Nguyễn Thị Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Trong thời đại hội nhập và toàn cầu hóa, con người ngày càng có xu hướng tiếp cận và chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ các nền văn hóa ngoại lai. Trong bối cảnh đó, việc giữ gìn và lan tỏa giá trị văn hóa truyền thống dân tộc không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm tự hào và động lực để định vị bản sắc dân tộc trên trường quốc tế. Ca sĩ Hòa Minzy với MV "Bắc Bling" đậm chất truyền thống dân ca Quan họ Bắc Ninh đã tạo nên hiệu ứng mạnh mẽ, không chỉ về mặt nghệ thuật mà còn truyền cảm hứng về tinh thần giữ gìn bản sắc văn hóa. Câu nói của cô: “Bỏ lỡ một cơ hội thử sức ở quốc tế nhưng cố gắng để quốc tế hóa bản sắc văn hóa dân tộc” là minh chứng sống động cho khát vọng lan tỏa văn hóa truyền thống trong thời đại hiện đại.
Văn hóa truyền thống là những giá trị được hình thành, lưu truyền qua nhiều thế hệ, phản ánh tâm hồn, lối sống và tinh thần dân tộc. Đó có thể là những làn điệu dân ca, trang phục, phong tục, tín ngưỡng, ẩm thực, ngôn ngữ... Mỗi quốc gia, dân tộc đều có một kho tàng văn hóa riêng biệt làm nên bản sắc riêng. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại ngày nay, những giá trị ấy đang đứng trước nguy cơ bị mai một, lãng quên hoặc hòa tan vào dòng chảy của văn hóa đại chúng.
Chính vì vậy, việc lan tỏa văn hóa truyền thống không chỉ là bảo vệ một di sản, mà còn là cách để khẳng định vị thế dân tộc trên trường quốc tế. Việc một nghệ sĩ trẻ như Hòa Minzy chọn cách kết hợp yếu tố truyền thống với phong cách hiện đại để truyền tải đến giới trẻ là một hướng đi đúng đắn. Nó cho thấy rằng, văn hóa truyền thống không hề cũ kỹ hay lỗi thời, mà vẫn có thể "sống" mạnh mẽ trong lòng thế hệ trẻ nếu được sáng tạo, đổi mới và đặt đúng ngữ cảnh.
Với vai trò là một người trẻ, mỗi chúng ta không thể đứng ngoài xu thế này. Chúng ta có thể lan tỏa văn hóa truyền thống bằng những hành động rất thiết thực: mặc áo dài trong dịp lễ, tìm hiểu và sử dụng tiếng Việt đúng chuẩn, thưởng thức và chia sẻ âm nhạc dân gian, tham gia các lễ hội truyền thống, giới thiệu văn hóa Việt đến bạn bè quốc tế qua mạng xã hội… Quan trọng hơn, giới trẻ cần nhận thức rõ rằng việc yêu, hiểu và trân trọng giá trị truyền thống không làm chúng ta tụt hậu, mà chính là nền tảng để phát triển bền vững trong xã hội hiện đại.
Cũng cần thấy rằng, lan tỏa văn hóa truyền thống không đồng nghĩa với việc bảo thủ hay phủ nhận cái mới. Trái lại, đó là sự giao thoa, chọn lọc để làm giàu bản sắc văn hóa dân tộc. Việc hiện đại hóa nhưng vẫn giữ tinh thần truyền thống là cách tiếp cận thông minh và mang tính thời đại. Những sản phẩm âm nhạc, điện ảnh, thời trang hay kiến trúc mang màu sắc truyền thống nhưng được thể hiện bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại sẽ là cầu nối đưa văn hóa dân tộc vươn xa.
