Trần Thị Cẩm Duyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Cẩm Duyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài làm ​Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon là một hành trình đi từ sự vô tâm, bận rộn đến sự thức tỉnh đầy đau đớn và hối hận. Ban đầu, Chi-hon hiện lên là một người con hiện đại, mải mê với công việc và những dự định cá nhân, coi sự chăm sóc của mẹ là một lẽ đương nhiên. Tuy nhiên, khi mẹ mất tích, sự tĩnh lặng của không gian bắt đầu khơi dậy trong cô những đợt sóng ngầm của ký ức. Tâm lý cô chuyển biến từ sự hoang mang, lo lắng sang sự dằn vặt tự trách. Cô nhớ lại những chi tiết nhỏ nhặt: đôi bàn tay thô ráp, sự hy sinh thầm lặng của mẹ mà bấy lâu nay cô đã vô tình lờ đi. Những ký ức ấy ùa về như một sự tra tấn tinh thần, khiến Chi-hon nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chỉ biết nhận lấy mà không hề thấu hiểu nỗi lòng của mẹ. Đỉnh điểm của tâm trạng là cảm giác cô đơn và trống trải đến tột cùng khi đối diện với đôi dép cũ hay căn bếp lạnh lẽo. Diễn biến tâm lý này không chỉ bộc lộ nỗi đau mất mát mà còn là lời cảnh tỉnh về sự vô tâm của con cái đối với cha mẹ trong xã hội đương đại. ​Câu 2: Bài làm ​Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn, nó có thể cuốn trôi đi thanh xuân, sức khỏe và thậm chí là sự hiện diện của những người ta yêu thương nhất. Thế nhưng, có một thứ mà thời gian không thể khuất phục, đó chính là ký ức. Đối với mỗi con người, ký ức về những người thân yêu không chỉ là những hoài niệm về quá khứ, mà còn là một phần máu thịt, là điểm tựa tinh thần vô giá trong suốt cuộc đời. ​Trước hết, ký ức về người thân chính là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn và định hình nhân cách của mỗi cá nhân. Ngay từ khi mới lọt lòng, chúng ta đã được bao bọc trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ. Những lời ru hời của mẹ, những câu chuyện cổ tích của bà hay những bài học nghiêm khắc của cha đã thấm sâu vào tiềm thức, trở thành nền tảng đạo đức để ta bước vào đời. Khi ta khôn lớn, những kỷ niệm về sự hy sinh, lòng vị tha của người thân sẽ là "kim chỉ nam" giúp ta biết sống bao dung, biết yêu thương và sẻ chia với cộng đồng. Một người biết trân trọng ký ức gia đình sẽ luôn giữ được sợi dây kết nối với cội nguồn, không bị lạc mất bản sắc giữa dòng đời xô bồ. ​Thứ hai, ký ức là sức mạnh, là điểm tựa vững chắc nhất mỗi khi ta đối mặt với giông bão. Cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng; sẽ có lúc ta cảm thấy mệt mỏi, thất bại và muốn bỏ cuộc. Chính những lúc ấy, hình ảnh bữa cơm gia đình đầm ấm, ánh mắt khích lệ của cha hay cái ôm ấm áp của mẹ trong ký ức sẽ trở thành liều thuốc tinh thần kỳ diệu. Nó nhắc nhở chúng ta rằng mình vẫn có một "bến đỗ" bình yên để trở về, rằng mình được yêu thương vô điều kiện. Sức mạnh từ quá khứ ấy tiếp thêm cho ta niềm tin và sự dũng cảm để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. ​Hơn thế nữa, ký ức còn có khả năng gắn kết các thế hệ và chiến thắng cả sự chia lìa của tử thần. Người thân có thể không còn ở bên cạnh ta về mặt thể xác, nhưng họ vẫn sống mãi trong trái tim và trí nhớ của chúng ta. Những kỷ niệm đẹp đẽ là sợi dây vô hình nối liền giữa người đi và người ở lại, giúp nỗi đau mất mát trở nên nhẹ nhàng hơn. Nhờ có ký ức, những giá trị truyền thống và tình cảm gia đình được lưu giữ từ đời này sang đời khác, tạo nên sức sống bền bỉ cho văn hóa và đạo đức xã hội. ​Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người đang mải mê chạy theo những giá trị ảo, những thú vui nhất thời mà dần lãng quên đi những kỷ niệm quý giá bên người thân. Sự vô cảm, thờ ơ với quá khứ không chỉ làm nghèo nàn tâm hồn mà còn khiến con người dễ rơi vào trạng thái cô độc, mất phương hướng. Chúng ta cần hiểu rằng, ký ức không tự nhiên mà có, nó được bồi đắp từ những hành động quan tâm nhỏ bé mỗi ngày khi người thân còn hiện hữu. ​Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản quý báu nhất mà mỗi người sở hữu. Nó là ánh sáng soi rọi những lúc tối tăm, là hơi ấm sưởi ấm tâm hồn trong mùa đông giá rét. Hãy biết trân trọng từng phút giây bên cạnh người thân và khắc ghi những kỷ niệm ấy vào sâu trong trái tim, bởi đó là thứ duy nhất ở lại với ta mãi mãi.

