Nguyễn Hữu Hiền Nhân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hữu Hiền Nhân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất. → Người kể xưng “tôi”, trực tiếp tham gia vào câu chuyện. Nhân vật “tôi” chính là Chi-hon, con gái thứ ba của người mẹ. Câu 2 Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, người con gái kể lại câu chuyện từ trải nghiệm, cảm xúc và suy nghĩ của bản thân về mẹ. → Điểm nhìn này giúp câu chuyện trở nên chân thực, giàu cảm xúc và thể hiện rõ nỗi day dứt, hối tiếc của người con. Câu 3 Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn là phép đối lập (song song, tương phản). Một bên là: mẹ gặp biến cố, bị lạc, bị xô ngã. Một bên là: Chi-hon đang thành công, bận rộn với triển lãm sách, bản dịch tác phẩm. Tác dụng: Biện pháp này làm nổi bật sự xa cách vô tình giữa mẹ và con, qua đó khắc sâu nỗi day dứt, ân hận của Chi-hon khi nhận ra mình đã mải mê với công việc mà không kịp quan tâm đến mẹ. Câu 4 Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với nhiều phẩm chất đáng quý, tiêu biểu là: Yêu thương, hi sinh thầm lặng cho gia đình Tần tảo, chịu đựng, sống vì người khác 👉 Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy (dẫn chứng tiêu biểu): “Mẹ lúc nào cũng đi phía sau, lo lắng cho từng bước chân của bố và các con.” (hoặc các câu miêu tả mẹ luôn âm thầm chăm sóc, nhẫn nại, không than phiền). Câu 5 Chi-hon hối tiếc vì đã quá vô tâm, mải mê với sự nghiệp riêng mà không quan tâm, không ở bên mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Đoạn văn (4–5 câu): Trong cuộc sống, những hành động vô tâm tưởng chừng nhỏ bé lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho người thân yêu. Một lời nói hờ hững, một lần thờ ơ hay sự bận rộn kéo dài đều có thể khiến họ cảm thấy bị bỏ rơi. Khi còn bên nhau, ta thường cho rằng thời gian là vô hạn nên dễ quên đi việc quan tâm, lắng nghe. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương và sự hiện diện. Vì vậy, hãy trân trọng và yêu thương người thân khi còn có thể, đừng để hối tiếc trở thành điều muộn màng.

Câu 1:

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được thể hiện tinh tế qua nhiều cung bậc cảm xúc đan xen. Ban đầu, Chi-hon hiện lên với tâm trạng bàng hoàng, đau đớn khi phải đối diện với sự mất mát lớn lao. Nỗi đau ấy không bộc lộ ồn ào mà âm thầm, lắng sâu, như một khoảng trống khó gọi tên trong lòng nhân vật. Tiếp đó, Chi-hon rơi vào trạng thái hoài niệm và day dứt, những kí ức cũ ùa về khiến nhân vật vừa muốn níu giữ vừa sợ phải đối mặt. Những hồi tưởng ấy cho thấy Chi-hon là người sống nặng tình cảm, luôn trân trọng quá khứ. Cuối cùng, tâm lí nhân vật dần chuyển sang sự chấp nhận và trưởng thành trong nhận thức. Từ nỗi đau riêng, Chi-hon hiểu ra giá trị của tình thân và học cách sống tiếp với những kí ức như một phần không thể tách rời của cuộc đời. Qua đó, tác giả đã khắc họa thành công một nhân vật có đời sống nội tâm sâu sắc, chân thực và giàu tính nhân văn.

Câu 2:

