Phan Diệp Thảo
Giới thiệu về bản thân
- Hành vi đua xe trái phép của H gây tai nạn là hành vi vi phạm hành chính.
=> H phải chịu trách nhiệm hành chính.
Nếu là An, em sẽ khuyên bạn nên:
- Tiết kiệm tiền.
- Chi tiêu vào những việc hợp lí hơn.
- Lập kế hoạch chi tiêu.
- Lên các phương án dự phòng,...
Câu 2:
Xã hội ngày càng phát triển với những tiến bộ về mọi mặt. Con người được đắm mình vào công nghệ tiên tiến. Tuy nhiên song hành cùng văn minh, hiện đại là việc ngày càng có nhiều người đánh mất đi những giá trị tốt đẹp của đạo đức, ngày càng có nhiều người sống bàng quan, vô cảm với mọi người xung quanh. “Vô cảm” dường như đã trở thành một mầm bệnh ăn sâu vào xã hội, ngấm vào trong máu của nhiều người hiện đại.
Vậy bệnh vô cảm là gì? Vô cảm tức là không có cảm xúc, tình cảm. Bệnh “vô cảm” chính là sự thờ ơ, bàng quan, không quan tâm đến xung quanh. Nhìn thấy cái xấu, người ta thờ ơ, không lên án, không bài trừ. Nhìn thấy người gặp nạn, người ta không mảy may thương xót. Nhìn thấy cái hay cái đẹp, cũng không động lòng ngưỡng mộ, không bảo vệ, giữ gìn. Người ta càng ngày càng giống một cỗ máy, chỉ biết làm việc của bản thân, mặc kệ ngoài kia mưa gió bão bùng hay nắng lên rực rỡ.
Bệnh vô cảm ngày càng trở nên phổ biến trong nhiều môi trường của đời sống. Trong gia đình, không khó để bắt gặp cảnh cha mẹ và con cái cùng ngồi bên nhau nhưng mỗi người chìm đắm trong một màn hình điện thoại. Những cuộc trò chuyện thưa dần, sự quan tâm giảm sút. Ngoài xã hội, khi xảy ra tai nạn hay xô xát, nhiều người chỉ đứng nhìn, thậm chí rút điện thoại ra quay phim thay vì tìm cách giúp đỡ. Trong trường học, hiện tượng bạo lực học đường đôi khi được một số học sinh xem như trò giải trí. Trên mạng xã hội, những lời miệt thị, bình luận ác ý xuất hiện tràn lan, bởi người ta không cảm nhận được nỗi đau của người bị tổn thương. Tất cả những biểu hiện ấy đã và đang tạo nên một “bức tường lạnh” bao quanh đời sống tinh thần của con người.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng đáng lo ngại này. Về tâm lý, nhiều người rơi vào hiệu ứng “người ngoài cuộc” – khi chứng kiến sự việc, ai cũng nghĩ rằng sẽ có người khác can thiệp nên bản thân không thấy cần phải hành động. Về xã hội, nhịp sống nhanh và áp lực mưu sinh khiến con người bận rộn và thu hẹp vòng tròn quan tâm của mình. Việc tiếp xúc thường xuyên với hình ảnh tiêu cực khiến cảm xúc con người dần chai sạn. Bên cạnh đó, lối sống đề cao cái tôi cá nhân và nỗi sợ liên lụy cũng khiến nhiều người ngại giúp đỡ người lạ. Một số người lo lắng bị hiểu lầm, bị “làm ơn mắc oán”, hoặc phải liên quan đến cá nhân .