Tóm lại, trong bối cảnh hội nhập, việc lan tỏa giá trị văn hóa truyền thống không chỉ là một lựa chọn mà còn là trách nhiệm của thế hệ trẻ. Chỉ khi chúng ta biết trân trọng, gìn giữ và chủ động lan tỏa những giá trị cốt lõi ấy, văn hóa dân tộc mới thực sự "sống" và "thở" trong dòng chảy hiện đại của thời đại 4.0. Và chính từ đó, chúng ta mới có thể tự tin khẳng định: Việt Nam – một đất nước giàu bản sắc và đậm đà tinh thần dân tộc – xứng đáng được biết đến và ngưỡng mộ trên bản đồ văn hóa thế giới.
mới lp 7 yêu cgi:))
1) Đoạn văn quy nạp: Vai trò của máy tính đối với học sinh hiện nay
Máy tính đã trở thành một người bạn đồng hành không thể thiếu của học sinh trong thời đại công nghệ số ngày nay. Trước hết, máy tính là công cụ hỗ trợ đắc lực cho việc học tập, giúp các em dễ dàng tra cứu tài liệu, tìm kiếm thông tin, học trực tuyến và tiếp cận với kho tàng tri thức khổng lồ của nhân loại. Bên cạnh đó, các phần mềm học tập, ứng dụng giáo dục được cài đặt trên máy tính còn giúp các em học sinh học tập hiệu quả hơn, tiếp thu kiến thức một cách trực quan và sinh động. Không chỉ vậy, máy tính còn là phương tiện giúp các em phát triển nhiều kỹ năng cần thiết như kỹ năng tin học, kỹ năng tìm kiếm thông tin, kỹ năng giao tiếp và kết nối với bạn bè, thầy cô. Tóm lại, máy tính ngày càng khẳng định vai trò quan trọng, là trợ thủ đắc lực giúp học sinh học tập, rèn luyện và phát triển toàn diện hơn.
- Phân tích cấu trúc:
- Câu mở đầu (giới thiệu chung): "Máy tính đã trở thành một người bạn đồng hành không thể thiếu của học sinh trong thời đại công nghệ số ngày nay."
- Các câu triển khai ý: Nêu lần lượt các vai trò cụ thể của máy tính đối với học sinh (hỗ trợ học tập, công cụ tìm kiếm, phương tiện phát triển kỹ năng).
- Câu kết luận (tổng hợp): "Tóm lại, máy tính ngày càng khẳng định vai trò quan trọng, là trợ thủ đắc lực giúp học sinh học tập, rèn luyện và phát triển toàn diện hơn."
2) Đoạn văn phối hợp: Cảm nhận của em về vẻ đẹp thiên nhiên giúp giao mùa
Khi những cơn gió heo may se lạnh bắt đầu len lỏi, báo hiệu một mùa thu đang về, thiên nhiên bỗng khoác lên mình một vẻ đẹp đầy biến ảo, quyến rũ. Những tia nắng vàng óng như rót mật xuống thảm lá phong đỏ rực, tạo nên bức tranh rực rỡ sắc màu. Dòng sông hiền hòa phản chiếu bầu trời trong xanh, điểm xuyết những cánh chim đang vội vã bay về phương Nam tránh rét. Không khí trở nên trong lành, mát mẻ, mang theo hương cốm mới thoang thoảng và mùi hoa sữa nồng nàn trên phố. Đặc biệt, sự chuyển mình của thiên nhiên còn được thể hiện qua âm thanh xao xuyến của tiếng lá rơi xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng rả rích như lời tự tình trước khi mùa đông tới. Chính những khoảnh khắc giao mùa ấy đã khiến tâm hồn ta lắng lại, cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp mong manh, trầm mặc nhưng đầy sức sống của tạo hóa.
- Phân tích cấu trúc:
- Câu mở đầu (giới thiệu chung): "Khi những cơn gió heo may se lạnh bắt đầu len lỏi, báo hiệu một mùa thu đang về, thiên nhiên bỗng khoác lên mình một vẻ đẹp đầy biến ảo, quyến rũ."
