Đặng Thế Dự
Giới thiệu về bản thân
Khoảng cách từ vân sáng trung tâm đến vân sáng cùng màu với nó gần nó nhất là 2,4 mm
Các bước tiến hành thí nghiệm và cách xử lí kết quả thí nghiệm đo tốc độ truyền âm bằng các dụng cụ trên được trình bày chi tiết ở trên. Tốc độ truyền âm được tính bằng công thức \(v=\lambda \cdot f\), trong đó \(\lambda \) là bước sóng xác định từ khoảng cách giữa các điểm cộng hưởng liên tiếp (\(\lambda =2(L_{n+1}-L_{n})\)) và \(f\) là tần số của âm thanh.
Phương trình dao động 10cos(pi×t pi/2) cm
CH₃COOH
2SO2+O2⇌2SO3
bđ: 0,4 0,6 0
pứ: 0,3 0,15 0,3
cb: 0,1 0,45 0,3
Kc=(0.3)^2/(0.1)^2⋅(0.45)=20
1. 4FeS2+11O2→2Fe2O3+8SO2
2. 2SO2+O2→2SO3
3. H2SO4+nSO3→H2SO4⋅nSO3
4.H2SO4⋅nSO3+H2O→2H2SO
câu 1:
bài làm
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện sâu sắc chất thơ trữ tình – hiện thực và nỗi buồn chia ly thấm đẫm hồn quê Việt. Nội dung bài thơ xoay quanh những cuộc tiễn đưa nơi sân ga – điểm hẹn của chia ly, nơi mỗi con người đều mang theo nỗi niềm riêng. Qua những hình ảnh giản dị như “hai cô bé khóc sụt sùi”, “người yêu tiễn người yêu”, “bà già lưng còng đổ bóng xuống sân ga”, Nguyễn Bính đã khắc họa chân thực bức tranh đời sống với nhiều cung bậc cảm xúc: thương, nhớ, cô đơn, buồn tủi. Nghệ thuật nổi bật của bài thơ là điệp ngữ “Có lần tôi thấy”, tạo nhịp điệu chậm rãi, trầm buồn như những đợt sóng cảm xúc lan dài. Cách kể chuyện bằng giọng ngôi thứ nhất khiến bài thơ như một cuốn phim quay chậm, mỗi cảnh tiễn biệt đều chan chứa tình người. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay” khép lại bài thơ bằng một âm hưởng day dứt, ám ảnh. Với ngôn ngữ mộc mạc, nhịp điệu nhẹ nhàng và cảm xúc chân thành, Nguyễn Bính đã biến một cảnh đời quen thuộc thành một bản nhạc buồn về nhân tình và nỗi chia ly – đầy tính nhân văn, sâu lắng và thấm đẫm hồn quê Việt.
câu 2:
bài làm
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết:
“Trong rừng có nhiều lối đi,
Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.”
Hai câu thơ giản dị mà sâu sắc ấy gợi cho ta suy nghĩ về sự chủ động lựa chọn con đường riêng và tinh thần sáng tạo trong cuộc sống – một phẩm chất quý giá làm nên thành công và giá trị của mỗi con người.
Cuộc sống vốn như một cánh rừng rộng lớn với muôn vàn ngả rẽ, mỗi người đều phải lựa chọn cho mình một lối đi riêng. Lối đi ấy có thể là nghề nghiệp, là cách sống, là con đường tư duy, hay là hướng đi để thực hiện ước mơ của bản thân. Chủ động lựa chọn lối đi riêng có nghĩa là dám suy nghĩ, dám hành động theo niềm tin và mục tiêu của chính mình, không thụ động chạy theo số đông hay rập khuôn theo người khác. Sáng tạo là khả năng phát hiện ra cái mới, tìm ra hướng đi độc đáo để tạo nên dấu ấn riêng trong học tập, lao động và cuộc sống.