Trong hành trình dài rộng của đời người, kí ức về những người thân yêu giống như những ngọn đèn nhỏ âm thầm tỏa sáng, soi rọi tâm hồn ta giữa những ngã rẽ của cuộc sống. Dù thời gian trôi đi không ngừng, những kỉ niệm ấy vẫn giữ một vị trí đặc biệt, bền bỉ và không thể thay thế. Trước hết, kí ức về người thân yêu là điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi con người. Khi ta mệt mỏi, thất bại hay cô đơn, việc nhớ về một ánh mắt dịu dàng của mẹ, một lời dặn dò của cha hay nụ cười thân quen của ông bà có thể tiếp thêm sức mạnh để ta đứng dậy. Kí ức không chỉ là quá khứ đã qua, mà còn là nguồn động viên thầm lặng giúp con người vững vàng hơn trước sóng gió cuộc đời. Bên cạnh đó, kí ức về những người thân yêu còn góp phần nuôi dưỡng nhân cách và cảm xúc của mỗi cá nhân. Chính những kỉ niệm về sự yêu thương, hi sinh và bao dung trong gia đình đã dạy ta biết yêu thương người khác, biết sống nhân ái và có trách nhiệm hơn. Một người lớn lên với những kí ức ấm áp thường mang trong mình trái tim giàu cảm xúc và cách ứng xử nhân văn. Không những thế, kí ức còn giúp con người ý thức rõ hơn về cội nguồn và bản sắc của chính mình. Nhớ về người thân là nhớ về nơi ta bắt đầu, về những giá trị đã hình thành nên con người ta hôm nay. Điều đó giúp ta không lạc lối giữa cuộc sống hiện đại nhiều biến động, biết trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai một cách vững vàng. Tuy nhiên, mỗi người cũng cần học cách gìn giữ kí ức một cách tích cực. Kí ức không nên trở thành nỗi ám ảnh níu chân con người trong quá khứ, mà nên là hành trang tinh thần để ta sống tốt hơn ở hiện tại. Tóm lại, kí ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là nguồn sức mạnh tinh thần, là nền tảng nhân cách và là sợi dây gắn kết con người với cội nguồn yêu thương của mình. Giữ gìn và trân trọng những kí ức ấy chính là cách ta gìn giữ phần đẹp đẽ nhất trong tâm hồn.







câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được khắc họa tinh tế, phản ánh rõ chiều sâu nội tâm của nhân vật. Ban đầu, Chi-hon mang trong mình sự băn khoăn và day dứt khi đứng trước tình huống khó xử. Cô vừa muốn giữ gìn tình cảm, vừa lo sợ những rạn nứt có thể xảy ra. Sự mâu thuẫn ấy khiến Chi-hon chìm trong những suy nghĩ chồng chéo, lúc nghiêng về lý trí, lúc lại bị cảm xúc chi phối. Khi sự thật dần hé lộ, tâm trạng cô chuyển sang bàng hoàng, xen lẫn hụt hẫng. Nỗi thất vọng không chỉ hướng về người khác mà còn hướng vào chính bản thân, vì đã quá tin tưởng và kỳ vọng. Tuy vậy, Chi-hon không để mình chìm trong tuyệt vọng; cô dần lấy lại bình tĩnh, nhận ra cần đối diện với thực tế để tìm cách giải quyết. Diễn biến tâm lý ấy cho thấy Chi-hon là người giàu tình cảm nhưng cũng mạnh mẽ, biết tự điều chỉnh để vượt qua biến cố. Qua đó, tác giả không chỉ khắc họa một nhân vật sống động mà còn gửi gắm thông điệp về bản lĩnh và sự trưởng thành trong đời sống tinh thần con người.



câu 2

Trong cuộc sống, góc nhìn của mỗi người về thế giới xung quanh đóng vai trò vô cùng quan trọng, bởi nó không chỉ quyết định cách chúng ta cảm nhận mà còn ảnh hưởng đến cách chúng ta hành động và ứng xử. Có một góc nhìn tích cực về thế giới không chỉ giúp chúng ta sống hạnh phúc hơn mà còn mang lại sức mạnh để vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc đời.

 

Trước hết, góc nhìn tích cực giúp chúng ta nhận ra những điều tốt đẹp trong cuộc sống, ngay cả khi xung quanh có nhiều bất trắc và khó khăn. Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nhưng nếu chúng ta biết nhìn nhận mọi thứ theo hướng lạc quan, chúng ta sẽ dễ dàng tìm thấy những cơ hội ẩn sau những thách thức. Chẳng hạn, khi gặp thất bại, thay vì chìm đắm trong sự tiêu cực, chúng ta có thể coi đó là bài học quý giá để trưởng thành và hoàn thiện bản thân. Như nhà văn Helen Keller từng nói: “Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng chúng ta thường nhìn quá lâu vào cánh cửa đã đóng mà không nhận ra cánh cửa mới đang chờ đón mình.” Góc nhìn tích cực giúp chúng ta nhìn thấy những “cánh cửa mới” đó.

 

Hơn nữa, góc nhìn tích cực còn là nguồn động lực mạnh mẽ giúp chúng ta kiên trì theo đuổi mục tiêu và ước mơ của mình. Khi tin tưởng vào những điều tốt đẹp, chúng ta sẽ có thêm sức mạnh để đối mặt với những trở ngại và không bao giờ bỏ cuộc. Những người thành công thường là những người biết cách duy trì tinh thần lạc quan, ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Họ hiểu rằng, thái độ tích cực không chỉ giúp họ vượt qua nghịch cảnh mà còn truyền cảm hứng cho những người xung quanh.

