Trần Thị Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2: Văn bản bàn về: Ý nghĩa, vai trò của lao động đối với sự sinh tồn, hạnh phúc của con người và xã hội.
Câu 3: * Bằng chứng: Chim yến lớn lên tự kiếm mồi; hổ và sư tử tự săn mồi để tồn tại.
Nhận xét: Bằng chứng xác thực, khách quan, giàu sức thuyết phục vì dựa trên quy luật tự nhiên.
Câu 4: Câu văn gợi suy nghĩ: Lao động không chỉ để sinh tồn mà còn là nguồn cội của hạnh phúc. Biết tìm thấy niềm vui trong công việc sẽ giúp cuộc sống ý nghĩa, thanh thản; ngược lại sẽ biến lao động thành gánh nặng.
Câu 5: Một biểu hiện sai lệch: Tâm lý lười lao động, ỷ lại của một bộ phận giới trẻ hiện nay, hoặc xu hướng coi thường lao động chân tay.
câu 1 Trong đoạn trích của vở kịch cùng tên, nhân vật hoàng tử Hăm-lét hiện lên là một hình tượng bi kịch nhưng đầy mưu trí, bản lĩnh và có nội tâm vô cùng dữ dội. Trước cái chết mờ ám của vua cha, Hăm-lét không hành động cảm tính mà vô cùng tỉnh táo khi dựng lên "cái bẫy chuột" bằng một vở kịch câm. Qua đó, chàng chủ động ép kẻ thủ ác là Clô-đi-út phải tự lộ diện qua sự hoảng loạn. Không chỉ thông minh, đoạn trích còn phơi bày thế giới nội tâm đầy giằng xé, phẫn nộ của chàng. Lời thoại "Giờ đây ta có thể uống máu nóng..." chính là đỉnh điểm của lòng căm thù sục sôi và quyết tâm hành động phục hận sau khi sự thật được phơi bày. Hăm-lét mang trên vai gánh nặng xoay chuyển một xã hội "vỡ trục", khiến chàng phải đối mặt với áp lực tâm lý cực hạn, sẵn sàng làm những điều "khủng khiếp" để thực thi công lý. Qua nhân vật, Shakespeare đã khắc họa thành công một con người lý tưởng thời kỳ Phục hưng: tôn trọng sự thật, giàu tình cảm nhưng cũng đầy quyết đoán, dũng cảm đứng lên tuyên chiến với cái ác tối tăm để bảo vệ chính nghĩa.
câu 2
Trong cuộc sống, chúng ta thường lên án những kẻ trực tiếp gây ra tội ác, bạo lực hay sự bất công. Thế nhưng, có một loại "tội ác" khác nguy hiểm không kém, đó chính là sự thờ ơ. Nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng Martin Luther King từng nhận định: "Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". Câu nói là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về thái độ sống vô cảm, trốn tránh trách nhiệm của con người trước những tiêu cực trong xã hội.
Trước hết, vế đầu của câu nói "Con người sinh ra không phải để làm ác" khẳng định bản chất nguyên sơ của nhân loại là hướng thiện, là "nhân chi sơ, tính bản thiện". Không ai sinh ra đã mang sẵn dòng máu tàn ác. Tuy nhiên, vế sau mới là cốt lõi của vấn đề: "sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". "Im lặng" ở đây là thái độ bàng quan, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không dám đấu tranh, chọn cách làm ngơ để giữ an toàn cho bản thân. Martin Luther King coi sự im lặng này là một "tội ác" bởi nó không chỉ đồng lõa, dung túng mà còn tiếp tay cho cái ác có cơ hội lộng hành, đẩy nạn nhân vào đường cùng và làm băng hoại các giá trị đạo đức xã hội.
