Nguyễn Thị Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong gia đình, ai cũng yêu thương em hết mực, nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu sắc và gần gũi với em nhất chính là bà ngoại. Bà không chỉ là người chăm sóc em từ thuở lọt lòng mà còn là "kho tàng" những câu chuyện cổ tích kỳ diệu.

Năm nay bà em đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người bà nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì những năm tháng vất vả lo toan cho con cháu. Mái tóc của bà nay đã bạc phơ như cước, mỗi khi bà búi tóc cao, em lại thấy những sợi tóc sâu lưa thưa như minh chứng của thời gian. Khuôn mặt bà hằn in những nếp nhăn, nhưng mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy co lại trông hiền từ như một bà tiên trong truyện cổ tích. Đôi mắt bà không còn tinh anh, đã đục mờ theo năm tháng nhưng vẫn luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến, ấm áp.

Bà là một người phụ nữ truyền thống, đảm đang và rất tiết kiệm. Đôi bàn tay bà gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh nhưng lại vô cùng khéo léo. Em nhớ nhất là những buổi chiều hè, bà ngồi bên hiên nhà tận tay quạt mát cho em ngủ, hay những bát canh chua thanh mát bà nấu mỗi khi em đi học về. Giọng nói của bà trầm ấm, mỗi tối bà thường kể cho em nghe những câu chuyện về ngày xửa ngày xưa, dạy em phải biết sống nhân hậu, "thương người như thể thương thân".

Có một kỷ niệm em chẳng bao giờ quên, đó là lần em bị sốt cao giữa đêm. Chính bà là người đã thức trắng đêm, hết thay khăn chườm lại nấu cháo hành cho em ăn. Trong cơn mơ màng, em vẫn cảm nhận được bàn tay thô ráp nhưng ấm nóng của bà vuốt ve lên trán, nghe tiếng thở dài đầy lo lắng của bà. Lúc đó, em mới thấu hiểu hết tình yêu bao la mà bà dành cho mình.

Càng lớn, em càng yêu thương và trân trọng bà hơn. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ và ngoan ngoãn để bà luôn vui lòng. Em chỉ mong sao bà có thật nhiều sức khỏe để sống mãi bên cạnh con cháu, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình em.

Nếu 1 đội có 10 người, thì để tính số người trong 100 đội, chúng ta chỉ cần thực hiện phép nhân đơn giản:

10 x 100 = 1.000

Vậy 100 đội sẽ có 1.000 người.

1. Nội dung chính

Bài văn miêu tả vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ và sự đa dạng của các loài động vật tại vườn quốc gia Ngorongoro. Đây được coi là một "kỳ quan thiên nhiên", nơi con người và động vật hoang dã cùng tồn tại trong sự hài hòa.

2. Trả lời câu hỏi đọc hiểu

  • Câu 1: Vườn quốc gia Ngorongoro nằm ở đâu và có điểm gì đặc biệt về địa hình?
    • Trả lời: Vườn quốc gia này nằm ở Tanzania (Châu Phi). Điểm đặc biệt là nó nằm trong một miệng núi lửa khổng lồ đã tắt, tạo thành một lòng chảo tự nhiên rộng lớn.
  • Câu 2: Những loài động vật nào được nhắc đến trong bài?
    • Trả lời: Trong bài nhắc đến rất nhiều loài như: sư tử, voi, tê giác, báo hoa mai, trâu rừng (nhóm "Năm ông lớn"), cùng các loài khác như ngựa vằn, linh dương, chim hồng hạc...
  • Câu 3: Tại sao nơi đây được gọi là "thiên đường"?
    • Trả lời: Vì đây là môi trường sống lý tưởng với nguồn thức ăn dồi dào, nguồn nước không bao giờ cạn trong lòng chảo, giúp các loài động vật có thể sinh sống quanh năm mà không cần di cư xa.
  • Câu 4: Cảm xúc của tác giả khi quan sát cảnh vật nơi đây?
    • Trả lời: Tác giả thể hiện sự ngỡ ngàng, thán phục trước vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên và ý thức được tầm quan trọng của việc bảo tồn các loài động vật hoang dã.

II. Soạn phần Nói và Nghe (Tuần 21)

Chủ đề: Bảo vệ động vật hoang dã

Ở tuần này, thường bạn sẽ được yêu cầu Trao đổi về một vấn đề có ý nghĩa đối với môi trường sống hoặc Kể lại một câu chuyện về thiên nhiên.

1. Chuẩn bị nội dung nói

Bạn có thể chọn một trong các ý tưởng sau để trình bày trước lớp:

  • Ý tưởng 1: Tại sao chúng ta không nên mua bán sản phẩm từ động vật hoang dã (ngà voi, sừng tê giác)?
  • Ý tưởng 2: Cảm xúc của em sau khi đọc xong bài "Thiên đường của các loài động vật hoang dã".
  • Ý tưởng 3: Giới thiệu về một loài động vật quý hiếm ở Việt Nam (như Sao la, Voọc chà vá chân nâu).

2. Dàn ý gợi ý cho bài nói:

  1. Mở đầu: Chào thầy cô/bạn bè và dẫn dắt vào chủ đề (Ví dụ: "Sau khi học bài đọc về vườn quốc gia Ngorongoro, mình cảm thấy rất xúc động về thế giới động vật...").
  2. Nội dung chính:
    • Nêu thực trạng: Nhiều loài động vật đang dần biến mất.
    • Nguyên nhân: Do săn bắn trái phép, biến đổi khí hậu, mất môi trường sống.
    • Giải pháp: Không ăn thịt thú rừng, tuyên truyền cho mọi người xung quanh.
  3. Kết thúc: Đưa ra một thông điệp ý nghĩa (Ví dụ: "Bảo vệ động vật hoang dã chính là bảo vệ sự sống của chính chúng ta").

