Ngô Thế Trung
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện qua nhiều cung bậc phức tạp, đan xen giữa bực bội, ân hận và day dứt. Ngay khi biết tin mẹ bị lạc, cô phản ứng bằng sự giận dữ và trách móc, phần vì lo lắng, phần vì tự cảm thấy mình có lỗi khi bốn ngày sau mới biết chuyện. Trên đường đến ga Seoul, tâm trạng cô dần chuyển sang hoang mang và xót xa. Đứng giữa dòng người chen lấn, cô hình dung mẹ mình đã bị lạc trong chính sự hỗn loạn ấy, từ đó nỗi thương cảm dâng lên mạnh mẽ. Những ký ức cũ bất chợt trở về khiến Chi-hon ngộ ra sự vô tâm của bản thân, nhất là khi nhớ lại chuyện chiếc váy năm xưa: một chi tiết nhỏ thôi nhưng trở thành vết cứa khiến cô hối hận. Từ sự hồi tưởng ấy, cô càng thấm thía rằng mẹ từng mạnh mẽ, từng là điểm tựa, vậy mà giờ lại dễ dàng lạc mất giữa đám đông. Xen lẫn nỗi lo mẹ có thể không được tìm thấy là cảm giác tự trách và đau đớn khi nhận ra gia đình đã bỏ quên sự thay đổi âm thầm trong mẹ. Diễn biến tâm lý ấy khắc họa sâu sắc tình yêu thương và sự thức tỉnh muộn màng của Chi-hon.
Câu 2: Trong cuộc đời mỗi người, có những điều tưởng như nhỏ bé nhưng lại trở thành điểm tựa bền vững mà ta có thể mang theo suốt hành trình trưởng thành. Một trong số đó chính là kí ức về những người thân yêu. Dù thời gian có trôi đi, dù hoàn cảnh sống thay đổi, những kí ức ấy vẫn hiện hữu như một phần quan trọng trong tâm hồn, giúp ta hiểu mình là ai, mình đã lớn lên như thế nào và vì sao hôm nay mình trở thành con người của hiện tại. Trước hết, kí ức về người thân là nơi lưu giữ tình cảm gia đình – tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất. Những khoảnh khắc được cha mẹ chăm sóc, được ông bà kể chuyện, được anh chị em sẻ chia niềm vui nỗi buồn… đều khắc sâu vào trái tim mỗi người. Khi ta nhớ lại, không chỉ là hình ảnh, mà là hơi ấm, sự an toàn, sự chở che mà ta từng nhận. Chính những điều ấy nuôi dưỡng ta lớn lên, dạy ta biết yêu thương, biết quan tâm và biết trân trọng những người sống bên cạnh mình. Kí ức gia đình vì vậy không chỉ là chuyện của quá khứ, mà còn là nền tảng cho cảm xúc và nhân cách của ta trong hiện tại. Thứ hai, kí ức về những người thân yêu giúp ta có thêm sức mạnh để bước qua khó khăn. Trong những lúc mệt mỏi hay chán nản, chỉ cần nhớ lại nụ cười của mẹ, lời dặn dò của cha hay ánh mắt hiền từ của ông bà, ta như được tiếp thêm nghị lực. Đôi khi, những lời nói đơn giản nhưng chân thành của những người thân ngày xưa lại trở thành động lực âm thầm, giúp ta đứng vững hơn trong cuộc sống. Những kí ức ấy giống như một ngọn đèn nhỏ, không quá rực rỡ nhưng luôn sáng đúng lúc ta cần nhất. Hơn nữa, kí ức cũng là điều giữ ta kết nối với cội nguồn. Mỗi người đều có một gia đình, một nơi mình đã lớn lên với sự yêu thương, hi sinh và bao dung của người thân. Khi nhớ lại những điều ấy, ta hiểu hơn về công lao của cha mẹ, thấm thía hơn giá trị của sự hi sinh thầm lặng. Điều này giúp ta biết sống có trách nhiệm hơn, biết biết ơn và biết đáp lại tình cảm bằng những hành động thiết thực. Nhờ đó, gia đình trở thành động lực để ta phấn đấu, chứ không chỉ là điểm dừng chân mỗi khi mệt mỏi. Cuối cùng, kí ức về người thân làm cho cuộc đời trở nên giàu cảm xúc và ý nghĩa hơn. Con người không thể sống chỉ bằng hiện tại; chúng ta cần những mảng màu quá khứ để cảm nhận sâu sắc hơn những điều đang diễn ra. Một bữa cơm gia đình, một cái ôm, một lời hỏi han… dù đã trôi qua nhưng vẫn khiến ta mỉm cười khi nhớ lại. Chính những điều nhỏ bé ấy làm nên vẻ đẹp của cuộc sống, giúp ta thấy mình không cô đơn và luôn có nơi để trở về trong tâm tưởng. Kí ức về những người thân yêu vì thế không chỉ là những hình ảnh cũ được lưu giữ trong trí nhớ, mà còn là tài sản tinh thần vô giá mà mỗi người mang theo suốt đời. Chúng giúp ta mạnh mẽ hơn, biết trân trọng hiện tại hơn và sống nhân ái hơn. Và dù mai này có trưởng thành đến đâu, có bước đi xa đến mức nào, chỉ cần giữ cho mình những kí ức đẹp ấy, ta luôn có thể tìm thấy bình yên giữa cuộc sống rộng lớn.
Câu 1: Ngôi kể của văn bản trên kà ngôi kể thứ nhất.
Câu 2: Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của người con gái.
Câu 3: Biện pháp tu từ đối lập.
Tác dụng tạo hiệu quả làm nổi bật sự xa cách, bất lực của nhân vật "cô" trước biến cố gia đình, đồng thời nhấn mạnh sự trớ trêu và cô đơn khi mẹ phải đối mặt với khổ đau, thông qua việc đặt hai hoàn cảnh trái ngược nhau về không gian.
Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ qua lời nói của người con gái là hy sinh, tần tảo, yêu thương vô bờ bến, kiên cường và giản dị.
Câu 5:
Những hành động vô tâm như lời nói cộc cằn, sự thờ ơ, hoặc ích kỷ của chúng ta đôi khi giống như những mũi dao vô hình, găm sâu vào trái tim người thân yêu nhất là cha mẹ, người đã hy sinh tất cả. Chúng ta có thể hối tiếc vì đã lỡ lời mắng mỏ, vì đã không dành thời gian lắng nghe, vì đã quá bận rộn mà quên đi những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt họ, hay vì đã không nói những lời yêu thương khi còn có thể. Những khoảnh khắc đó, khi người thân tổn thương, không chỉ làm họ đau lòng mà còn để lại vết sẹo trong tâm hồn ta, nhắc nhở rằng tình cảm gia đình cần được vun đắp bằng sự thấu hiểu, sẻ chia và lòng biết ơn, để không bao giờ phải hối hận vì những điều chưa kịp nói, chưa kịp làm.