Câu 1. Ngôi kể của văn bản Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất. Người kể xưng “tôi”, là Chi-hon – con gái thứ ba trong gia đình. Câu 2. Điểm nhìn trong đoạn trích Đoạn trích được kể từ điểm nhìn của nhân vật “tôi” (Chi-hon). Câu chuyện được nhìn qua cảm xúc, suy nghĩ và ký ức của người con đối với mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật và tác dụng Biện pháp nghệ thuật: Liệt kê các địa điểm: Bắc Kinh, Seoul, ga tàu điện ngầm, quầy sách. Đối lập không gian: lúc mẹ ở Bắc Kinh – lúc mẹ bị lạc ở Seoul. Tác dụng: Làm nổi bật hoàn cảnh mẹ bị lạc đầy bất ngờ. Gợi cảm xúc xót xa, day dứt cho người đọc. Câu 4. Phẩm chất của người mẹ Phẩm chất: Yêu thương con sâu sắc. Hy sinh, luôn nghĩ cho con. Giản dị, không đặt bản thân lên trước. Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”

Câu 5. Bài làm

Khi nhớ về mẹ, Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không nhận ra những cảm xúc thầm lặng của mẹ. Cô nhớ lại những lần mình thờ ơ, nói những lời tưởng như bình thường nhưng lại khiến mẹ buồn. Chỉ đến khi mẹ bị lạc, Chi-hon mới thấm thía tình yêu và sự hi sinh âm thầm của mẹ. Những hành động vô tâm đôi khi có thể làm tổn thương sâu sắc những người yêu thương ta nhất. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm và chăm sóc người thân khi còn có thể.

Câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện qua những cung bậc cảm xúc đầy xót xa và day dứt khi nhớ về khoảnh khắc mẹ bị lạc. Trước hết, cô rơi vào trạng thái bàng hoàng và hoảng sợ khi “mẹ bị xô tuột khỏi tay bố”, bởi đó là tình huống bất ngờ xảy ra ngay trước mắt gia đình. Khi nhận ra mẹ mất hút giữa dòng người ở ga tàu điện ngầm Seoul, Chi-hon chìm trong lo lắng, bất an, luôn tự hỏi mẹ giờ đang ở đâu, có ai giúp đỡ không. Đặc biệt, khi hình dung khoảnh khắc mẹ “cầm bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm”, Chi-hon không khỏi xót thương và hối hận, bởi cô hiểu đằng sau những thành công của mình là sự tần tảo, hy sinh thầm lặng của mẹ nhưng cô lại chưa từng quan tâm đầy đủ. Nỗi đau đớn lớn nhất của Chi-hon chính là cảm giác cắn rứt, nhận ra tình thương mình đáp lại cho mẹ quá ít ỏi so với những điều mẹ đã dành cho con cái. Diễn biến tâm lý ấy đã khắc họa sâu sắc tình cảm của người con khi đánh mất điều quý giá nhất đời mình: sự hiện diện của mẹ.

Câu 2Trong cuộc đời mỗi người, ký ức về những người thân yêu giống như những ngọn đèn nhỏ âm thầm soi sáng, nâng đỡ và giúp ta bước qua những tháng năm khó khăn. Dù thời gian trôi đi, hoàn cảnh thay đổi, con người trưởng thành và va vấp, thì những ký ức ấy vẫn hiện diện như một phần máu thịt, gợi nhắc ta về cội nguồn của yêu thương và giá trị của sự gắn bó gia đình. Ký ức về những người thân yêu không chỉ là những mảnh ghép đẹp đẽ của tuổi thơ, mà còn là điểm tựa tinh thần để mỗi người thêm mạnh mẽ, nhân hậu và biết trân trọng hiện tại.