3. Lưu ý khi nói và nghe:

  • Khi nói: Cần tự tin, nhìn vào người nghe, sử dụng điệu bộ cơ thể và điều chỉnh giọng nói lúc trầm lúc bổng.
  • Khi nghe: Tập trung lắng nghe bạn, ghi chép lại những ý hay hoặc những câu hỏi muốn đặt ra cho bạn sau khi kết thúc bài nói.

Mở bài: Mỗi người đều có một hình ảnh thân thương để nhớ về mỗi khi đi xa. Với tôi, đó không phải là những danh lam thắng cảnh hùng vĩ, mà chính là con đường nhỏ hằng ngày dẫn tôi đến trường. Con đường ấy đã trở thành người bạn thân thiết, chứng kiến từng bước chân trưởng thành và những kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò.

Thân bài: Con đường đến trường của tôi không quá dài, nhưng mỗi buổi sáng nó lại mang một vẻ đẹp riêng biệt. Khi ông mặt trời thức giấc, ban phát những tia nắng vàng óng ả xuống mặt đường, cả không gian như bừng tỉnh. Con đường được trải nhựa phẳng lì, đen bóng, trông xa như một dải lụa mềm mại uốn lượn quanh những dãy phố.

Hai bên đường, những hàng cây bằng lăng, cây phượng vĩ đứng sừng sững như những người lính gác khổng lồ. Buổi sáng, những giọt sương đêm còn đọng lại trên kẽ lá, long lanh dưới nắng như những viên pha lê nhỏ xíu. Tiếng chim hót líu lo trong vòm lá hòa cùng tiếng còi xe, tiếng nói cười của các bạn học sinh tạo nên một bản giao hưởng rộn rã của ngày mới.

Thú vị nhất là được ngắm nhìn nhịp sống hai bên đường. Những cửa hiệu bắt đầu mở cửa, mùi bánh mì thơm phức tỏa ra từ quán ăn sáng bên đường như mời gọi. Tôi thích nhất cảm giác được đi dưới bóng râm mát rượi của những hàng cây, làn gió sớm mơn man trên má khiến tâm hồn trở nên thư thái trước khi bước vào những tiết học căng thẳng. Mỗi khúc quanh, mỗi cột đèn giao thông hay hiệu sách cũ ven đường đều đã trở nên quá đỗi quen thuộc, như những dấu mốc ghi dấu thời gian của tôi.

Kết bài: Mai này, khi khôn lớn và đi trên những con đường thênh thang hơn, có lẽ tôi vẫn sẽ không bao giờ quên được con đường đến trường thân thương này. Nó không chỉ là nơi dẫn tôi đến với chân trời tri thức, mà còn là nơi lưu giữ những hồi ức đẹp nhất của tuổi thơ. Tôi tự nhủ sẽ luôn có ý thức bảo vệ, giữ gìn cho con đường luôn sạch đẹp như chính tình yêu tôi dành cho nó.

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những ký ức lấp lánh niềm vui, nhưng cũng có những nỗi buồn để lại vết hằn sâu sắc trong tâm trí, và với tôi, đó là ngày chú mèo nhỏ tên Miu rời xa gia đình. Miu không chỉ là một con vật nuôi, mà là người bạn trung thành đã cùng tôi sẻ chia những vui buồn suốt ba năm trời. Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều xám xịt hôm ấy, khi đi học về, tôi không thấy bóng dáng nhỏ bé ra đón ở cổng như mọi khi. Cảm giác bất an bóp nghẹt lồng ngực khi tôi tìm thấy Miu nằm im lìm dưới gốc cây mận sau nhà, hơi thở đã tắt lịm từ bao giờ. Lúc đó, đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đã khóc rất nhiều, đôi bàn tay run rẩy chạm vào bộ lông đã bắt đầu lạnh ngắt của nó, trong đầu hiện lên bao nhiêu hối hận vì những lần mải chơi mà quên vuốt ve Miu. Nỗi buồn ấy không ồn ào nhưng nó cứ âm ỉ, khiến căn nhà bỗng chốc trở nên trống trải lạ thường. Tuy nhiên, thời gian trôi qua, tôi dần học được cách chấp nhận. Sự mất mát ấy dạy tôi bài học quý giá về lòng trắc ẩn và nhắc nhở tôi phải biết trân trọng, nâng niu những người thân yêu xung quanh mình khi họ còn ở bên cạnh.

"Người ta thường nói mùa xuân là mùa của sự đâm chồi nảy lộc, mùa của những hy vọng xanh màu diệp lục. Chẳng thế mà trong thơ Thanh Hải từng viết: 'Mọc giữa dòng sông xanh / Một bông hoa tím biếc'. Vẻ đẹp của mùa xuân không chỉ nằm ở hương hoa hay sắc lá, mà nó nằm ngay trong không gian tĩnh lặng, trong trẻo của một buổi sớm mai. Ngắm nhìn cảnh vật trong buổi sáng mùa xuân hôm nay, em mới thấu hiểu hết sự ưu ái mà thiên nhiên đã ban tặng cho con người."

  • Kinh tế: Thu hút mạnh vốn đầu tư (FDI) vì doanh nghiệp tiết kiệm được chi phí vận chuyển và vận hành.
  • Giao thương: Kết nối nhanh chóng với các vùng lân cận và quốc tế nhờ cao tốc, cảng biển, sân bay.
  • Xã hội: Nâng cao chất lượng sống (y tế, giáo dục tốt hơn) và thu hút được nhân tài về làm việc.
  • Môi trường: Giảm thiểu ùn tắc giao thông, ngập lụt và ô nhiễm nhờ hệ thống thoát nước, xử lý rác hiện đại.