Lý Tú Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Tú Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. bài làm Có những bài thơ không cần ngôn từ hoa mỹ, chỉ cần chạm đúng vào một tình cảm thật, nó đã đủ sức ở lại trong lòng người đọc rất lâu. Bàn Giao của Vũ Quần Phương là một bài thơ như thế. Bài thơ được tổ chức xoay quanh một hình ảnh trung tâm giản dị mà sâu xa: người ông đang chuẩn bị trao lại cho cháu những điều quý giá nhất của cuộc đời mình. Không phải vàng bạc, không phải công danh mà là gió heo may, mùi ngô nướng, hương bưởi tháng giêng, những mặt người đẫm nắng đẫm yêu thương. Điệp ngữ "bàn giao" vang lên đều đặn như nhịp của một buổi lễ thiêng liêng, nhấn mạnh ý thức trao truyền bền bỉ giữa hai thế hệ. Đặc biệt xúc động là khổ thơ thứ hai — ông chẳng bàn giao những tháng ngày vất vả, những đau thương của chiến tranh và loạn lạc. Đó không phải sự che giấu, mà là tình yêu thương: ông muốn cháu được sống trong bình yên, được đón nhận những điều tươi sáng nhất. Và câu thơ "vững gót làm người" được bàn giao cùng, đó mới là di sản lớn nhất, thứ hành trang tinh thần đủ sức nâng đỡ cháu suốt cả một đời. Câu 2. Bài làm: Nhà văn Paulo Coelho từng viết: "Đời người là một cuộc hành trình, không phải một điểm đến." Và nếu cuộc đời là hành trình, thì trải nghiệm chính là đôi chân đưa ta đi — không có đôi chân ấy, dù đường có rộng bao nhiêu, ta cũng mãi đứng yên tại chỗ. Với tuổi trẻ, trải nghiệm không chỉ là điều nên có mà đó là điều không thể thiếu. Trải nghiệm là tất cả những gì con người tiếp xúc, va chạm và cảm nhận qua thực tế cuộc sống, từ những chuyến đi, những lần thất bại, những mối quan hệ, những lựa chọn sai lầm, đến những khoảnh khắc vỡ òa của thành công. Trải nghiệm khác với kiến thức sách vở ở chỗ: nó không chỉ đi vào đầu mà đi vào xương thịt, để lại dấu ấn không thể xóa nhòa trong tâm hồn và tư duy của một con người. Tuổi trẻ là thời điểm lý tưởng nhất để trải nghiệm, bởi đây là lúc con người còn đủ sức mạnh để chịu đựng thất bại, đủ linh hoạt để thay đổi và đủ nhiệt huyết để thử lại. Một người trẻ dám rời khỏi vùng an toàn, dám đối mặt với những điều chưa từng biết, sẽ tích lũy được thứ mà không trường lớp nào dạy được, đó là bản lĩnh. Bản lĩnh không sinh ra từ lý thuyết, nó được rèn giũa qua từng lần vấp ngã và đứng dậy. Người từng trải qua thất bại sẽ không còn sợ thất bại; người từng đối mặt với khó khăn sẽ biết cách tìm ra lối đi trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Hơn thế, trải nghiệm còn là cách để người trẻ hiểu bản thân mình. Rất nhiều người đến tuổi trưởng thành vẫn không biết mình thật sự muốn gì, giỏi gì, phù hợp với điều gì bởi họ chưa bao giờ thật sự thử. Chỉ khi dám thử, dám sai, dám bước ra khỏi những khuôn mẫu quen thuộc, người trẻ mới có thể khám phá ra phiên bản đích thực của chính mình. Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với việc lao vào tất cả mà không có định hướng. Trải nghiệm có giá trị là trải nghiệm có ý thức, nghĩa là sau mỗi lần vấp ngã, ta biết dừng lại để nhìn nhận, rút ra bài học và trưởng thành hơn. Nếu chỉ trải nghiệm mà không suy nghĩ, ta chỉ đang lặp lại những sai lầm mà không tiến về phía trước. Người trẻ cần cả dũng khí để thử và trí tuệ để học từ những gì đã trải qua. Nhìn lại bài thơ Bàn Giao, người ông không bàn giao cho cháu những gian khổ của thời mình nhưng ông bàn giao câu thơ "vững gót làm người". Đó chính là tinh thần của trải nghiệm đúng nghĩa: không phải trốn tránh khó khăn, mà là đứng vững giữa khó khăn để trưởng thành. Thế hệ trẻ hôm nay may mắn được thừa hưởng nền hòa bình, được tiếp cận với muôn vàn cơ hội nhưng chính vì thế, càng cần phải chủ động tạo ra những trải nghiệm có chiều sâu, thay vì sống thụ động trong sự an toàn chật hẹp. Tuổi trẻ chỉ đến một lần. Hãy sống nó đủ đầy, không phải bằng cách tránh né mọi rủi ro, mà bằng cách dám bước đi, dám vấp ngã và dám đứng dậy. Bởi cuối cùng, chính những trải nghiệm ấy — chứ không phải những năm tháng bình lặng trôi qua — mới là thứ ta thật sự mang theo vào suốt phần đời còn lại.

Câu 1. - Văn bản được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. - Trong bài thơ, người ông sẽ bàn giao cho cháu: + Gió heo may + Góc phố có mùi ngô nướng + Tháng giêng hương bưởi + Cỏ mùa xuân xanh + Những con người đẫm nắng, đẫm yêu thương + Một chút buồn, chút ngậm ngùi, chút cô đơn + Câu thơ “vững gót làm người” Câu 3. - Người ông không muốn bàn giao cho cháu những tháng ngày vất vả, đau thương như: + Sương muối lạnh giá + Cảnh loạn lạc, đất rung chuyển + Những đêm mưa bụi, đèn mờ + Vì đó là những ký ức khắc nghiệt, đầy mất mát mà ông đã từng trải qua. Ông mong cháu được sống trong bình yên, không phải gánh chịu nỗi đau của quá khứ. Đây thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự hy sinh của thế hệ đi trước: giữ lại gian khổ cho mình, trao đi những gì tốt đẹp nhất cho thế hệ sau. Câu 4. - Biện pháp điệp ngữ được sử dụng là từ “bàn giao”. - Tác dụng: + Nhấn mạnh hành động trao truyền giữa các thế hệ + Gợi ý nghĩa kế thừa liên tục của cuộc sống + Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, tha thiết cho bài thơ + Làm nổi bật tình cảm yêu thương, sự nâng niu của người ông khi chọn lọc những điều đẹp đẽ để trao lại

Câu 5. bài làm Chúng ta hôm nay được thừa hưởng từ thế hệ cha ông không chỉ là giang sơn, đất nước mà còn là những giá trị văn hóa, tinh thần và bài học làm người vô giá. Trước những điều thiêng liêng ấy, thái độ đúng đắn nhất là trân trọng và biết ơn, không coi những gì mình đang có là hiển nhiên, bởi đằng sau mỗi điều bình dị ấy là cả một đời người đã đánh đổi. Hơn thế, chúng ta cần có trách nhiệm gìn giữ và phát huy những di sản được trao truyền, không để chúng mai một trong vòng xoáy của cuộc sống hiện đại. Và quan trọng hơn cả, chúng ta phải tiếp tục bàn giao, tức là sống xứng đáng với những gì đã nhận, để rồi một ngày cũng có thể trao lại cho thế hệ tiếp theo một điều gì đó tốt đẹp hơn.