Lê Thanh Thảo
Giới thiệu về bản thân
1)
Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một bản tình ca sâu lắng về sự tiếp nối thế hệ và lòng vị tha cao cả. Xuyên suốt tác phẩm, điệp ngữ "bàn giao" vang lên như một nhịp cầu nối liền quá khứ và tương lai. Người ông trong bài thơ không chỉ trao cho cháu những cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp như "gió heo may", "hương bưởi" hay "cỏ mùa xuân", mà còn gửi gắm cả những giá trị nhân văn cao đẹp là tình yêu thương và bản lĩnh làm người. Điều khiến tôi xúc động nhất chính là hình ảnh những thứ ông "chẳng bàn giao": đó là sự khắc nghiệt của chiến tranh, của đói nghèo và gian khổ. Sự "giữ lại" này chính là biểu hiện cao nhất của tình yêu thương, là khát vọng về một cuộc đời bình yên mà thế hệ đi trước đã dùng máu và nước mắt để đánh đổi cho con cháu. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, bài thơ không chỉ là lời tâm tình của một người ông mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với di sản mà tiền nhân để lại.
2)
Có ai đó đã từng ví von rằng: "Thế giới là một cuốn sách, và những ai không dịch chuyển chỉ mới đọc được trang đầu tiên". Quả thực, cuộc đời mỗi con người là một hành trình dài vô tận, và đối với những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, hành trang quý giá nhất họ cần mang theo không phải là tiền bạc hay danh vọng, mà chính là sự trải nghiệm.
Trải nghiệm không phải là một khái niệm trừu tượng. Đó là quá trình chúng ta dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế, từ đó thu nhận kiến thức, rèn luyện kỹ năng và bồi đắp vốn sống. Nếu tuổi trẻ là một bản nhạc đầy khát khao thì trải nghiệm chính là những nốt thăng, nốt trầm làm nên giai điệu rực rỡ của bản nhạc đó.
Tại sao tuổi trẻ lại cần đến sự trải nghiệm? Trước hết, trải nghiệm giúp chúng ta phá vỡ những giới hạn của bản thân. Kiến thức trên trang giấy chỉ là những con chữ nằm yên, nhưng khi ta bước ra ngoài, đối mặt với những tình huống thực tế, kiến thức đó mới thực sự sống động và có giá trị. Trải nghiệm dạy ta cách giải quyết vấn đề, cách giao tiếp và cách thấu hiểu thế giới đa chiều. Thứ hai, qua những vấp ngã và khó khăn trong quá trình trải nghiệm, người trẻ sẽ được trui rèn bản lĩnh. Một người chưa từng thất bại sẽ khó lòng hiểu được giá trị của thành công; một người chưa từng nếm trải gian khổ sẽ khó có được sự kiên cường để đứng vững trước bão táp cuộc đời.
Hơn thế nữa, trải nghiệm còn là con đường ngắn nhất để chúng ta khám phá chính mình. Chỉ khi dấn thân vào những công việc khác nhau, tiếp xúc với những con người khác nhau, ta mới biết mình thực sự đam mê điều gì, thế mạnh của mình nằm ở đâu và mình là ai giữa cuộc đời rộng lớn này. Giống như hình ảnh người ông trong bài thơ "Bàn giao", ông để lại cho cháu một tâm hồn biết yêu thương và một bản lĩnh "vững gót làm người" thông qua những trải nghiệm thực tế của cuộc đời.
Tuy nhiên, trải nghiệm không có nghĩa là phiêu lưu mạo hiểm một cách mù quáng hay sa đà vào những lối sống lệch lạc dưới danh nghĩa "thử cho biết". Một sự trải nghiệm đúng nghĩa cần đi kèm với sự tỉnh táo, có chọn lọc và ý thức được mục đích của bản thân. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự nhạt nhòa của những giờ phút lướt web vô định, mà hãy lấp đầy nó bằng những chuyến đi tình nguyện, những dự án khởi nghiệp hay đơn giản là học thêm một kỹ năng mới.
Tóm lại, tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất để chúng ta viết nên cuốn sách của riêng mình bằng những trải nghiệm quý giá. Đừng sợ hãi thất bại, cũng đừng ngại ngần vấp ngã. Hãy cứ đi, hãy cứ trải nghiệm để thấy rằng thế giới này rộng lớn biết bao và bản thân chúng ta có thể làm được nhiều điều kỳ diệu hơn ta tưởng. Bởi sau cùng, thứ chúng ta hối tiếc nhất không phải là những việc ta đã làm sai, mà là những việc ta chưa từng dám thử khi còn trẻ.