Hậu quả của bệnh vô cảm là vô cùng nghiêm trọng. Đối với cá nhân, vô cảm khiến con người đánh mất sự rung cảm chân thật, thu hẹp các mối quan hệ và trở nên cô độc. Về mặt xã hội, sự lan rộng của vô cảm làm băng hoại đạo đức cộng đồng. Khi cái xấu xuất hiện mà không ai lên tiếng, nó sẽ lớn dần và lộng hành. Khi người tốt im lặng, cái ác sẽ có cơ hội trỗi dậy. Nghiêm trọng hơn, trong nhiều trường hợp, sự thờ ơ còn gây ra hậu quả pháp lý. Theo quy định của pháp luật, người chứng kiến người khác gặp nguy hiểm mà không cứu giúp trong điều kiện cho phép có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Như vậy, vô cảm không chỉ là câu chuyện đạo đức, mà còn có thể trở thành hành vi vi phạm pháp luật và thủ tục pháp lý, nên chọn cách đứng
Trước tình trạng đáng báo động này, mỗi cá nhân và toàn xã hội cần có những giải pháp phù hợp. Trước hết, cần giáo dục và nuôi dưỡng lòng trắc ẩn cho thế hệ trẻ thông qua gia đình và nhà trường. Những bài học về tình yêu thương, sự sẻ chia, cách ứng xử nhân văn trong các tình huống cụ thể cần được lồng ghép thường xuyên. Mỗi người cũng cần tự rèn luyện khả năng quan sát, thấu hiểu và đặt mình vào vị trí của người khác. Khi gặp tình huống cần giúp đỡ, hãy hành động trong phạm vi khả năng của mình, hoặc tìm người có năng lực hỗ trợ. Bên cạnh đó, các cơ quan chức năng cũng cần có biện pháp bảo vệ người tốt, tạo niềm tin cho những hành động đẹp được lan tỏa trong cộng đồng.
Bệnh vô cảm không phải là một căn bệnh vô phương cứu chữa, chỉ cần mỗi chúng ta mở lòng thêm một chút, tử tế thêm một chút, thế giới xung quanh sẽ trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Cuộc sống hiện đại có thể khiến chúng ta bận rộn, nhưng đừng để nó lấy đi sự nhân ái trong trái tim mình. Mỗi ánh mắt quan tâm, mỗi lời hỏi han, mỗi hành động giúp đỡ dù nhỏ bé cũng có thể trở thành nguồn năng lượng tích cực lan tỏa trong cộng đồng. Khi con người biết chạm đến nhau bằng tấm lòng, thì bệnh vô cảm sẽ không còn chỗ đứng.
Câu 1:
Đoạn trích trên tái hiện lại việc Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản xin vua Lê Tương Dực phá bỏ việc xây dựng Cửu Trùng Đài thế nhưng vua lại không đồng ý và định chém cổ ông
Câu 2:
- Lời độc thoại của nhân vật trong đoạn trích trên là:
+ LÊ TƯƠNG DỰC (cau mặt) - Lão gàn quái! Có việc gì khẩn cấp? (nghĩ một lúc) Cho vào
Câu 3:
Từ những chỉ dẫn sân khấu của vua Lê Tương Dực như: ''cau mặt'' , ''nhìn Trịnh Duy Sản một cách giận dữ'' , ''rút kiếm'' đã giúp người đọc hiểu rõ được tính cách độc ác , chỉ quan tâm đến hữu sắc mà không quan tâm đến việc triều chính của nhà vua
Câu 4:
-BPTT được sử dụng trong đoạn văn là : BPTT liệt kê
-Tác dụng:
+) Làm nổi bật lên sự loạn lạc của triều đại nhà Lê lúc bấy giờ
+) Nhấn mạnh sự phê phán đối với việc vua Lê Tương Dực chỉ lo ham mê tửu sắc mà không quan tâm đến việc triều chính , làm cho nhân dân phải khổ sở và vùng lên đấu tranh
+) Giúp cho câu văn trở nên sinh động , gợi hình , gợi cảm
Câu 5:
Qua đoạn trích trên , em thấy rằng bối cảnh xã hội lúc bấy giờ loạn lạc , giặc nổi lên khắp nơi . Thế mà vua lại chẳng mảy may quan tâm mà chỉ ham mê tửu sắc . Không chỉ vậy , vua Lê Tương Dực còn lấy tiền của dân để xây Cửu Trùng Đài_ nơi giúp vua vui chơi với nữ sắc. Chính vì những hành động đó của vua đã khiến cho nhân dân cực khổ và căm ghét triều đình