Phan Văn Chung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Văn Chung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Người chinh phụ sống trong không gian vắng lặng, chỉ có "hiên vắng", "rèm thưa" và "bóng người". Nỗi buồn bã, sầu muộn thấm sâu vào từng hành động, cử chỉ . Nỗi sầu của nàng "dằng dặc tựa miền biển xa", "khắc giờ đằng đẳng như niên". Nàng cố gắng tìm cách giải khuây bằng hương, gương, đàn nhưng đều bất thành, càng làm cho nỗi buồn thêm chất chồng. "Hoa đèn", "bóng người", "sắt cầm", "dây uyên" là những hình ảnh quen thuộc trong văn học trung đại, gợi tả nỗi cô đơn và tình cảm vợ chồng. "Khắc giờ đằng đẳng như niên", "Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa" nhấn mạnh sự dài đằng đẵng của thời gian và sự vô tận của nỗi buồn."Gượng" được lặp lại ba lần ("Hương gượng đốt", "Gương gượng soi", "Sắt cầm gượng gảy") thể hiện sự cưỡng ép, gượng gạo trong mọi hành động của người chinh phụ, cho thấy sự tuyệt vọng và bế tắc. Lời thơ giàu tính biểu cảm, thể hiện trực tiếp nỗi lòng của nhân vật.Đoạn trích là bức tranh tâm trạng đầy bi thương về nỗi cô đơn, buồn bã và nhớ nhung của người chinh phụ, được thể hiện qua các hình ảnh ước lệ, biện pháp so sánh và điệp từ "gượng" đầy ám ảnh