Giáp Mạnh Dũng
Giới thiệu về bản thân
Kỉ niệm về những buổi chạy dọc bờ đê quê em, nơi có mùi lúa non và gió đồng [Chi tiết quê hương] mơn man, ùa về. Kỉ niệm đó giúp em hiểu thông điệp cốt lõi: Tác giả muốn ca ngợi tình yêu quê hương giản dị, sự gắn bó tự nhiên với những hình ảnh bình yên, thân thuộc, đồng thời nhắc nhở ta trân trọng cội nguồn
Hào khí một thời ở ngàn Hương Sơn
Trong số các phong trào kháng chiến chống Pháp cuối thế kỉ XIX, cuộc khởi nghĩa Hương Khê (1885 – 1895) do Phan Đình Phùng lãnh đạo luôn để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Đó là một câu chuyện bi tráng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và cả sự hi sinh thầm lặng.
Phan Đình Phùng vốn là một vị quan thanh liêm, yêu nước. Khi triều đình nhà Nguyễn đầu hàng Pháp, ông đã kiên quyết không hợp tác và chiêu mộ nghĩa quân, lấy vùng rừng núi Hương Khê (Hà Tĩnh) làm căn cứ chính.
Sự việc em nhớ nhất, thể hiện rõ khí phách của ông, là khi quân Pháp tìm mọi cách để dập tắt cuộc khởi nghĩa. Chúng biết Phan Đình Phùng rất hiếu thảo và đề cao danh dự gia đình, nên đã dùng một thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn: Quật mộ cha ông và đốt sạch nhà thờ tổ tiên ở làng Đông Thái, huyện Đức Thọ, với hy vọng làm ông nản lòng và buộc ông phải ra hàng.
Tuy nhiên, trước hành động đê hèn đó của kẻ thù, Phan Đình Phùng đã không hề nao núng. Ông viết thư trả lời đầy cương quyết, khẳng định: "Việc nước là việc lớn, không thể vì tình riêng mà bỏ qua. Nay mồ mả của tiên tổ ta bị giặc phá, đó là nỗi nhục của một người con, nhưng ta thề sẽ đánh đuổi giặc đến cùng để rửa nhục cho cha ông, chứ không vì mồ mả mà cúi đầu". Lời tuyên bố đanh thép đó không chỉ thể hiện tinh thần "Quốc gia đại sự" mà còn khẳng định sự hi sinh to lớn của cá nhân ông cho mục tiêu chung.
Trong suốt mười năm, nghĩa quân Hương Khê đã vận dụng chiến thuật du kích tài tình, khiến quân Pháp nhiều phen khốn đốn. Dù cuối cùng Phan Đình Phùng qua đời vì bệnh nặng vào năm 1895, và cuộc khởi nghĩa cũng dần tan rã sau đó, nhưng tinh thần và khí phách của ông đã trở thành tấm gương sáng về lòng yêu nước và ý chí bất khuất.
Câu chuyện về Phan Đình Phùng và cuộc khởi nghĩa Hương Khê dạy em hiểu rằng, người anh hùng không chỉ cần tài năng mà còn phải có một tinh thần thép, dám vượt qua những mất mát cá nhân để phụng sự cho lợi ích cao nhất của dân tộc.
Cần phải luôn thể hiện sự tử tế, rộng lượng và hào hiệp với bạn bè (như Ga-ro-nê vui vẻ cho mượn đồ, cho tiền).
• Hãy biết che chở, bảo vệ những bạn yếu hơn hoặc đang bị bắt nạt, chống lại những hành động độc ác trong tập thể.
• Trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của bạn, bất kể hoàn cảnh hay vẻ ngoài của họ.