Võ Hoàng Nhân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Võ Hoàng Nhân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài Làm

Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời nhắn nhủ đầy xúc động về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với giọng thơ thủ thỉ, tâm tình, tác giả đã hình tượng hóa việc truyền thụ giá trị sống qua khái niệm "bàn giao". Người ông trong bài thơ không giao lại của cải vật chất, mà trao đi những gì tinh túy và đẹp đẽ nhất của cuộc đời: từ hương vị quê hương (mùi ngô nướng, hương bưởi) đến tình yêu thương giữa con người với con người. Đặc biệt, sự tinh tế của người ông nằm ở việc ông chủ động giữ lại cho mình những "tháng ngày vất vả", "sương muối", "loạn lạc". Sự hy sinh thầm lặng ấy nhằm mục đích duy nhất là để cháu được sống trong một bầu trời bình yên, xanh ngắt. Tuy nhiên, ông vẫn bàn giao cả "một chút buồn" và "câu thơ vững gót", bởi ông hiểu rằng để trưởng thành, con người cần có cả những khoảng lặng tâm hồn và bản lĩnh đạo đức vững vàng. Hình ảnh "vững gót làm người" chính là thông điệp cốt lõi: di sản quý giá nhất mà thế hệ đi trước để lại không phải là một cuộc đời bằng phẳng, mà là nhân cách và nghị lực để đối mặt với cuộc sống. Bài thơ khơi gợi trong lòng người đọc niềm xúc động và ý thức trách nhiệm về việc gìn giữ, phát huy những giá trị thiêng liêng mà cha ông đã dày công vun đắp.

Câu 2:

Bài Làm

Có người từng nói: "Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang duy nhất". Đặc biệt đối với những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa bao la của cuộc đời, việc lật mở những trang sách ấy thông qua sự trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là một sứ mệnh để hoàn thiện bản thân. Tuổi trẻ và sự trải nghiệm chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa khát khao chinh phục và vốn sống thực tiễn.

Trước hết, chúng ta cần hiểu trải nghiệm là gì? Đó là quá trình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế, từ đó thu lượm những kiến thức, kĩ năng và cảm xúc mà sách vở không thể truyền tải hết. Đối với tuổi trẻ – lứa tuổi tràn đầy nhiệt huyết, sức mạnh và trí tuệ – trải nghiệm chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa của sự trưởng thành.

Tại sao tuổi trẻ lại cần sự trải nghiệm đến vậy? Thứ nhất, trải nghiệm giúp ta mở mang tầm mắt và làm giàu tri thức. Khi bước ra khỏi "vùng an toàn", được tiếp xúc với những nền văn hóa mới, những con người mới, chúng ta sẽ thấy thế giới này rộng lớn biết bao. Một chuyến đi tình nguyện đến vùng cao hay một công việc làm thêm bán thời gian đều mang lại những bài học quý giá về giá trị của lao động và sự sẻ chia. Thứ hai, trải nghiệm là "người thầy" rèn luyện bản lĩnh tốt nhất. Chỉ khi đối mặt với khó khăn, va vấp, thậm chí là thất bại, người trẻ mới học được cách kiên cường, cách xoay xở và đứng dậy sau những lần ngã. Những bài học đắt giá nhất thường không đến từ những thành công bằng phẳng, mà đến từ những giọt mồ hôi và nước mắt trong quá trình trải nghiệm.

Hơn thế nữa, trải nghiệm giúp người trẻ thấu hiểu chính mình. Có rất nhiều bạn trẻ sống trong sự mơ hồ về đam mê và mục đích sống. Thông qua việc thử sức ở nhiều lĩnh vực khác nhau, ta mới biết mình mạnh ở đâu, yếu chỗ nào và đâu là con đường thực sự dành cho mình. Như người ông trong bài thơ "Bàn giao" đã trao cho cháu "câu thơ vững gót làm người", sự trải nghiệm chính là chất xúc tác để mỗi người trẻ tự xây dựng cho mình một "gót chân" vững chãi trước sóng gió cuộc đời.

