Lê Hoàng Anh Quân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hoàng Anh Quân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài làm

Trong đoạn trích, tâm lý của Chi-hon thay đổi liên tục và đầy mâu thuẫn, thể hiện rõ sự bối rối và đau đớn của một người con khi mẹ mình gặp chuyện mà bản thân lại không có mặt. Ngay khi biết mẹ bị lạc, cô gần như không thể tập trung vào bất cứ việc gì, trong lòng chỉ có cảm giác nặng nề và day dứt. Càng bước vào ga Seoul, nơi mẹ biến mất, những ký ức cũ lại ùa về khiến cô vừa thương mẹ vừa tự trách mình nhiều hơn. Hình ảnh mẹ dắt cô qua biển người năm nào hiện lên rõ đến mức khiến cô nghẹn ngào. Cô nhận ra sự vô tâm của mình khi năm ấy gạt đi chiếc váy mẹ chọn, cũng như việc mải mê công việc để rồi bốn ngày sau mới biết tin. Tất cả tạo nên một chuỗi cảm xúc vừa xót xa vừa ân hận, khiến Chi-hon hiểu sâu sắc hơn tình thương của mẹ và khoảng cách mà chính cô đã vô tình tạo ra.

Câu 2

Bài làm

Kí ức về những người thân yêu luôn là phần lặng lẽ nhưng bền bỉ nhất trong đời mỗi người. Dù thời gian có trôi nhanh đến đâu, những hình ảnh về gia đình – những bữa cơm tối giản dị, lời dặn dò của mẹ hay nụ cười hiền của cha – vẫn ở lại như một khoảng trời mà ta luôn muốn quay về. Khi trưởng thành, càng trải qua nhiều va vấp, ta càng hiểu rằng những kí ức ấy không chỉ là chuyện đã qua, mà là nơi giữ lại sự ấm áp, giúp ta không trở nên chai sạn giữa cuộc sống bộn bề.

Đối với nhiều người, kí ức về người thân chính là nguồn sức mạnh thầm lặng. Mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần nhớ về một cái ôm, một cái xoa đầu, hay một lần được ai đó chờ cửa, ta lại thấy như có ai đứng phía sau nâng đỡ. Những điều tưởng nhỏ bé ấy giúp ta biết rằng mình không đơn độc, rằng dù ngoài kia có bao nhiêu áp lực, ta vẫn có một điểm tựa để trở về.

Không chỉ vậy, kí ức còn giúp hình thành nhân cách. Cách cha mẹ sống, yêu thương hay hi sinh cho gia đình đều trở thành bài học vô hình dạy ta sống tử tế hơn. Nhiều khi, chỉ một kỉ niệm giản dị – như thấy mẹ lội mưa đón con hay cha thức trắng đêm lo cho một trận sốt – cũng đủ khiến ta hiểu mình cần sống trân trọng và trách nhiệm hơn với những người xung quanh.

Tuy vậy, kí ức không phải lúc nào cũng chỉ là sự êm đềm. Có những kí ức gợi lên sự tiếc nuối, đặc biệt là khi người thân đã đi xa. Nhưng chính những nhói đau ấy lại nhắc ta biết quý trọng hiện tại, đừng chần chừ trong việc yêu thương, đừng để đến lúc không thể bù đắp nữa mới cảm thấy hối hận. Cuộc đời ngắn ngủi, còn yêu thương thì không nên để muộn.

Vì thế, kí ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, làm cho trái tim ta biết rung động, biết nhớ thương và biết sống tốt hơn. Mỗi người đều nên giữ gìn những kí ức ấy như một kho tàng riêng, để khi mỏi mệt với cuộc sống, ta có thể ngoảnh lại và mỉm cười vì đã từng được yêu thương rất nhiều.



Câu 1 Xác định ngôi kể

- Ngôi kể thứ 3

Câu 2 Xác định điểm nhìn

- Văn bản được kể theo điểm nhìn của Chi-hon (người con gái thứ ba), nên các suy nghĩ, cảm xúc, kí ức đều theo góc nhìn nội tâm của nhân vật Chi-hon

Câu 3 Biện pháp nghệ thuật và tác dụng là :

Đối lập / tương phản giữa tình huống mẹ bị lạc và cô đang bận sự nghiệp

- Tác dụng:

-Làm nổi bật sự vô tâm và khoảng cách giữa người con với mẹ.

-Tạo cảm giác day dứt, nhấn mạnh nỗi ân hận khi Chi-hon nhận ra mình mải mê công việc trong khi mẹ gặp chuyện nghiêm trọng.Đồng thời tăng chiều sâu tâm lý nhân vật.

Câu 4. Những phẩm chất của người mẹ và câu văn thể hiện

* Các phẩm chất nổi bật của người mẹ qua lời kể của Chi-hon:

-Tần tảo, hy sinh cho con cái,yêu thương con sâu sắc, luôn quan tâm từ những điều nhỏ nhất

-Mạnh mẽ, quyết đoán khi nắm tay con giữa dòng người đông đúc.

-Giản dị, chịu khó, quen với sự lam lũ và thiệt thòi.

* Câu văn thể hiện phẩm chất đó (một trong các câu):

- “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…” → mạnh mẽ, che chở con.

- “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” → mẹ luôn nghĩ và hi sinh cho con.

-“Mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” → sự giản dị, nhẫn nhịn, hy sinh.

Bài 5

Viết 4-5 câu :

Bài làm

Khi nhớ về mẹ, Chi-hon hối tiếc vì ngày xưa đã không thử chiếc váy mà mẹ chọn và cũng vì sự thờ ơ khiến cô quá lâu mới biết tin mẹ bị lạc. Đôi lúc, những hành động vô tâm nhỏ nhặt cũng đủ làm người thân buồn lòng mà ta chẳng hay biết. Chỉ đến khi mất đi cơ hội để bù đắp, ta mới thấy mình đã vô tâm đến mức nào. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm và để ý đến cảm xúc của những người yêu thương mình. Một sự dịu dàng hay một chút lắng nghe thôi cũng đủ khiến gia đình ấm áp hơn rất nhiều.