Nguyễn Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, đạo lí “Uống nước nhớ nguồn” luôn được xem là một giá trị đạo đức quan trọng. Câu tục ngữ nhắc nhở con người khi hưởng thành quả hôm nay phải nhớ đến công lao của những người đã tạo nên thành quả ấy. Việc tôn trọng và thực hiện đạo lí này là điều vô cùng cần thiết trong cuộc sống.
Trước hết, “Uống nước nhớ nguồn” có nghĩa là khi ta được hưởng lợi ích hay thành quả nào đó thì phải nhớ ơn và biết ơn những người đã góp công sức tạo ra nó. Trong cuộc sống, không ai có thể tự mình làm nên tất cả. Mỗi người đều nhận được sự giúp đỡ, dạy dỗ và hi sinh của rất nhiều người khác. Từ cha mẹ sinh thành, thầy cô giáo dạy dỗ, đến những thế hệ đi trước đã xây dựng và bảo vệ đất nước. Vì vậy, biết ơn và trân trọng công lao của họ chính là biểu hiện của đạo lí tốt đẹp.
Bên cạnh đó, tôn trọng đạo lí này còn giúp nuôi dưỡng phẩm chất đạo đức của con người. Người biết nhớ ơn thường sống tình nghĩa, khiêm tốn và có trách nhiệm hơn với cộng đồng. Họ hiểu rằng những điều mình có được hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nhờ vậy, con người sẽ biết trân trọng những giá trị đang có và cố gắng sống tốt hơn để không phụ lòng những người đã hi sinh cho mình.
Không chỉ vậy, đạo lí “Uống nước nhớ nguồn” còn góp phần giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Từ xưa đến nay, người Việt luôn coi trọng lòng biết ơn. Những hoạt động như thăm viếng nghĩa trang liệt sĩ, ngày thương binh liệt sĩ, hay việc con cháu chăm sóc ông bà cha mẹ đều thể hiện tinh thần ấy. Khi mỗi người đều ý thức thực hiện đạo lí này, xã hội sẽ trở nên gắn bó, đoàn kết và giàu tình người hơn.
Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn có một số người sống vô ơn, chỉ biết nhận mà không biết nhớ đến công lao của người khác. Đó là những thái độ đáng phê phán, bởi nó làm mất đi những giá trị đạo đức tốt đẹp của con người.
Tóm lại, tôn trọng đạo lí “Uống nước nhớ nguồn” là điều vô cùng cần thiết, bởi nó giúp con người sống có tình nghĩa, biết ơn và góp phần giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần nhận thức rõ ý nghĩa của đạo lí này để sống tốt hơn và luôn trân trọng những gì mình đang có.
Khiêm tốn là một đức tính tốt đẹp của con người. Người khiêm tốn là người luôn biết đánh giá đúng bản thân mình, không tự cao, không khoe khoang về những thành công hay khả năng của mình. Họ luôn giữ thái độ giản dị, chân thành và tôn trọng người khác.
Trước hết, khiêm tốn thể hiện ở việc con người biết nhìn nhận đúng điểm mạnh và điểm yếu của mình. Dù đạt được thành tích hay có tài năng, người khiêm tốn vẫn không tự cho mình là giỏi hơn người khác. Họ luôn nghĩ rằng mình còn nhiều điều phải học hỏi. Nhờ vậy, họ không ngừng cố gắng để hoàn thiện bản thân.
Bên cạnh đó, người khiêm tốn còn biết lắng nghe ý kiến của mọi người xung quanh. Họ tôn trọng người khác và sẵn sàng học hỏi từ bạn bè, thầy cô và những người đi trước. Chính thái độ này giúp họ ngày càng tiến bộ và được mọi người yêu quý.
Trong cuộc sống, khiêm tốn là một phẩm chất rất cần thiết. Nó giúp con người giữ được thái độ đúng mực, tránh sự kiêu ngạo và dễ dàng hòa nhập với tập thể. Những người khiêm tốn thường nhận được sự tin tưởng và tôn trọng từ người khác.
Tóm lại, khiêm tốn là thái độ sống biết tôn trọng người khác và không tự đề cao bản thân. Mỗi chúng ta cần rèn luyện đức tính khiêm tốn để trở thành người tốt hơn và được mọi người quý mến.
Mỗi người là một phiên bản khác nhau không ai giống ai, vì thế mà mỗi người sẽ có một tính cách, một lối sống riêng: có người thích sống ở phố, chạy theo xu hướng mới, có người thích thôn quê dân dã yên bình, thích những gì đơn giản. Xã hội ngày càng phát triển, càng văn minh thì lối sống giản dị lại càng trở nên cần thiết. Vậy giản dị là gì và lối sống giản dị được biểu hiện như thế nào?
Trước hết, hiểu ngắn gọn giản dị là sống đơn giản bỏ qua những sự cầu kì và không chạy đua theo xu hướng xã hội, sống phù hợp với hoàn cảnh của mình, không sống xa rời thực tại. Lối sống giản dị được biểu hiện qua muôn mặt đời sống trên các phương diện như lời ăn tiếng nói, lối sống, ăn mặc, hành động, bằng lòng với thực tại, không đòi hỏi cao từ phía người khác….Giản dị trong cách ăn mặc đó là mặc đơn giản, không lòe loẹt cầu kì và đặc biệt là phù hợp với từng hoàn cảnh khác nhau. Đơn cử khi tham gia một đám hiếu không nên mặc váy mà nên mặc quần áo trơn, ít họa tiết nhất có thể, tối màu; còn khi tham gia đám hỉ có thể mặc váy sáng màu nhạt, không nên quá cầu kì kiểu cách, miễn sao tạo được sử thoải mái trong hoạt động và giao tiếp. Còn trong lời ăn tiếng nói, giản dị được biểu hiện ở chỗ nói với âm thanh vừa đủ nghe, lời lẽ ngắn gọn đơn giản, dễ hiểu tránh lời thô lỗ dung tục và nói đúng, trúng vấn đề giao tiếp. Giản dị trong hành động, sinh hoạt được biểu hiện ăn đủ chất, đủ lượng, không làm thừa và đổ bỏ lãng phí, sống hòa đồng với mọi người xung quanh, tự nhiên và gần gũi trong cách cư xử….