu 5.
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe tôn trọng góc nhìn của người khác". Bởi lẽ, mỗi nhân chỉ thể tiếp cận thế giới từ một phía, nếu không lắng nghe, ta dễ rơi vào trạng thái phiến diện giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện. Việc tôn trọng góc nhìn của người khác giúp ta ghép nối các mảnh ghép rời rạc để được bức tranh toàn diện chân thực nhất về cuộc sống. dụ, trong một nhóm làm việc, nếu các thành viên biết lắng nghe các ý kiến trái chiều, họ sẽ tìm ra giải pháp tối ưu thay chỉ khăng khăng bảo vệ quan điểm nhân. vậy, lắng nghe chính chìa khóa mở ra sự hiểu biết thấu cảm.