Phạm Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
a. tốt bụng
b. vui sướng
c. kiên nhẫn
a. Hai vế của câu trên được nối với nhau bằng dấu phẩy.
b. Hai vế của câu trên được nối với nhau bằng cặp kết từ "tuy...nhưng...".
Câu 5:
Ông nội còn chia sẻ với Tuấn những câu chuyện về cuộc sống, về sự kiên nhẫn và yêu thương mà con người dành cho thiên nhiên.
Câu 6:
Nội dung chính của bài đọc là câu chuyện về Tuấn học cách trồng cây từ ông nội, qua đó không chỉ học được kỹ thuật trồng trọt mà còn nhận thức được giá trị của sự kiên nhẫn, chăm sóc và yêu thương thiên nhiên.
Câu 7:
Trồng cây không chỉ là một công việc nông nghiệp mà còn là quá trình nuôi dưỡng ước mơ. Cần có kiên nhẫn, chăm chỉ và tình yêu với thiên nhiên để cây cối phát triển tốt và mang lại niềm vui, hạnh phúc.
Câu 8:
"Vì vậy"
Câu 9:
Em đồng ý với quan điểm của ông nội vì trồng cây cần kiên nhẫn và chăm sóc, giống như ước mơ cần thời gian và nỗ lực.
Tác dụng của dấu gạch ngang:
a. Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
b. Đánh dấu các ý liệt kê.
c. Đánh dấu bộ phận chú thích, giải thích trong câu.
Tác dụng của dấu gạch ngang:
a. Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
b. Đánh dấu các ý liệt kê.
c. Đánh dấu bộ phận chú thích, giải thích trong câu.
a. U sầu
b. Chăm chỉ
Trong môi trường học đường, lời nói không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn là thước đo văn hóa, đạo đức của mỗi học sinh. Thế nhưng, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra là hiện tượng nói tục, chửi bậy trở nên phổ biến, thậm chí được coi là "cá tính" hay cách để khẳng định bản thân. Tôi hoàn toàn phản đối hành vi này vì những tác động tiêu cực mà nó gây ra cho cá nhân và cộng đồng. Trước hết, nói tục chửi bậy là biểu hiện rõ nhất của sự xuống cấp về đạo đức và thiếu tôn trọng người khác. Ngôn ngữ là tấm gương phản chiếu tâm hồn; khi một học sinh buông ra những lời lẽ thô tục, họ đang tự hạ thấp giá trị bản thân trong mắt thầy cô, bạn bè và xã hội. Một người dùng lời lẽ thiếu văn hóa khó có thể nhận được sự nể trọng thật sự từ những người xung quanh. Thứ hai, hành vi này gây ô nhiễm môi trường giáo dục. Trường học là nơi rèn luyện tri thức và nhân cách, nơi tôn vinh những giá trị tốt đẹp. Việc các bạn học sinh thản nhiên văng tục nơi hành lang, lớp học hay sân trường đã tạo nên một không khí thô lỗ, thiếu văn minh. Nó khiến những học sinh ngoan cảm thấy khó chịu, áp lực và vô tình cổ xúy cho một lối sống buông thả, kém sang trọng. Thành thực mà nói, nhiều bạn trẻ coi việc chửi thề là một cách để "xả stress" hoặc để hòa nhập với nhóm bạn. Tuy nhiên, đây là một quan niệm sai lầm. Thay vì giải quyết mâu thuẫn bằng sự thấu hiểu, việc dùng ngôn từ bạo lực chỉ làm tăng thêm sự căng thẳng, dễ dẫn đến những va chạm vật lý và bạo lực học đường. Nó biến những cuộc đối thoại trở thành những màn lăng mạ, triệt tiêu khả năng ngôn ngữ tinh tế của người nói. Để ngăn chặn hiện tượng này, cần có sự phối hợp chặt chẽ từ nhiều phía. Nhà trường cần có những biện pháp kỷ luật nghiêm khắc hơn, đồng thời tích cực giáo dục kỹ năng giao tiếp văn minh. Gia đình cũng đóng vai trò quan trọng trong việc làm gương và uốn nắn lời ăn tiếng nói của con cái ngay từ nhỏ. Nhưng quan trọng nhất vẫn là ý thức của mỗi học sinh; chúng ta cần hiểu rằng sức mạnh của một cá nhân nằm ở trí tuệ và sự lịch thiệp, chứ không phải ở những lời lẽ thô thiển. Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói xấu cần phải bị loại bỏ khỏi môi trường học đường. Hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt và xây dựng một hình ảnh học sinh văn minh, thanh lịch. Mỗi lời nói đẹp chúng ta thốt ra hôm nay chính là viên gạch xây dựng nên một nhân cách cao đẹp trong tương lai.
Từ viết sai chính tả: Ma-Chu Pi-Chu và Pê-Ru.
Từ viết sai chính tả: Ma-Chu Pi-Chu và Pê-Ru.