 

Không chỉ vậy, góc nhìn tích cực còn giúp chúng ta xây dựng và duy trì những mối quan hệ tốt đẹp với mọi người. Khi chúng ta nhìn nhận người khác bằng ánh mắt thiện cảm và bao dung, chúng ta sẽ dễ dàng tạo dựng được sự tin tưởng và tình cảm chân thành. Ngược lại, nếu luôn nhìn đời bằng con mắt tiêu cực, chúng ta sẽ dễ rơi vào trạng thái cô lập và mất đi những cơ hội kết nối quý giá. Một người lạc quan không chỉ mang lại niềm vui cho chính mình mà còn lan tỏa năng lượng tích cực đến những người xung quanh.

 

Tuy nhiên, việc duy trì một góc nhìn tích cực không có nghĩa là chúng ta phải phớt lờ những mặt tối của cuộc sống. Điều quan trọng là chúng ta cần nhìn nhận mọi thứ một cách toàn diện, chấp nhận những điều không hoàn hảo nhưng vẫn tin tưởng vào khả năng thay đổi và cải thiện. Góc nhìn tích cực không phải là sự ảo tưởng mà là sự lựa chọn để tập trung vào những điều tốt đẹp, từ đó tạo động lực để vượt qua những khó khăn.

 

Như vậy, có thể thấy rằng, góc nhìn tích cực về thế giới là một yếu tố quan trọng giúp chúng ta sống ý nghĩa và hạnh phúc hơn. Nó không chỉ giúp chúng ta nhìn thấy những cơ hội trong nghịch cảnh mà còn là nguồn động lực để chúng ta không ngừng phấn đấu và cống hiến. Hãy luôn giữ cho mình một tâm hồn lạc quan và một trái tim biết yêu thương, bởi thế giới này vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đón chúng ta khám phá.

  Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.


Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi” – Chi-hon – là người kể chuyện).



---


Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.


Điểm nhìn: Điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, người con gái thứ ba trong gia đình, nhìn sự việc từ cảm xúc – suy nghĩ chủ quan của chính cô.



---


Câu 3:


Biện pháp nghệ thuật: Điệp cấu trúc (lặp lại cấu trúc “Lúc mẹ…, cô đang…”).


Tác dụng:


Nhấn mạnh sự xa cách giữa mẹ và con về không gian, thời gian, đời sống.


Gợi cảm giác hối hận, day dứt của người con: vào khoảnh khắc mẹ gặp nạn, cô lại bận rộn với công việc của mình.


Làm nổi bật sự cô đơn của người mẹ khi bị lạc.




---


Câu 4:


Phẩm chất của người mẹ thể hiện qua lời kể:


Giản dị, quê mùa, hy sinh cả đời cho gia đình.


Chịu đựng, âm thầm lo lắng và luôn tận tụy.


Dễ bị tổn thương vì tuổi già và sức khỏe giảm sút.



Câu văn thể hiện phẩm chất của mẹ:


“Chị dâu cô một mực cho rằng… thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả…” (gợi sự già yếu, lạc lõng).


“Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này.” (cho thấy sự suy yếu, hy sinh thầm lặng mà lâu nay mọi người không để ý).




---


Câu 5:

Chi-hon đã hối tiếc điều gì?

→ Cô hối tiếc vì đã không ở bên cạnh mẹ, không dành đủ thời gian quan tâm mẹ khi bà còn khỏe mạnh; để đến khi mẹ lạc mất thì mới nhận ra sự vô tâm của mình.


Đoạn văn 4–5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến người thân tổn thương:

Sự vô tâm trong gia đình đôi khi không xuất phát từ ác ý mà từ thói quen coi sự yêu thương của người thân là điều hiển nhiên. Chúng ta bận rộn với cuộc sống, để rồi vô tình quên mất rằng cha mẹ và những người bên cạnh cũng có lúc mỏi mệt, yếu đuối. Những lời nói hờ hững hay sự thờ ơ nhỏ bé đôi khi lại tạo nên vết thương lớn trong lòng họ. Vì thế, mỗi người cần trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên người thân và đừng chờ đến khi mất mát xảy ra mới cảm thấy hối tiếc.