Dương Thu Hoài
Giới thiệu về bản thân
Trong những năm học vừa qua, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là chuyến đi thăm Lăng Bác khởi hành từ Thái Nguyên cùng thầy cô và các bạn trong lớp. Chuyến đi bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn mờ sương, chúng em đã tập trung đầy đủ để lên xe. Suốt quãng đường dài từ Thái Nguyên về Hà Nội, ai cũng háo hức xen lẫn hồi hộp. Thầy cô vừa nhắc nhở chúng em giữ trật tự, vừa kể những câu chuyện giản dị nhưng xúc động về Bác Hồ, khiến không khí trên xe trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn. Khi đến Quảng trường Ba Đình, em cảm nhận rõ sự trang nghiêm, thiêng liêng của nơi đây. Dòng người xếp hàng ngay ngắn, ai cũng đi nhẹ, nói khẽ. Bước vào trong lăng, nhìn thấy Bác nằm yên nghỉ, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Gương mặt Bác hiền từ, thanh thản khiến em vừa xúc động vừa kính yêu vô hạn. Dù chỉ được nhìn Bác trong giây lát, nhưng hình ảnh ấy đã in sâu trong tâm trí em. Sau khi viếng Lăng Bác, thầy cô dẫn chúng em tham quan khu Phủ Chủ tịch và nhà sàn của Bác. Những kỉ vật đơn sơ, giản dị khiến em càng thêm khâm phục lối sống thanh cao của Người. Qua lời kể của thầy cô, em hiểu hơn về cuộc đời, sự hi sinh và tấm lòng bao la mà Bác dành cho dân tộc Việt Nam. Chuyến đi từ Thái Nguyên đến Lăng Bác không chỉ giúp em mở mang kiến thức mà còn bồi đắp trong em lòng tự hào, biết ơn sâu sắc. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện tốt để xứng đáng với những điều Bác hằng mong muốn. Đây sẽ mãi là một kỉ niệm thiêng liêng và đáng nhớ trong quãng đời học sinh của em.
Trong những năm học vừa qua, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là chuyến đi thăm Lăng Bác khởi hành từ Thái Nguyên cùng thầy cô và các bạn trong lớp. Chuyến đi bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn mờ sương, chúng em đã tập trung đầy đủ để lên xe. Suốt quãng đường dài từ Thái Nguyên về Hà Nội, ai cũng háo hức xen lẫn hồi hộp. Thầy cô vừa nhắc nhở chúng em giữ trật tự, vừa kể những câu chuyện giản dị nhưng xúc động về Bác Hồ, khiến không khí trên xe trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn. Khi đến Quảng trường Ba Đình, em cảm nhận rõ sự trang nghiêm, thiêng liêng của nơi đây. Dòng người xếp hàng ngay ngắn, ai cũng đi nhẹ, nói khẽ. Bước vào trong lăng, nhìn thấy Bác nằm yên nghỉ, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Gương mặt Bác hiền từ, thanh thản khiến em vừa xúc động vừa kính yêu vô hạn. Dù chỉ được nhìn Bác trong giây lát, nhưng hình ảnh ấy đã in sâu trong tâm trí em. Sau khi viếng Lăng Bác, thầy cô dẫn chúng em tham quan khu Phủ Chủ tịch và nhà sàn của Bác. Những kỉ vật đơn sơ, giản dị khiến em càng thêm khâm phục lối sống thanh cao của Người. Qua lời kể của thầy cô, em hiểu hơn về cuộc đời, sự hi sinh và tấm lòng bao la mà Bác dành cho dân tộc Việt Nam. Chuyến đi từ Thái Nguyên đến Lăng Bác không chỉ giúp em mở mang kiến thức mà còn bồi đắp trong em lòng tự hào, biết ơn sâu sắc. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện tốt để xứng đáng với những điều Bác hằng mong muốn. Đây sẽ mãi là một kỉ niệm thiêng liêng và đáng nhớ trong quãng đời học sinh của em.