- Các câu triển khai ý: Miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên thông qua các giác quan (màu sắc, âm thanh, mùi hương) và các yếu tố (nắng, lá phong, sông, chim, hương cốm, hoa sữa, lá rơi, côn trùng).
- Câu kết luận (cảm nhận cá nhân): "Chính những khoảnh khắc giao mùa ấy đã khiến tâm hồn ta lắng lại, cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp mong manh, trầm mặc nhưng đầy sức sống của tạo hóa."
:)
Trong kho tàng văn học Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho biết bao thi sĩ. Nằm trong dòng chảy ấy, bài thơ "Bàn tay mẹ" của nhà thơ Sen Nguyễn (hoặc Nguyễn Sen) đã chạm đến trái tim người đọc bằng sự giản dị, chân thành và tình cảm sâu lắng. Tác phẩm không chỉ khắc họa một cách sinh động hình ảnh người mẹ tần tảo, mà còn là lời ngợi ca, tri ân sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
"Bàn tay mẹ" là biểu tượng trung tâm của toàn bộ tác phẩm, được nhà thơ Sen Nguyễn khắc họa bằng những nét vẽ giàu sức gợi. Ngay từ những câu thơ đầu, đôi bàn tay ấy đã hiện lên trong dòng chảy của thời gian và sự lao động không ngừng nghỉ:
"Bàn tay mẹ ngày đêm vất vả
Gánh nhọc nhằn gánh cả tuổi xuân"
Bằng việc sử dụng khéo léo biện pháp ẩn dụ và liệt kê, tác giả đã làm nổi bật sự hy sinh to lớn của người mẹ. Mẹ không chỉ gánh vác những khó khăn, vất vả thường nhật mà còn dành trọn cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cho con. Sự lặp lại ý niệm "vất vả", "miệt mài", "chưa từng nghỉ ngơi" càng khẳng định đức tính chăm chỉ, chịu thương chịu khó, xem việc chăm sóc con cái là lẽ sống.
Thế nhưng, bàn tay mẹ không chỉ gắn liền với lao động. Nó còn là nơi ấp ủ, vỗ về, bảo vệ con qua những năm tháng tuổi thơ:
"Ấm lòng con trẻ lúc hàn
Đêm về giấc ngủ tay đan vỗ về"
Những hình ảnh "ấm lòng con trẻ lúc hàn", "tay đan vỗ về" gợi lên cảm giác dịu dàng, ấm áp và an toàn đến lạ. Bàn tay mẹ như tấm chăn sưởi ấm tâm hồn non nớt, lời ru êm ái đưa con vào giấc ngủ bình yên. Từ việc "vê cánh quạt" mùa hè đến lo cho con "cơm ngon canh ngọt", tất cả những hành động đời thường ấy đều ẩn chứa một tình yêu thương vô bờ, sự quan tâm chu đáo mà người mẹ dành cho con. Đặc biệt, sự đối lập giữa hình ảnh "héo hon tay gầy" của mẹ và "no tròn" của con càng khắc sâu sự hy sinh, mòn mỏi vì con.
Bài thơ còn khắc họa một cách tinh tế sự thay đổi của đôi bàn tay mẹ theo thời gian, như một dấu tích không thể phai mờ của sự hy sinh:
"Tuổi xuân trẻ đôi tay mẹ tuyệt
Da mượt mà ngòi viết búp măng
Hoa tay mười ngón thiên thần
Dệt thành cuộc sống như vầng mây xanh"
Khi còn trẻ, đôi tay mẹ thật đẹp đẽ, mềm mại. Những hình ảnh "ngòi viết búp măng", "hoa tay mười ngón thiên thần" gợi lên vẻ đẹp thanh tú, tràn đầy sức sống. Đôi tay ấy đã dệt nên một cuộc sống tươi đẹp, bình yên cho cả gia đình. Tuy nhiên, dòng chảy của thời gian và bao năm tháng lao động vất vả đã khiến đôi tay ấy dần biến đổi:
"Rồi năm tháng tay thành gân guốc
Chai sạm đi cả suốt cuộc đời
Hy sinh tất cả nào vơi
Vì đôi tay mẹ không rời gian lao."
