Bùi Thị Hương Thu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Thị Hương Thu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

2 giờ 30 phút = 2,5 giờ

Tốc độ tối đa của ca nô:

40 + 6 = 46 (km/h)

Quãng đường tối đa ca nô có thể đi:

46 . 2,5 = 115 (km/h)

Vậy quãng đường ca nô đi được trong 2 giờ 30 phút không vượt quá 115 km

Đoạn trích trong Chinh phụ ngâm đã khắc họa sâu sắc nỗi cô đơn và tâm trạng đau buồn của người chinh phụ trong những tháng ngày mong ngóng chồng nơi chiến trận. Qua từng bước chân, ánh đèn, tiếng gà hay bóng hoè phất phơ, ta thấy hiện lên một tâm hồn cô quạnh, một trái tim chất chứa nhớ thương đến nghẹn lời. Vẻ đẹp của đoạn thơ nằm ở sự hòa quyện tuyệt vời giữa nội dung nhân đạo và nghệ thuật miêu tả tinh tế, giàu cảm xúc.

Trước tiên, đoạn thơ tái hiện tâm trạng cô đơn đến tê tái của người chinh phụ. Nàng “dạo hiên vắng”, “ngồi rèm thưa”, những hành động tưởng như đơn giản nhưng lại chứa đựng nỗi lòng nặng trĩu. Không gian hiên vắng, rèm thưa càng khiến nỗi buồn thấm sâu. Nàng mòn mỏi chờ tin chồng, mong đến mức hỏi cả ngọn đèn: “Đèn có biết dường bằng chẳng biết”. Ngọn đèn vô tri nhưng lại trở thành bạn tâm giao, vì người chinh phụ chẳng còn ai để sẻ chia. Nỗi nhớ thương dồn nén khiến nàng “buồn rầu nói chẳng nên lời”, chỉ còn “hoa đèn kia với bóng người” cùng thở than. Cô đơn không chỉ là cảm giác, mà đã trở thành bóng tối phủ lên cả căn phòng và trái tim nàng.

Không chỉ không gian, mà cả thời gian cũng trở thành sức nặng đè lên tâm hồn người chinh phụ. Hai câu:
“Khắc giờ đằng đẵng như niên,
Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa.”
đã diễn tả tài tình sự kéo dài vô tận của thời gian khi con người chìm trong nhớ thương. Một khắc hóa thành một năm, nỗi sầu dằng dặc như biển không bờ. Nỗi buồn ấy trải dài, lan rộng, không có điểm dừng. Đó là nỗi đau của người ở lại trong thời loạn ly, vừa nhớ thương vừa lo lắng cho người mình yêu nơi chiến trường khốc liệt.

Đoạn thơ còn khắc họa sự tuyệt vọng qua những hành động đầy miễn cưỡng: “Hương gượng đốt, gương gượng soi, sắt cầm gượng gảy”. Từ “gượng” xuất hiện liên tiếp như một tiếng thở dài. Người chinh phụ không còn cảm thấy niềm vui trong bất cứ việc gì, tất cả chỉ còn là cố gắng vô hồn để khỏa lấp sự trống trải. Nhưng càng gượng, nỗi buồn càng hiện rõ. Đến khi “dây uyên kinh đứt”, âm nhạc – niềm an ủi cuối cùng – cũng trở nên rối loạn, đứt gãy như chính tình cảnh của nàng: lứa đôi xa cách, tương lai mù mịt.

Về nghệ thuật, đoạn trích thể hiện bút pháp tả cảnh ngụ tình vô cùng tinh tế. Cảnh vật không chỉ xuất hiện để miêu tả mà còn phản chiếu tâm trạng. Tiếng gà eo óc, bóng hoè phất phơ, ngọn đèn leo lét đều nhuốm màu buồn bã. Ngôn ngữ trang nhã, nhịp thơ chậm rãi, từ láy giàu sức gợi như “đằng đẵng”, “dằng dặc”, “phất phơ”, “eo óc” góp phần tạo nên âm hưởng da diết, thiết tha, mang đậm nỗi sầu của người phụ nữ trong thời chiến.

Tóm lại, đoạn trích Chinh phụ ngâm là tiếng nói chân thành và đầy xúc động về nỗi cô đơn, nhớ thương của người vợ có chồng ra trận. Với nghệ thuật miêu tả tinh tế, giàu sức gợi, tác phẩm không chỉ thể hiện nỗi đau riêng của người chinh phụ mà còn phản ánh bi kịch chung của bao lứa đôi trong thời loạn lạc. Giá trị nhân văn sâu sắc ấy khiến đoạn thơ mãi sống trong lòng người đọc như một khúc ngâm thương nhớ suốt nhiều thế kỷ.

- Thông điệp: Con người không thể cưỡng lại quy luật vô thường của thời gian và cuộc đời; sống cần biết trân trọng hiện tại, giữ gìn những giá trị đang có.


- Lí giải: Từ Thức từ bỏ chốn tiên để trở về trần vì nỗi nhớ quê hương, nhưng khi quay về thì mọi thứ đã thay đổi, không thể tìm lại được điều xưa cũ. Điều này nhắc nhở con người không nên chạy theo những ảo vọng xa xôi, mà nên biết trân trọng thực tại, nơi mình đang sống và những người bên cạnh mình, vì một khi đã mất đi thì không thể quay trở lại.