Trong thực tế, cái ác đôi khi không mạnh lên vì kẻ xấu quá nhiều, mà vì người tốt chọn cách im lặng. Hãy thử tưởng tượng trên một chuyến xe buýt, khi một kẻ móc túi đang ngang nhiên hành hung một cô gái, nếu tất cả hành khách đều cúi mặt, giả vờ không thấy để tránh rắc rối, thì sự im lặng đó chính là vũ khí tiếp thêm sự hung hãn cho kẻ thủ ác. Hay trong môi trường học đường, sự làm ngơ của bạn bè trước các vụ bạo lực học đường chính là lưỡi dao cứa sâu vào tâm lý của nạn nhân. Khi chúng ta chọn cách im lặng vì ích kỷ, vì sợ hãi liên lụy, chúng ta đã vô tình nhường lại không gian sống cho cái xấu, cái ác chiếm lĩnh.
Ngược lại, lịch sử và cuộc sống luôn cần những con người dám lên tiếng. Giống như nhân vật Hăm-lét trong vở kịch của Shakespeare, chàng không chấp nhận im lặng trước cái chết oan khuất của cha và sự thối nát của vương triều, mà đã mưu trí vạch trần tội ác. Trong đời thực, những hiệp sĩ đường phố bắt cướp, những người dân dũng cảm tố cáo tham nhũng, hay đơn giản là một học sinh dám báo cáo với thầy cô về hành vi gian lận... họ chính là những tấm gương bảo vệ công lý. Tiếng nói của họ, dù nhỏ bé, nhưng khi gộp lại sẽ tạo thành sức mạnh thanh lọc xã hội.
Tuy nhiên, lên tiếng chống lại cái ác không đồng nghĩa với việc hành động liều lĩnh, bốc đồng. Chúng ta cần lên án cái ác bằng sự mưu trí, bằng luật pháp và sự tỉnh táo để bảo vệ bản thân trước khi bảo vệ người khác. Đồng thời, xã hội cũng cần phê phán những kẻ nhân danh "lên tiếng" nhưng thực chất là để công kích, bôi nhọ hoặc câu view trên mạng xã hội mà không xuất phát từ cái tâm hướng thiện.
Tóm lại, câu nói của Martin Luther King vẫn vẹn nguyên giá trị thời đại. Bản thân là một học sinh, em nhận thức được rằng việc rèn luyện tri thức phải đi đôi với việc bồi đắp lòng dũng cảm. Học cách lên tiếng trước những điều sai trái nhỏ nhất trong lớp học, trường học chính là bước đầu tiên để chúng ta cùng nhau xây dựng một xã hội nhân văn, nơi cái ác không có chỗ dung thân và lòng tốt không bao giờ phải cô độc.
câu 1 Trong đoạn trích của vở kịch cùng tên, nhân vật hoàng tử Hăm-lét hiện lên là một hình tượng bi kịch nhưng đầy mưu trí, bản lĩnh và có nội tâm vô cùng dữ dội. Trước cái chết mờ ám của vua cha, Hăm-lét không hành động cảm tính mà vô cùng tỉnh táo khi dựng lên "cái bẫy chuột" bằng một vở kịch câm. Qua đó, chàng chủ động ép kẻ thủ ác là Clô-đi-út phải tự lộ diện qua sự hoảng loạn. Không chỉ thông minh, đoạn trích còn phơi bày thế giới nội tâm đầy giằng xé, phẫn nộ của chàng. Lời thoại "Giờ đây ta có thể uống máu nóng..." chính là đỉnh điểm của lòng căm thù sục sôi và quyết tâm hành động phục hận sau khi sự thật được phơi bày. Hăm-lét mang trên vai gánh nặng xoay chuyển một xã hội "vỡ trục", khiến chàng phải đối mặt với áp lực tâm lý cực hạn, sẵn sàng làm những điều "khủng khiếp" để thực thi công lý. Qua nhân vật, Shakespeare đã khắc họa thành công một con người lý tưởng thời kỳ Phục hưng: tôn trọng sự thật, giàu tình cảm nhưng cũng đầy quyết đoán, dũng cảm đứng lên tuyên chiến với cái ác tối tăm để bảo vệ chính nghĩa.
câu 2
Trong cuộc sống, chúng ta thường lên án những kẻ trực tiếp gây ra tội ác, bạo lực hay sự bất công. Thế nhưng, có một loại "tội ác" khác nguy hiểm không kém, đó chính là sự thờ ơ. Nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng Martin Luther King từng nhận định: "Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". Câu nói là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về thái độ sống vô cảm, trốn tránh trách nhiệm của con người trước những tiêu cực trong xã hội.
