Nguyễn Việt Dũng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon trong đoạn trích là một hành trình nhận thức đầy đau đớn, đi từ sự bực dọc, đổ lỗi bên ngoài đến sự sụp đổ và hối hận sâu sắc bên trong. Ban đầu, khi đối diện với bi kịch, phản ứng đầu tiên của Chi-hon là sự giận dữ, cô lớn tiếng trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không ai ra đón bố mẹ. Tuy nhiên, trạng thái ấy nhanh chóng bị dập tắt và chuyển sang sự day dứt, câm lặng khi cô nhận ra chính mình cũng đã vô tâm, biệt tích suốt bốn ngày sau khi mẹ lạc.Từ vị thế của người phán xét, Chi-hon rơi vào trạng thái dằn vặt khi cô tìm đến ga tàu, để mặc dòng người xô đẩy nhằm cảm nhận nỗi sợ hãi và lạc lõng mà mẹ đã trải qua. Dòng ký ức về chiếc váy xếp nếp năm xưa ùa về đánh dấu sự thức tỉnh chua xót: cô nhận ra mình chưa bao giờ thực sự thấu hiểu sở thích hay tâm tư thầm kín của mẹ. Hành động "khuỵu chân ngồi xuống" giữa ga tàu là điểm kết của chuỗi tâm lý ấy – đó là sự gục ngã trước thực tại phũ phàng, khi hình ảnh người mẹ mạnh mẽ trong quá khứ tan biến, để lại trong cô nỗi ân hận muộn màng vì đã không trân trọng mẹ khi còn có thể.
Câu 2:
Thời gian là một dòng chảy vô hình nhưng tàn nhẫn, nó cuốn trôi tuổi trẻ, sức khỏe và cả sự hiện diện hữu hình của những người ta yêu quý. Trước quy luật sinh ly tử biệt ấy, con người tưởng chừng như bất lực hoàn toàn. Nhưng không, tạo hóa đã ban tặng cho chúng ta một năng lực kỳ diệu để chống lại sự lãng quên, đó chính là kí ức. Đối với mỗi người, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những thước phim quay chậm của quá khứ, mà còn là điểm tựa tinh thần, là cội nguồn sức mạnh và là thước đo giá trị nhân cách của con người trong hiện tại.
Trước hết, kí ức về người thân là bến đỗ bình yên, là liều thuốc chữa lành những vết thương tâm hồn giữa cuộc sống đầy biến động. Trong guồng quay hối hả của cơm áo gạo tiền, con người dễ cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Những lúc ấy, một hình ảnh thân thương từ quá khứ ùa về – bát canh mẹ nấu, cái xoa đầu của cha, hay nụ cười của anh chị em – cũng đủ sức xoa dịu những nhọc nhằn. Kí ức nuôi dưỡng tâm hồn ta, giúp ta cân bằng lại cảm xúc, nhắc nhở ta rằng dù ngoài kia có bão giông thế nào, ta vẫn luôn có một nơi chốn ấm áp để hướng về. Đó là vùng an toàn giúp ta không bị gục ngã trước áp lực.
Hơn thế nữa, kí ức là người thầy thầm lặng, giúp định hình nhân cách và lối sống của chúng ta. Những người thân yêu, qua cách họ sống, yêu thương và hy sinh, đã để lại trong kí ức ta những bài học vô giá. Nhớ về sự tần tảo của mẹ, ta học được đức hy sinh; nhớ về sự nghiêm khắc của cha, ta học được tính kỷ luật và kiên cường. Những bài học ấy không nằm trên trang sách mà thấm đẫm trong tiềm thức, trở thành kim chỉ nam dẫn lối ta đi đúng đường. Nếu đánh mất những kí ức này, con người dễ trở nên mất gốc, sống hời hợt và thiếu đi chiều sâu văn hóa gia đình.
Đặc biệt, kí ức còn là sợi dây kết nối thiêng liêng, là cách duy nhất để người đã khuất tiếp tục sống trong thế giới này. Khi người thân rời xa ta mãi mãi, họ không mất đi hoàn toàn nếu ta vẫn còn nhớ về họ. Chính kí ức giữ họ lại bên ta, biến nỗi đau mất mát thành động lực để sống tốt hơn, sống thay cho cả phần đời của họ.
Tuy nhiên, nhìn vào thực tế, như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, nhiều người trong chúng ta đang để kí ức ngủ quên hoặc bị che lấp bởi sự vô tâm. Chúng ta thường chỉ lục tìm lại kí ức khi đã quá muộn, khi sự mất mát đã hiện hữu ngay trước mắt. Sự hối hận của Chi-hon khi nhận ra mình không có lấy một tấm ảnh của mẹ, hay không nhớ nổi những sở thích giản đơn của bà, là hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc. Nếu không trân trọng và lưu giữ kí ức ngay từ hôm nay, chúng ta sẽ phải đối mặt với những "khoảng trắng" đáng sợ trong tâm hồn và nỗi day dứt khôn nguôi trong tương lai.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản vô giá không thể đong đếm bằng vật chất. Nó là quá khứ, nhưng lại kiến tạo nên sức mạnh cho hiện tại và tương lai. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, hãy "chăm sóc" những kí ức ấy mỗi ngày bằng sự quan tâm và thấu hiểu. Đừng để đến khi lạc mất nhau giữa dòng đời, như Chi-hon lạc mất mẹ, ta mới giật mình nhận ra giá trị của những điều giản dị đã trôi qua tầm tay.
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.