Trước hết, ký ức giúp ta giữ lại những yêu thương đã từng nhận được. Đó có thể là hình ảnh mẹ tảo tần sớm tối, cha lặng thầm hy sinh, hay tiếng cười hồn nhiên của anh chị em trong những ngày tháng bình yên. Khi lớn lên, giữa nhịp sống hối hả, khi cảm thấy mệt mỏi hay lạc lõng, ta thường nghĩ về những ký ức ấy để tìm lại sự bình yên, như trở về một mái nhà quen thuộc. Những ký ức này giúp ta hiểu rằng dù thế giới ngoài kia có rộng lớn và khắc nghiệt đến đâu, ta vẫn từng được yêu thương đủ đầy và xứng đáng với hạnh phúc. Bên cạnh đó, ký ức về người thân yêu giúp chúng ta trưởng thành trong nhận thức và tình cảm. Khi nhớ lại những lời dạy, sự bao dung và những hy sinh thầm lặng của cha mẹ, ta học cách sống trách nhiệm hơn, biết quan tâm và yêu thương người khác nhiều hơn. Nhiều khi, những lời nói giản dị của người thân trong quá khứ lại trở thành kim chỉ nam giúp ta đưa ra quyết định đúng đắn ở hiện tại. Chính ký ức đã nuôi dưỡng nhân cách, bồi đắp lòng biết ơn và giúp ta trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Đặc biệt, ký ức về người thân có ý nghĩa sâu sắc hơn khi những người ấy không còn ở bên ta. Mỗi lần nhớ lại, ta vừa xót xa, vừa trân trọng, và cũng từ đó học cách không bỏ lỡ cơ hội yêu thương những người đang hiện diện trong cuộc đời mình. Ký ức nhắc ta rằng mọi điều từng quen thuộc đều có thể mất đi, và yêu thương phải được thể hiện khi còn có thể. Nhờ vậy, ta học cách sống chậm lại, quan tâm hơn, trân quý hơn từng khoảnh khắc với gia đình. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá trong cuộc đời mỗi người. Đó là nguồn năng lượng giúp ta mạnh mẽ bước tiếp, là bài học để ta sống tốt hơn, và là lời nhắc nhở rằng yêu thương luôn là điều thiêng liêng nhất. Giữ gìn và trân trọng ký ức cũng chính là giữ gìn những gì đẹp nhất trong trái tim mình.

Câu 1. Ngôi kể: Ngôi kể thứ nhất (người kể xưng “tôi” — là con gái thứ ba, Chi-hon). Câu 2. Điểm nhìn: Góc nhìn cá nhân, chủ quan của người kể ngôi thứ nhất (Chi-hon) — là người hồi tưởng, nhìn lại kỷ niệm về mẹ với cảm xúc, suy nghĩ và hiểu biết của chính mình. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật được sử dụng: Tương phản (đặt hai hình ảnh/hoàn cảnh đối lập bên nhau: mẹ ở nơi trang trọng — “tham dự triển lãm sách... tại Bắc Kinh” và mẹ trong trạng thái lạc lõng, bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul). Miêu tả chi tiết cụ thể (chi tiết: “cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô...”) Tác dụng: tạo hiệu ứng bất ngờ, làm nổi bật tình huống trái ngược giữa vai trò chuyên nghiệp, tự tin của mẹ và lúc bà bị lạc, từ đó khơi gợi xúc động, thương cảm nơi người đọc và làm rõ số phận, nỗi cô đơn/thiếu chăm sóc của người mẹ. Câu 4. Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của con gái: Chăm chỉ, chuyên nghiệp và có trình độ (tham dự triển lãm sách, có bản dịch tiếng Trung của cuốn sách mình — cho thấy bà là người lao động trí tuệ, tận tâm với nghề). Yêu thương, hi sinh cho gia đình (ngữ cảnh cả truyện cho thấy bà dành nhiều cho gia đình, dù có lúc bị tổn thương). Hình ảnh yếu đuối, cô đơn khi không có người bên cạnh (bị lạc ở ga tàu, bị xô tuột khỏi tay bố) — làm nổi bật sự thiệt thòi, dễ tổn thương của bà. Ví dụ câu văn thể hiện: “cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô...” (thể hiện sự chịu khó, chuyên môn) và hình ảnh “bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul” (thể hiện sự cô đơn, dễ bị tổn thương). Câu 5. (Đoạn 4–5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến người thân tổn thương) Tôi hối tiếc vì đã không để ý đến những hy sinh âm thầm của mẹ, vì nhiều lúc quá bận rộn hoặc tự mãn mà quên hỏi han, chăm sóc bà. Có những hành động nhỏ vô tâm — lời nói lạnh lùng, cái vội vàng bỏ đi, hay không nhận ra dấu hiệu mệt mỏi của mẹ — đã khiến bà tổn thương sâu sắc. Từ đó tôi nhận ra rằng yêu thương phải được biểu hiện bằng hành động thường xuyên, bằng sự kiên nhẫn và sự hiện diện, chứ không chỉ là lời nói. Tôi tự nhắc mình phải sống chú ý hơn, trân trọng và bù đắp lại cho những tổn thương đã gây ra.