Trước hết, vế đầu của câu nói "Con người sinh ra không phải để làm ác" khẳng định bản chất nguyên sơ của nhân loại là hướng thiện, là "nhân chi sơ, tính bản thiện". Không ai sinh ra đã mang sẵn dòng máu tàn ác. Tuy nhiên, vế sau mới là cốt lõi của vấn đề: "sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác". "Im lặng" ở đây là thái độ bàng quan, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không dám đấu tranh, chọn cách làm ngơ để giữ an toàn cho bản thân. Martin Luther King coi sự im lặng này là một "tội ác" bởi nó không chỉ đồng lõa, dung túng mà còn tiếp tay cho cái ác có cơ hội lộng hành, đẩy nạn nhân vào đường cùng và làm băng hoại các giá trị đạo đức xã hội.
Trong thực tế, cái ác đôi khi không mạnh lên vì kẻ xấu quá nhiều, mà vì người tốt chọn cách im lặng. Hãy thử tưởng tượng trên một chuyến xe buýt, khi một kẻ móc túi đang ngang nhiên hành hung một cô gái, nếu tất cả hành khách đều cúi mặt, giả vờ không thấy để tránh rắc rối, thì sự im lặng đó chính là vũ khí tiếp thêm sự hung hãn cho kẻ thủ ác. Hay trong môi trường học đường, sự làm ngơ của bạn bè trước các vụ bạo lực học đường chính là lưỡi dao cứa sâu vào tâm lý của nạn nhân. Khi chúng ta chọn cách im lặng vì ích kỷ, vì sợ hãi liên lụy, chúng ta đã vô tình nhường lại không gian sống cho cái xấu, cái ác chiếm lĩnh.
Ngược lại, lịch sử và cuộc sống luôn cần những con người dám lên tiếng. Giống như nhân vật Hăm-lét trong vở kịch của Shakespeare, chàng không chấp nhận im lặng trước cái chết oan khuất của cha và sự thối nát của vương triều, mà đã mưu trí vạch trần tội ác. Trong đời thực, những hiệp sĩ đường phố bắt cướp, những người dân dũng cảm tố cáo tham nhũng, hay đơn giản là một học sinh dám báo cáo với thầy cô về hành vi gian lận... họ chính là những tấm gương bảo vệ công lý. Tiếng nói của họ, dù nhỏ bé, nhưng khi gộp lại sẽ tạo thành sức mạnh thanh lọc xã hội.
Tuy nhiên, lên tiếng chống lại cái ác không đồng nghĩa với việc hành động liều lĩnh, bốc đồng. Chúng ta cần lên án cái ác bằng sự mưu trí, bằng luật pháp và sự tỉnh táo để bảo vệ bản thân trước khi bảo vệ người khác. Đồng thời, xã hội cũng cần phê phán những kẻ nhân danh "lên tiếng" nhưng thực chất là để công kích, bôi nhọ hoặc câu view trên mạng xã hội mà không xuất phát từ cái tâm hướng thiện.
Tóm lại, câu nói của Martin Luther King vẫn vẹn nguyên giá trị thời đại. Bản thân là một học sinh, em nhận thức được rằng việc rèn luyện tri thức phải đi đôi với việc bồi đắp lòng dũng cảm. Học cách lên tiếng trước những điều sai trái nhỏ nhất trong lớp học, trường học chính là bước đầu tiên để chúng ta cùng nhau xây dựng một xã hội nhân văn, nơi cái ác không có chỗ dung thân và lòng tốt không bao giờ phải cô độc.