Trần Đình Quân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là biểu cảm
Câu 2.
Văn bản gợi nhắc đến các tác phẩm của Andecxen như: Nàng tiên cá, Cô bé bán diêm, Bông hoa thạch thảo.
Câu 3.
Việc gợi nhắc các tác phẩm của Andecxen giúp khơi gợi thế giới cổ tích quen thuộc, giàu cảm xúc; qua đó làm nổi bật những suy tư về tình yêu, sự hi sinh và nỗi đau nhân bản, đồng thời tạo chiều sâu liên tưởng cho cảm xúc trữ tình của bài thơ.
Câu 4.
So sánh “Biển mặn mòi như nước mắt của em” làm nổi bật vị mặn của biển gắn với nỗi đau, sự hi sinh và buồn tủi của nhân vật “em”, qua đó tăng sức gợi cảm, gợi xúc động cho hình ảnh thơ.
Câu 5.
Khổ thơ cuối thể hiện vẻ đẹp của nhân vật trữ tình ở sự dịu dàng, bao dung và niềm tin bền bỉ vào tình yêu; dù đối diện với mất mát và dang dở, nhân vật vẫn hướng tới sự trọn vẹn, nhân ái và giàu chất mộng mơ.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
– “Trên nắng và dưới cát”.
– “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ”.
Câu 3.
Những dòng thơ cho thấy miền Trung là vùng đất hẹp, nghèo khó nhưng con người nơi đây giàu tình nghĩa, đậm đà yêu thương; càng trong gian khó thì tình người càng bền chặt, sâu nặng.
Câu 4.
Việc vận dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” làm nổi bật sự nghèo khó, thiếu thốn của miền Trung, đồng thời tạo sắc thái dân gian, gần gũi và tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu thơ.
Câu 5.
Đoạn trích thể hiện tình cảm yêu thương, gắn bó sâu nặng, vừa xót xa trước những nhọc nhằn, khắc nghiệt của miền Trung, vừa trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp nghĩa tình của con người và mảnh đất nơi đây.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do
Câu 2.
Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với thiên nhiên và tuổi thơ; người mẹ và sự sinh thành; trò chơi tuổi nhỏ, tiếng Việt; những con đường, dấu chân đời gắn với hành trình đi học, đi sống.
Câu 3.
Dấu ngoặc kép dùng để dẫn lại lời nói, trò chơi quen thuộc của tuổi thơ, gợi không khí hồn nhiên, sinh động và tăng tính chân thực, gợi cảm cho hình ảnh thơ.
Câu 4.
Phép lặp cú pháp “Biết ơn…” có tác dụng nhấn mạnh cảm xúc tri ân, tạo nhịp điệu đều đặn, sâu lắng và làm nổi bật mạch cảm xúc xuyên suốt của đoạn thơ.
Câu 5.
Đoạn trích gửi gắm thông điệp: con người cần biết trân trọng và biết ơn những điều bình dị đã làm nên cuộc đời mình, từ thiên nhiên, gia đình đến tuổi thơ và hành trình sống.