Những đặc điểm "gân guốc", "chai sạm" không chỉ là dấu vết của sự hao mòn thể chất mà còn là minh chứng sống động cho sự cống hiến, hy sinh không ngừng nghỉ của mẹ. Dù đôi tay có già nua, nhọc nhằn, nhưng tình yêu thương và sự hy sinh ấy vẫn vẹn nguyên, không hề vơi cạn, bởi bàn tay mẹ mãi mãi không rời xa những gian lao vì con.
Về mặt nghệ thuật, bài thơ được Sen Nguyễn sáng tác theo thể thơ lục bát hoặc song thất lục bát (tùy theo nguồn), với nhịp điệu êm ái, giàu nhạc điệu, tạo nên sự gần gũi, tha thiết. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc, gần gũi với đời sống nhưng lại rất giàu sức gợi cảm. Các hình ảnh quen thuộc như bàn tay, cánh quạt, bữa cơm đều mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Bên cạnh đó, việc sử dụng các biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, điệp từ... đã góp phần làm nổi bật hình tượng người mẹ và tình cảm thiêng liêng của tác giả. Giọng thơ lúc trìu mến, ngợi ca, lúc lại xen lẫn chút xót xa, đồng cảm, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh cảm động về người mẹ.
Bài thơ "Bàn tay mẹ" không chỉ là lời ca ngợi tình mẫu tử, mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Tác phẩm nhắc nhở mỗi người con về công lao trời biển của mẹ, thôi thúc chúng ta trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn ấy. Qua hình ảnh đôi bàn tay mẹ, Sen Nguyễn đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: tình yêu thương và sự hy sinh cao cả của mẹ là món quà vô giá, là cội nguồn sức mạnh và là hành trang quý báu theo con suốt cuộc đời.
Quê hương tôi, một vùng quê Bắc Bộ yên bình, trù phú, được ôm ấp bởi dòng sông Ngọ Dương hiền hòa. Con sông không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là một chứng nhân lịch sử, một người bạn tâm tình của bao thế hệ người dân nơi đây.
Từ trên cao nhìn xuống, sông Ngọ Dương như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua những cánh đồng lúa xanh mướt. Sông uốn lượn, quanh co, ôm lấy những xóm làng, những hàng tre xanh rì rào trong gió. Mỗi mùa, sông Ngọ Dương lại mang một vẻ đẹp riêng, quyến rũ lòng người.
Mùa xuân, khi những cơn mưa phùn lất phất giăng mắc, sông Ngọ Dương như bừng tỉnh sau một giấc ngủ đông dài. Nước sông trong veo, mát lạnh, lấp lánh ánh bạc dưới ánh nắng dịu nhẹ. Hai bên bờ sông, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, khoe sắc thắm tươi. Những hàng liễu rủ soi mình xuống dòng nước, như những thiếu nữ e ấp, dịu dàng.
Mùa hè, khi tiếng ve kêu râm ran trên những hàng cây, sông Ngọ Dương trở nên sôi động và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Nước sông đầy ắp, tràn bờ, mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng thêm màu mỡ. Bọn trẻ chúng tôi rủ nhau ra sông tắm mát, nô đùa, nghịch nước. Tiếng cười nói vang vọng cả một khúc sông, xua tan đi cái nóng oi bức của mùa hè.
Mùa thu, khi những cơn gió heo may se lạnh thổi về, sông Ngọ Dương trở nên trầm lắng và dịu dàng hơn. Nước sông xanh biếc, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời trong xanh và những đám mây trắng bồng bềnh. Những hàng tre hai bên bờ sông chuyển sang màu vàng úa, khẽ rơi những chiếc lá xuống dòng nước, tạo nên một khung cảnh nên thơ, trữ tình.