Tuy nhiên, trải nghiệm không có nghĩa là sự liều lĩnh mù quáng hay lao vào những thú vui vô bổ, lệch lạc. Một bộ phận giới trẻ hiện nay đang nhầm lẫn giữa "sống hết mình" với lối sống buông thả, ăn chơi sa đọa. Trải nghiệm đích thực phải là những hoạt động mang tính xây dựng, giúp ích cho bản thân và cộng đồng. Ngược lại, chúng ta cũng cần phê phán những bạn trẻ sống "khép mình trong vỏ ốc", sợ sai, sợ khổ, chỉ biết đắm mình trong thế giới ảo mà quên đi thực tế sinh động ngoài kia.

Tóm lại, tuổi trẻ chỉ đến một lần trong đời. Đừng để những năm tháng rực rỡ nhất trôi qua trong sự tẻ nhạt và hối tiếc. Hãy can đảm bước ra ngoài, dám nghĩ, dám làm và dám dấn thân. Mỗi trải nghiệm, dù ngọt ngào hay cay đắng, đều là một viên gạch quý giá để xây dựng nên tòa đài nhân cách của chính chúng ta. Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã "bàn giao", để khi nhìn lại, ta có thể tự hào vì đã có một thanh xuân rực rỡ và đầy ý nghĩa.

Câu1:

-Thể thơ bảy chữ

Câu 2:

-Trong bài thơ, người ông bàn giao cho người cháu rất nhiều điều:

+ Cảnh sắc thiên nhiên, quê hương: Gió heo may, góc phố có mùi ngô nướng, tháng giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh.

+ Giá trị tinh thần, con người: Những gương mặt đẫm nắng, đẫm yêu thương.

+ Cảm xúc và lý tưởng sống: Một chút buồn, chút cô đơn ngậm ngùi và đặc biệt là "câu thơ vững gót làm người" (bản lĩnh, tư cách đạo đức).

Câu 3:

- Lý do ông không bàn giao những "vất vả, sương muối, loạn lạc...": Người ông không muốn bàn giao những thứ đó vì:

+ Lòng yêu thương và sự hy sinh: Ông muốn tự mình gánh vác những đau khổ, nhọc nhằn và khói lửa chiến tranh của quá khứ để dành cho cháu một tương lai hòa bình, tươi sáng và êm đềm nhất.

+ Ước nguyện cuộc sống tốt đẹp: Ông mong muốn thế hệ sau được sống trong niềm vui, hạnh phúc, không phải trải qua những mất mát, đau thương mà thế hệ ông đã nếm trải.

Câu 4:

- Biện pháp: Điệp từ/điệp ngữ "Bàn giao""Ông sẽ...""Chút".

- Phân tích tác dụng:

+ Về nội dung: Nhấn mạnh ý thức trách nhiệm và tình cảm sâu nặng của thế hệ đi trước đối với thế hệ mai sau. Việc lặp lại từ "bàn giao" làm nổi bật hành động chuyển giao thiêng liêng giữa các thế hệ: không chỉ là tài sản hữu hình mà là cả tâm hồn, văn hóa và đạo sống.

+ Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu thủ thỉ, tâm tình, như một lời dặn dò vừa tha thiết vừa trang nghiêm, giúp mạch thơ gắn kết và giàu sức biểu cảm hơn.

Câu5:

Bài Làm

Những gì chúng ta nhận được từ thế hệ cha ông hôm nay là kết tinh của máu xương, mồ hôi và những giá trị văn hóa ngàn đời. Vì vậy, thái độ đầu tiên và quan trọng nhất chính là sự biết ơn và trân trọng sâu sắc những thành quả hòa bình, hạnh phúc đang có. Chúng ta không được phép lãng quên quá khứ gian lao nhưng hào hùng của dân tộc. Bên cạnh lòng biết ơn, mỗi cá nhân cần có ý thức giữ gìn và kế thừa những giá trị đạo đức, tinh thần tốt đẹp mà cha ông truyền lại. Tuy nhiên, nhận bàn giao không có nghĩa là thụ động hưởng thụ; chúng ta phải có trách nhiệm phát huy và sáng tạo, nỗ lực học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn. Đó chính là cách chúng ta tiếp nối "vững gót làm người", để rồi đến lượt mình, chúng ta lại có những điều tốt đẹp hơn nữa để "bàn giao" cho thế hệ mai sau.