Nguyễn Trần Linh Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trần Linh Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Hi Tram,

Tet is coming, so my family is very busy. We clean and decorate the house together. My parents make traditional food, and I help them. On Tet holiday, we visit relatives, give lucky money, and enjoy time with family.

Best wishes,
Nhi

1. I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.
→ I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.

2. There is a new movie theatre in my neighbourhood.
→ There is a new movie theatre in my neighbourhood.

1. This shirt is cheaper than the jacket.
→ The jacket is more expensive than the shirt.

2. It’s not a good idea for you to sweep the floor on the first day of Tet.
→ You shouldn’t sweep the floor on the first day of Tet.

3. How about spending time at the new park?
→ Let’s spend time at the new park.

Câu 1.

Thói bắt chước người khác có thể gây nhiều tác hại đối với con người. Khi chỉ biết bắt chước mà không tự tạo ra cách làm riêng, em sẽ không có khả năng phát triển năng lực của bản thân. Người hay bắt chước thường bị người khác coi là không tự tin, không có cá tính riêng. Ngoài ra, bắt chước còn khiến mình lúng túng, xấu hổ khi gặp thử thách thật sự. Ví dụ như trong truyện “Con Vẹt nghèo”, Vẹt chỉ biết hót theo tiếng chim khác nên khi thi hót, nó không biết hót tiếng riêng và rất ngượng ngùng. Vì vậy, mỗi người nên biết tự tin và phát huy khả năng riêng của mình thay vì chỉ bắt chước người khác.

Câu 2.

Hồi lớp 5, em có một trải nghiệm rất đáng nhớ. Lúc đó, lớp em tổ chức một buổi thi kể chuyện. Em đã chuẩn bị trước câu chuyện của mình và luyện tập nhiều ngày. Nhưng khi đứng trước cả lớp và kể, em bị quên lời giữa chừng. Lúc ấy, tim em đập rất nhanh, mặt đỏ bừng, và em thấy buồn và xấu hổ vô cùng.

Nhưng cô giáo và các bạn đã động viên em. Cô nói: “Không sao đâu, em đã cố gắng rồi. Lần sau sẽ tốt hơn.” Nghe vậy, em bình tĩnh lại, hít thở sâu và kể tiếp câu chuyện. Mặc dù chưa hoàn hảo, nhưng em cảm thấy tự hào vì đã đứng dậy và hoàn thành thử thách.

Từ trải nghiệm đó, em học được rằng thất bại không có nghĩa là mình kém cỏi. Điều quan trọng là dám thử, dám đứng lên và cố gắng hơn lần sau. Em cũng học được cách bình tĩnh khi gặp khó khăn và biết trân trọng sự giúp đỡ, động viên của mọi người xung quanh. Trải nghiệm này đã để lại trong em bài học quý giá về lòng dũng cảm và sự kiên nhẫn trong cuộc sống.

Câu 1.
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, người kể biết cả hành động, suy nghĩ của các nhân vật.

Câu 2.
Hai từ láy trong câu chuyện:
– nhấp nhổm: diễn tả sự sốt ruột, bồn chồn.
– líu ríu: diễn tả âm thanh nhỏ, liên tục, vui tai.

Câu 3.
Câu chuyện thuộc truyện đồng thoại vì:
– Nhân vật chính là động vật (Vẹt, Chim, Vượn, Ếch…) nhưng biết suy nghĩ, nói năng và có tính cách như con người.
– Câu chuyện kể về cuộc sống, hành động, tình cảm, sự việc của các loài vật với mục đích giáo dục người đọc.

Câu 4.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt vì:
– Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng hót của người khác mà không có tiếng hót riêng, nên không thể thể hiện năng lực thật của mình.
– Hành động đó khiến Vẹt lúng túng, xấu hổ khi phải biểu diễn. Điều này nhắc nhở chúng ta phải tự tin vào khả năng riêng của bản thân.

Câu 5.
Bài học rút ra:
– Mỗi người (hoặc loài vật) đều nên có khả năng, cá tính riêng và tự tin thể hiện.
– Không nên chỉ bắt chước người khác, phải tìm ra điểm mạnh của mình và rèn luyện.
– Tự tin và biết phát huy năng lực bản thân sẽ giúp chúng ta trưởng thành và được tôn trọng.

Hồi lớp 5, em có một trải nghiệm buồn mà em không bao giờ quên. Lúc đó, lớp em tổ chức thi vẽ tranh. Em vẽ rất đẹp, tô màu cẩn thận, và hy vọng sẽ được giải.

Nhưng khi kết quả được công bố, em không được giải gì cả. Em buồn lắm, ngồi một mình và suýt khóc. Các bạn khác được khen, còn em thì chẳng được gì. Em tự hỏi tại sao mình cố gắng mà vẫn thất bại.

Sau đó, cô giáo đến an ủi em: “Không sao đâu, em đã cố gắng rồi. Lần sau sẽ tốt hơn.” Nghe cô nói, em bình tĩnh lại và tự nhủ sẽ luyện tập nhiều hơn. Em học cách rút kinh nghiệm, vẽ cẩn thận hơn, và cố gắng học hỏi từ các bạn.

Trải nghiệm buồn đó đã dạy em một bài học quan trọng. Em hiểu rằng thất bại không có nghĩa là mình kém cỏi. Chỉ cần cố gắng và không bỏ cuộc, em sẽ tiến bộ và trưởng thành hơn.

Bây giờ, mỗi khi gặp chuyện khó khăn, em lại nhớ lần thi vẽ ấy và tự nhủ: “Mình phải dũng cảm và cố gắng.” Trải nghiệm buồn đó đã giúp em mạnh mẽ hơn và biết trân trọng những cố gắng của bản thân.