Mùa đông, khi những đợt rét buốt tràn về, sông Ngọ Dương như co mình lại, thu nhỏ lại. Nước sông cạn dần, để lộ ra những bãi cát vàng trải dài. Sương mù giăng kín mặt sông vào mỗi buổi sáng, tạo nên một không gian huyền ảo, mơ màng.
Sông Ngọ Dương không chỉ mang đến vẻ đẹp cho quê hương tôi, mà còn là nguồn sống của người dân nơi đây. Sông cung cấp nước tưới tiêu cho đồng ruộng, là nơi sinh sống của tôm cá, cua ốc, mang lại nguồn thu nhập cho người dân. Sông còn là con đường giao thông huyết mạch, kết nối các xóm làng, giúp người dân đi lại, giao thương, buôn bán.
Tôi yêu sông Ngọ Dương bằng cả trái tim mình. Sông không chỉ là một dòng sông, mà còn là một phần máu thịt của quê hương tôi, là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Dù đi đâu, về đâu, tôi vẫn luôn nhớ về dòng sông Ngọ Dương hiền hòa, yêu dấu.
75x(0,5+9,5 )
0,5+9,5=10
75×10=750
Ông lão ăn xin hiện lên với dáng vẻ già nua, lọm khọm, đôi mắt đỏ hoe và giàn giụa nước mắt, đôi môi tái nhợt, quần áo tả tơi. Ông chìa bàn tay sưng húp, bẩn thỉu ra cầu xin sự giúp đỡ.
Cậu bé, dù không có tiền hay bất cứ thứ gì để cho ông lão, đã vô cùng áy náy. Thay vì bỏ đi, cậu đã nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông lão và nói lời xin lỗi chân thành: "Xin ông đừng giận cháu, cháu chẳng có gì để cho ông cả."
Đáp lại, ông lão nhìn cậu bé với đôi mắt ướt đẫm, nở một nụ cười và siết chặt bàn tay cậu bé, nói: "Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi."
Qua đó, cậu bé chợt hiểu ra rằng, tình cảm không chỉ đến từ vật chất mà còn đến từ chính tấm lòng và sự sẻ chia chân thành của con người. Cậu bé đã nhận được từ ông lão một bài học ý nghĩa về lòng nhân ái và sự đồng cảm.
thg kia phản bạn à:((
Chứng minh:
Gọi \(A H\) là đường phân giác của góc \(B A C\) (với \(H\) thuộc \(B C\)). Gọi \(I\) là giao điểm của \(A H\) và \(M N\).
Vì \(M N\) vuông góc với \(A I\) tại \(I\), nên \(\triangle A M N\) có \(A I\) vừa là đường phân giác, vừa là đường cao, do đó \(\triangle A M N\) là tam giác cân tại \(A\).
Suy ra \(A M = A N\) và \(I M = I N\).
Trên tia đối của tia \(M B\) lấy điểm \(E\) sao cho \(M E = N C\).
Xét \(\triangle M I E\) và \(\triangle N I E\):
- \(M I = N I\) (chứng minh trên)
- \(\angle M I E = \angle N I E = 9 0^{\circ}\)
- \(I E\) là cạnh chung Suy ra \(\triangle M I E = \triangle N I E\) (c.g.c) \(\Rightarrow M E = N E\)
Ta có: \(A M = A B + B M\) và \(A N = A C - C N\). Vì \(A M = A N\) nên \(A B + B M = A C - C N\), suy ra \(A C - A B = B M + C N\).
Vì \(M E = N C\), nên \(N E = M E = N C\). Do đó, \(A N = A E + E N = A E + N C\).
Ta có \(A M = A N\), suy ra \(A M = A E + N C\).
Mà \(A M = A B + B M\) nên \(A B + B M = A E + N C\).
Vậy \(B M = C N\).