1- xác định thể thơ
- Thể thơ: thơ tự do.
2-Trong bài thơ, nhân vật người ông sẽ bàn giao cho cháu những thứ gì?
-Người ông bàn giao cho cháu những điều tốt đẹp, bình dị và thiêng liêng của cuộc sống:
+Cảnh sắc thiên nhiên, quê hương: gió heo may, góc phố, mùi ngô nướng, tháng Giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh.
+Giá trị nhân văn, tình cảm: những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương, một chút buồn, chút cô đơn và cả bản lĩnh sống
3- Ổ khố thơ thứ hai, có những thứ mà người ông chẳng bàn giao cho cháu. Theo anh/chị, vì sao người ông lại không muốn bàn giao cho cháu những thứ đó?
-Những thứ không bàn giao: Những tháng ngày vất vả, sương muối lạnh mặt, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc
-Lý do: Vì ông là người đi trước, đã nếm trải đủ những gian khố, mất mát của chiến tranh và sự khắc nghiệt của cuộc đời. Ông không muốn cháu phải gánh chịu những ký ức đau thương hay những vất vả mà thế hệ ông đã đi qua. Điều này thể hiện tấm lòng vị tha, sự bao dung và mong muốn cháy bỏng của người đi trước là để lại cho thế hệ sau một cuộc đời hòa bình, hạnh phúc và tươi sáng hơn.
4- Chỉ ra và phân tích biện pháp điệp ngữ được sử dụng trong bài thơ.
-Điệp ngữ "Bàn giao" hoặc "Ông... bàn giao".
-tác dụng:
+Về cấu trúc: Tạo nhịp điệu đều đặn, như một lời nhắn nhủ, thủ thỉ tâm tình của người ông dành cho cháu, giúp bài thơ có sự gắn kết chặt chẽ.
+Về nội dung: Nhấn mạnh ý thức trách nhiệm và sự chuyển giao thế hệ. "Bàn giao" ở đây không chỉ là vật chất mà là trao gửi di sản văn hóa, tâm hồn và tình yêu cuộc sống. Nó làm nổi bật tình cảm gia đình gắn liền với tình yêu quê hương đất nước.
5-Thái độ trước những điều được bàn giao
Nhận được những điều quý giá và thiêng liêng từ thế hệ cha ông, chúng ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắc. Trước hết, mỗi cá nhân phải ý thức được rằng hòa bình và những giá trị tốt đẹp hôm nay đều được đổi bằng mồ hôi, nước mắt của người đi trước. Từ sự trân trọng đó, chúng ta cần có trách nhiệm gìn giữ và phát huy những di sản ấy, không đế chúng bị mai một theo thời gian. Đồng thời, mỗi người trẻ cần nỗ lực học tập, rèn luyện bản lĩnh ("vững gót làm người") để tiếp tục làm giàu thêm cho những giá trị ấy trước khi "bàn giao" lại cho thế hệ mai sau. Sống có trách nhiệm chính là cách tốt nhất để tri ân thế hệ cha ông.
Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được thể hiện tinh tế và giàu chiều sâu cảm xúc. Ban đầu, Chi-hon hồi tưởng lại khoảnh khắc mẹ bị lạc trong trạng thái khá bình thản, thậm chí có phần vô tâm. Khi kể lại hoàn cảnh ấy, cô chú ý nhiều đến công việc của mẹ, đến những địa điểm, sự kiện mà mẹ tham gia, mà chưa thực sự ý thức được nỗi cô đơn, hoảng sợ của mẹ lúc đó. Tuy nhiên, càng nhớ lại, Chi-hon càng nhận ra những hi sinh thầm lặng và tình yêu lớn lao mà mẹ dành cho gia đình. Từ sự thờ ơ ban đầu, tâm lí nhân vật dần chuyển sang day dứt, ân hận vì đã không quan tâm, thấu hiểu mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Nỗi hối tiếc ấy trở thành sự thức tỉnh trong nhận thức của Chi-hon về giá trị của tình mẫu tử. Qua diễn biến tâm lí nhân vật, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: con người thường chỉ nhận ra tình yêu thương của người thân khi đã vô tình làm họ tổn thươn
Câu 2
Trong cuộc đời mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người sống nhân ái, sâu sắc và có trách nhiệm hơn với hiện tại.
Kí ức về người thân trước hết là nơi lưu giữ yêu thương. Đó có thể là hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm, người cha lặng lẽ hi sinh, hay những khoảnh khắc bình dị của gia đình bên mâm cơm ấm cúng. Những kí ức ấy theo ta suốt cuộc đời, trở thành điểm tựa tinh thần mỗi khi ta mệt mỏi, chông chênh giữa dòng đời. Khi đối diện với khó khăn, chính những kỉ niệm yêu thương ấy giúp ta có thêm sức mạnh để vượt qua thử thách.
Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn giúp con người sống biết trân trọng và yêu thương. Nhiều khi, vì guồng quay của cuộc sống, chúng ta vô tình thờ ơ, thiếu quan tâm đến những người luôn ở bên mình. Chỉ khi nhìn lại quá khứ, nhớ về những hi sinh âm thầm của họ, ta mới nhận ra giá trị đích thực của tình thân. Kí ức vì thế trở thành lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc, giúp con người sống chậm lại, biết quan tâm và sẻ chia nhiều hơn.
Đặc biệt, với những người thân đã đi xa, kí ức là sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Dù không còn được ở bên, nhưng hình ảnh, lời nói và tình yêu của họ vẫn sống mãi trong tâm trí ta. Chính những kí ức ấy giúp con người gìn giữ đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, sống ân nghĩa và có trách nhiệm với gia đình, xã hội.
Tuy nhiên, kí ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người biết biến nó thành hành động. Trân trọng kí ức không phải là sống trong hoài niệm, mà là biết yêu thương người thân khi còn có thể, biết nói lời quan tâm, biết thể hiện tình cảm bằng những việc làm giản dị hằng ngày. Đừng để đến khi chỉ còn kí ức, ta mới nhận ra mình đã từng vô tâm.
Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được thể hiện tinh tế và giàu chiều sâu cảm xúc. Ban đầu, Chi-hon hồi tưởng lại khoảnh khắc mẹ bị lạc trong trạng thái khá bình thản, thậm chí có phần vô tâm. Khi kể lại hoàn cảnh ấy, cô chú ý nhiều đến công việc của mẹ, đến những địa điểm, sự kiện mà mẹ tham gia, mà chưa thực sự ý thức được nỗi cô đơn, hoảng sợ của mẹ lúc đó. Tuy nhiên, càng nhớ lại, Chi-hon càng nhận ra những hi sinh thầm lặng và tình yêu lớn lao mà mẹ dành cho gia đình. Từ sự thờ ơ ban đầu, tâm lí nhân vật dần chuyển sang day dứt, ân hận vì đã không quan tâm, thấu hiểu mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Nỗi hối tiếc ấy trở thành sự thức tỉnh trong nhận thức của Chi-hon về giá trị của tình mẫu tử. Qua diễn biến tâm lí nhân vật, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: con người thường chỉ nhận ra tình yêu thương của người thân khi đã vô tình làm họ tổn thươn
Câu 2
Trong cuộc đời mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người sống nhân ái, sâu sắc và có trách nhiệm hơn với hiện tại.
Kí ức về người thân trước hết là nơi lưu giữ yêu thương. Đó có thể là hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm, người cha lặng lẽ hi sinh, hay những khoảnh khắc bình dị của gia đình bên mâm cơm ấm cúng. Những kí ức ấy theo ta suốt cuộc đời, trở thành điểm tựa tinh thần mỗi khi ta mệt mỏi, chông chênh giữa dòng đời. Khi đối diện với khó khăn, chính những kỉ niệm yêu thương ấy giúp ta có thêm sức mạnh để vượt qua thử thách.
Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn giúp con người sống biết trân trọng và yêu thương. Nhiều khi, vì guồng quay của cuộc sống, chúng ta vô tình thờ ơ, thiếu quan tâm đến những người luôn ở bên mình. Chỉ khi nhìn lại quá khứ, nhớ về những hi sinh âm thầm của họ, ta mới nhận ra giá trị đích thực của tình thân. Kí ức vì thế trở thành lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc, giúp con người sống chậm lại, biết quan tâm và sẻ chia nhiều hơn.
Đặc biệt, với những người thân đã đi xa, kí ức là sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Dù không còn được ở bên, nhưng hình ảnh, lời nói và tình yêu của họ vẫn sống mãi trong tâm trí ta. Chính những kí ức ấy giúp con người gìn giữ đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, sống ân nghĩa và có trách nhiệm với gia đình, xã hội.
Tuy nhiên, kí ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người biết biến nó thành hành động. Trân trọng kí ức không phải là sống trong hoài niệm, mà là biết yêu thương người thân khi còn có thể, biết nói lời quan tâm, biết thể hiện tình cảm bằng những việc làm giản dị hằng ngày. Đừng để đến khi chỉ còn kí ức, ta mới nhận ra mình đã từng vô tâm.