Hoàng Hải Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Dấu hiệu: Người kể chuyện ẩn mình, gọi tên các nhân vật là "cô" (Chi-hon), "mẹ", "bố", "anh cả"... Tuy nhiên, người kể chuyện này có khả năng thấu suốt suy nghĩ, cảm xúc và hồi ức riêng tư của nhân vật Chi-hon.
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Điểm nhìn: Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật người con gái (Chi-hon).
Tác dụng: Mọi sự việc (mẹ bị lạc, sự hỗn loạn ở ga tàu) và những hồi ức về mẹ đều được lọc qua lăng kính cảm xúc, sự hối hận và cái nhìn nội tâm của Chi-hon, giúp câu chuyện trở nên xúc động và giàu tính tự sự hơn. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật và tác dụng trong đoạn văn. Biện pháp nghệ thuật: * Phép đối (tương phản): Đối lập giữa tình cảnh của người mẹ (bị xô tuột, bị lạc ở ga tàu đông đúc) với tình cảnh của người con (đang ở Bắc Kinh, tham dự triển lãm sách, cầm trên tay bản dịch cuốn sách của mình). Điệp cấu trúc: "Lúc mẹ bị... cô đang...", "Lúc mẹ cô... cô đang...". Tác dụng: * Nhấn mạnh sự cách biệt nghiệt ngã giữa hai thế giới: Một bên là sự thành đạt, hào nhoáng của con cái và một bên là sự khốn khó, đơn độc của người mẹ. Làm nổi bật nỗi đau xót, sự ân hận muộn màng của nhân vật "cô" khi nhận ra mình đã mải mê với hào quang cá nhân mà bỏ quên sự an nguy của mẹ. Tăng sức gợi hình, gợi cảm và tạo nhịp điệu dồn dập như nhịp đập của sự hối lỗi. Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ và câu văn minh chứng. Phẩm chất: 1. Sự hy sinh và luôn ưu tiên con cái: Mẹ luôn nghĩ đến sở thích của con trước khi nghĩ đến mình. 2. Sự giản dị, lam lũ: Hiện lên qua vẻ ngoài khắc khổ để dành dụm cho con. 3. Tâm hồn nhạy cảm, có những ước mong thầm kín: Mẹ cũng yêu cái đẹp nhưng phải gạt đi vì hoàn cảnh. Câu văn thể hiện: * "Mẹ nói: 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được'." (Thể hiện ước muốn thầm kín và sự từ bỏ cái đẹp cá nhân vì vai trò làm mẹ). "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững..." (Thể hiện sự mạnh mẽ, bản lĩnh của người mẹ quê khi bảo vệ con ở thành phố). Câu 5: Sự hối tiếc của Chi-hon và đoạn văn ngắn. Sự hối tiếc của Chi-hon: Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm không nhận ra những thay đổi về sức khỏe (trí nhớ) của mẹ, hối tiếc vì đã từng từ chối chiếc váy xếp nếp mẹ chọn, và đau đớn nhất là sự vắng mặt của mình đúng lúc mẹ cần sự giúp đỡ nhất tại sân ga. Đoạn văn :Trong cuộc sống, những hành động vô tâm dù là nhỏ nhất cũng có thể trở thành những vết cắt sâu sắc làm tổn thương người thân yêu. Đôi khi, vì mải mê theo đuổi những giá trị phù phiếm bên ngoài hoặc mặc định rằng cha mẹ luôn là "điểm tựa" vĩnh cửu, ta quên mất họ cũng có những lúc yếu lòng và cần được che chở. Một lời nói gắt gỏng hay một sự thờ ơ trước mong muốn của mẹ cha có thể trở thành nỗi ân hận không bao giờ nguôi ngoai khi họ không còn bên cạnh. Sự thấu hiểu và trân trọng cần được thực hiện ngay từ lúc này, bởi thời gian không chờ đợi bất cứ ai và sự mất mát luôn đến vào lúc chúng ta chưa kịp nói lời xin lỗi.