Nguyễn Thị Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Dựa trên những ý chính đã trao đổi, mình xin tổng hợp lại thành một bài văn nghị luận hoàn chỉnh, mạch lạc để bạn có thể tham khảo nhé.


LÒNG NHÂN ÁI – SỨC MẠNH KẾT NỐI TRÁI TIM

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, khi con người mải mê đuổi theo những giá trị vật chất và sự thành đạt cá nhân, đôi khi ta quên mất rằng điều thực sự làm nên ý nghĩa của cuộc sống chính là tình người. Có ý kiến cho rằng: "Lòng nhân ái là chìa khóa mở ra cánh cửa hạnh phúc và là sợi dây bền chặt nhất kết nối con người với con người." Tôi hoàn toàn tán thành với nhận định này, bởi nhân ái chính là vẻ đẹp nguyên bản và cao quý nhất của nhân loại.

Trước hết, chúng ta cần hiểu lòng nhân ái là gì? Nhân ái không phải là điều gì đó xa vời, trừu tượng. Đó đơn giản là lòng yêu thương con người, là sự đồng cảm, sẻ chia và sẵn lòng giúp đỡ người khác trong lúc hoạn nạn mà không mưu cầu tư lợi. Lòng nhân ái có khi là một bát cháo nóng trao đi lúc ốm đau, là một lời động viên khi bạn bè vấp ngã, hay cao cả hơn là những hành động thiện nguyện cứu giúp những mảnh đời bất hạnh trong xã hội.

Tại sao chúng ta phải đề cao lòng nhân ái?

  • Thứ nhất, lòng nhân ái có khả năng xoa dịu nỗi đau. Cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Đối với những người đang trong hoàn cảnh ngặt nghèo, một sự giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể trở thành điểm tựa lớn lao, giúp họ có thêm nghị lực để tiếp tục sống và tin vào những điều tốt đẹp.
  • Thứ hai, nhân ái là "chất keo" gắn kết cộng đồng. Khi biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu, mọi rào cản về địa vị, giàu nghèo hay khoảng cách địa lý đều bị xóa bỏ. Lòng nhân ái tạo nên một mạng lưới tình thương, khiến xã hội trở nên nhân văn và gắn kết hơn.
  • Thứ ba, sự tử tế mang lại hạnh phúc cho chính người cho đi. Khi chúng ta làm được một việc tốt, tâm hồn ta sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản. Hạnh phúc thực sự không nằm ở những gì ta nhận được, mà ở những giá trị tốt đẹp ta đã gieo mầm trong trái tim người khác.

Thực tế đã chứng minh, tinh thần "tương thân tương ái" luôn là truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam. Chúng ta đã từng xúc động biết bao trước hình ảnh những chuyến xe 0 đồng trong đại dịch, những chiến dịch cứu trợ đồng bào miền Trung lũ lụt, hay những lớp học tình thương cho trẻ em nghèo vùng cao. Những hành động ấy không chỉ giúp ích về vật chất mà còn thắp sáng ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người.

Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội vẫn còn tồn tại lối sống ích kỷ, vô cảm, "đèn nhà ai nhà nấy rạng". Sự thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại chính là một loại "virus" đáng sợ làm nghèo nàn tâm hồn con người. Vì vậy, tán thành và lan tỏa lòng nhân ái không chỉ là lựa chọn, mà còn là trách nhiệm của mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Tóm lại, lòng nhân ái chính là ánh sáng dẫn lối để chúng ta sống một cuộc đời ý nghĩa. Hãy bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất, hãy mở lòng mình để yêu thương và được yêu thương. Bởi cuối cùng, "Sống là đâu chỉ nhận riêng mình".

Con về nhặt mảnh nắng rơi

Gửi vào vai mẹ, một đời lo toan

Xưa kia mẹ gánh gian nan

Nay con xin gánh muộn phiền thay mẹ

Bàn tay gầy guộc nhỏ bé

Dắt con chập chững, chở che tháng ngày

Ơn sâu tựa núi cao dày

Nghĩa nồng như biển, đong đầy yêu thương

Tóc xanh giờ đã nhuốm sương

Con xin làm gậy, dẫn đường mẹ đi

Dẫu đời vạn biến, sầu bi

Lòng con vẫn mãi khắc ghi lời thề

Cầu mong mẹ mãi cận kề

Bên đàn con cháu, vỗ về bình an

Mẹ là ánh sáng tâm can

Soi đường con bước, vượt ngàn trùng xa.

Thoát nẻo đường mê, nhẹ gánh trần

Tìm về bản cảnh, giữa đài xuân

Chuông chùa vang vọng, sương nhòa lố

Hương nhụy đưa duyên, hạc ghé lân

Tẩy sạch lòng phàm, soi bóng nguyệt,

Vun bồi gốc thiện, gửi tình gần

Khen ai giữ được niềm thanh khiết,

Gói trọn chân tâm, vẹn chữ thân.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa bình yên để trở về, và với em, điểm tựa ấy chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn nhất, luôn soi sáng bước đường em đi.


Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ cao, thanh mảnh nhưng hơi gầy vì những năm tháng tần tảo sớm khuya. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da đã bắt đầu xuất hiện vài nếp nhăn nơi khóe mắt – dấu ấn của bao lo toan cho gia đình. Đôi mắt mẹ đen láy, hiền từ; mỗi khi em ngoan, đôi mắt ấy lấp lánh niềm vui, nhưng khi em mắc lỗi, nó lại thoáng buồn và bao dung đến lạ. Mái tóc mẹ dài, mượt mà và luôn phảng phất mùi hương của bồ kết, hương nhu mẹ nấu mỗi chiều.


Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang. Sáng nào mẹ cũng thức dậy thật sớm để chuẩn bị bữa điểm tâm nóng hổi cho cả nhà rồi mới đi làm. Đôi bàn tay mẹ chai sần vì làm lụng nhưng lại vô cùng khéo léo. Em thích nhất là được ăn những món mẹ nấu, bởi trong đó không chỉ có gia vị mà còn chứa đựng cả tình yêu thương vô bờ bến.


Tính tình mẹ rất ôn hòa và nhân hậu. Mẹ luôn dạy em phải biết kính trên nhường dưới, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình. Có một kỷ niệm em nhớ mãi là lần em bị ốm nặng, mẹ đã thức suốt đêm để chườm mát, lo cho em từng thìa cháo, ngụm nước. Nhìn gương mặt hốc hác vì lo lắng của mẹ dưới ánh đèn khuya, em mới thấu hiểu hết sự hy sinh thầm lặng ấy.


"Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi Và mẹ em cũng chỉ có một trên đời". Em tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn để luôn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi mẹ. Mẹ chính là bài thơ hay nhất, là bài ca ngọt ngào nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho em.

Sách đèn chăm chỉ rạng tương lai

Gắng sức luyện tài chẳng kém ai

Môi nở nụ cười tươi thắm mãi,

Chân bước hiên ngang quãng đường dài

Lòng mang hoài bão xây đời đẹp

Chí giữ quyết tâm dệt mộng dài

Sớm mai nắng rọi vàng trang vở

Hương sắc thanh xuân ngát tình đời.

chu vi hình chữ nhật là

(23+7)x2= 60 ( cm )


chu vi hình chữ nhật là

( 23 + 7 ) x 2=37 ( cm )

Bài thơ "Bếp trên mái nhà của mẹ" (thường thấy trong chương trình Ngữ văn địa phương hoặc các bộ sách đổi mới) là một tác phẩm đầy xúc cảm về tình yêu gia đình và những giá trị truyền thống.

Dưới đây là gợi ý soạn bài chi tiết để bạn nắm vững nội dung và nghệ thuật của tác phẩm:


I. Tìm hiểu chung

  • Đề tài: Tình cảm gia đình, nỗi nhớ về mẹ và những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với gian bếp cũ.
  • Hình ảnh trung tâm: "Bếp trên mái nhà" – một hình ảnh ẩn dụ cho ngọn lửa ấm áp của tình mẹ, sự săn sóc và hy vọng dẫu cuộc sống còn nhiều gian khó.
  • Cảm xúc chủ đạo: Sự biết ơn, niềm xúc động nghẹn ngào và nỗi trăn trở của người con khi nghĩ về sự hy sinh thầm lặng của mẹ.

II. Đọc - Hiểu văn bản

1. Hình ảnh người mẹ và gian bếp

  • Gian bếp: Không chỉ là nơi nấu nướng mà là "giang sơn" của mẹ, nơi lưu giữ mùi khói bám, mùi cơm mới và cả những lo toan nhọc nhằn.
  • Mẹ: Hiện lên với vẻ đẹp tần tảo, "thắp lửa" không chỉ để làm chín thức ăn mà còn để sưởi ấm tâm hồn các con qua những mùa đông giá rét hay những ngày khốn khó.

2. Ý nghĩa của tiêu đề "Bếp trên mái nhà"

  • Nghĩa thực: Khói bếp bay lên từ mái nhà, dấu hiệu của sự sống, của sự sum vầy mỗi buổi chiều tà.
  • Nghĩa ẩn dụ: Gian bếp như ngọn hải đăng soi sáng đường về cho con. Dù con có đi xa đến đâu, hình ảnh khói bếp trên mái nhà mẹ vẫn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất.

3. Những đặc sắc nghệ thuật

  • Thể thơ: Thường là thơ tự do hoặc thơ 8 chữ, giúp mạch cảm xúc tuôn trào tự nhiên.
  • Biện pháp tu từ: * Nhân hóa/Ẩn dụ: Làm cho hình ảnh ngọn lửa, làn khói trở nên có linh hồn, mang hơi thở của tình mẫu tử.
    • Điệp từ: Nhấn mạnh vào nỗi nhớ và sự lặp lại của những tảo tần mẹ dành cho con.

III. Tổng kết nội dung và ý nghĩa

  • Nội dung: Bài thơ là tiếng lòng tha thiết của người con dành cho mẹ. Qua hình ảnh gian bếp, tác giả ca ngợi đức hy sinh và tình yêu bao la của người phụ nữ Việt Nam.
  • Thông điệp: Hãy biết trân trọng những điều bình dị, trân trọng những bữa cơm gia đình và công lao dưỡng dục của cha mẹ khi còn có thể.

IV. Câu hỏi suy ngẫm

Bạn cảm nhận thế nào về hình ảnh "ngọn lửa" trong bếp của mẹ? Gợi ý: Ngọn lửa ấy không bao giờ tắt vì nó được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương. Nó sưởi ấm cái lạnh của thời tiết và xua đi cái "lạnh" của lòng người.