Trong xã hội hiện đại, sáng tạo và bản lĩnh cá nhân trở thành yếu tố quyết định sự thành công. Người dám bước đi trên con đường chưa ai từng đi – như Robert Frost – chính là người tự tin, bản lĩnh, có khát vọng khẳng định giá trị bản thân. Từ các nhà khoa học, doanh nhân, đến nghệ sĩ, ai cũng phải có “lối đi riêng” mới có thể tạo ra điều khác biệt. Nếu Thomas Edison không kiên trì thử nghiệm hàng nghìn lần để tìm ra dây tóc bóng đèn, nhân loại sẽ mất đi một phát minh thay đổi thế giới. Nếu Steve Jobs không dám nghĩ khác, công nghệ Apple sẽ chẳng bao giờ trở thành biểu tượng sáng tạo toàn cầu. Ở Việt Nam, tinh thần “đi con đường riêng” cũng thể hiện rõ trong nhiều người trẻ dám khởi nghiệp, dám theo đuổi đam mê nghệ thuật hay nghiên cứu khoa học, vượt qua định kiến để thành công.
Tuy nhiên, chọn lối đi riêng không có nghĩa là bồng bột, liều lĩnh hay mù quáng chạy theo khác biệt. Lối đi ấy cần dựa trên sự hiểu biết, khả năng và giá trị thật của bản thân. Không ít người vì muốn “khác người” mà đánh mất mình, sa vào con đường sai lầm. Do đó, sự chủ động sáng tạo phải luôn đi cùng với trí tuệ, bản lĩnh và trách nhiệm – để con đường riêng ấy thật sự có ý nghĩa, đóng góp cho bản thân và xã hội.
Mỗi người trẻ hôm nay cần nhận ra rằng: thế giới không chờ đợi ai đi lại những bước cũ. Trong thời đại bùng nổ tri thức và công nghệ, người thành công không phải là người đi nhanh nhất, mà là người dám đi khác nhất. Hãy lắng nghe tiếng nói của trái tim, tin vào năng lực của mình, và dũng cảm chọn con đường phù hợp – dù có thể gập ghềnh, khó khăn – vì chính nơi ấy, dấu chân ta sẽ để lại giá trị thật sự.
Từ ý thơ của Robert Frost, ta nhận ra một chân lý giản dị mà lớn lao: cuộc đời chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta dám làm chủ nó. Mỗi người đều có thể trở thành người mở đường – không phải cho ai khác, mà cho chính tương lai của mình.
câu 1:
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
câu 2:
Khổ cuối:
“bay – tay – mắt – này”
→ Các tiếng bay, tay, này cùng vần “ay” (vần liền, vần chân).
→ Kiểu vần: vần liền (2 câu liền nhau hiệp vần với nhau).
câu 3:
Biện pháp tu từ chính: Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” được sử dụng xuyên suốt.
→ Tác dụng:
- Gợi cảm giác quen thuộc, liên tiếp của những cuộc chia ly trên sân ga.
- Thể hiện cái nhìn đầy trắc ẩn, đồng cảm của nhà thơ trước những cảnh đời ly biệt.
- Tạo nhịp điệu buồn, lặng lẽ cho toàn bài.
câu 4:
- Đề tài: Những cuộc chia ly nơi sân ga.
- Chủ đề: Nỗi buồn nhân thế, sự cô đơn và cảm thương đối với những phận người phải chia xa trong cuộc sống.
câu 5:
- Yếu tố tự sự: Bài thơ được kể theo ngôi thứ nhất (“tôi thấy”), miêu tả lại nhiều câu chuyện, cảnh đời nơi sân ga.
- Tác dụng:
- Làm cho bài thơ giống như một chuỗi ký ức, ghi chép chân thực của người chứng kiến.
- Giúp cảm xúc trữ tình trở nên tự nhiên, sâu lắng, khiến nỗi buồn chia ly lan toả và chân thực hơn.