Đinh Thị Thu Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Thu Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: bài làm Trong đoạn trích, nhân vật Thứ hiện lên là một điển hình cho bi kịch của trí thức nghèo trước Cách mạng. Thứ mang trong mình những hoài bão cao đẹp về một cuộc sống rực rỡ, có ích, nhưng thực tại lại giam hãm anh trong cảnh "sống mòn" giữa cơm áo gạo tiền. Điểm đáng quý nhất ở Thứ chính là sự tự ý thức. Anh luôn sống trong trạng thái dằn vặt, đau đớn khi thấy bản thân mình đang dần trở nên ích kỷ, nhỏ nhen bởi những lo toan vụn vặt thường nhật. Chính nỗi đau đớn vì sự "rỉ rét" của tâm hồn ấy lại là bằng chứng khẳng định thiên lương cao đẹp của anh. Thứ không bằng lòng với sự tầm thường; anh khao khát thoát khỏi cái ao đời phẳng lặng để vươn tới những giá trị nhân văn hơn. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ phản ánh hiện thực ngột ngạt mà còn bày tỏ niềm xót thương và trân trọng đối với những tâm hồn trí thức dù bị vùi dập vẫn cố gắng giữ gìn nhân cách, không để mình bị tha hóa hoàn toàn. Câu 2: bài làm Gabriel Garcia Marquez – đại văn hào người Colombia – từng để lại một chiêm nghiệm sâu sắc: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ về mối quan hệ mật thiết giữa ước mơ và sức sống của con người.Ước mơ không chỉ là những dự định, khát khao ta muốn đạt được trong tương lai, mà nó còn là nhựa sống nuôi dưỡng tâm hồn. "Già đi" theo ý nghĩa của Marquez không nằm ở những nếp nhăn trên khuôn mặt hay số tuổi trên giấy tờ, mà là sự héo úa trong ý chí, sự nguội lạnh trong nhiệt huyết. Khi một người trẻ sống mà không có mục đích, không có điều gì để khao khát, họ đã thực sự "già" ngay trong chính mùa xuân của cuộc đời mình.Tuổi trẻ là quãng thời gian rực rỡ nhất, khi chúng ta có đủ sức khỏe, sự nhạy bén và cả sự liều lĩnh để đương đầu với thử thách. Ước mơ chính là ngọn hải đăng soi sáng cho con tàu tuổi trẻ vượt qua những cơn sóng dữ của cuộc đời. Nó biến những khó khăn thành bài học, biến những thất bại thành động lực để ta không ngừng hoàn thiện bản thân. Hãy nhìn những bạn trẻ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, hay những vận động viên miệt mài tập luyện bất kể chấn thương; điều gì khiến họ kiên trì nếu không phải là ánh sáng của ước mơ đang rực cháy phía trước?Hơn thế nữa, việc theo đuổi ước mơ còn giúp con người tránh khỏi sự tha hóa. Khi ta có một mục tiêu cao đẹp để hướng tới, ta sẽ tự khắc biết chối từ những cám dỗ tầm thường, biết rèn luyện cho mình bản lĩnh và lòng kiên định. Một người trẻ có ước mơ sẽ luôn thấy cuộc sống đầy ý nghĩa, mỗi sáng thức dậy đều là một cơ hội mới để hành động, để cống hiến thay vì rơi vào trạng thái trống rỗng, vô định.Tuy nhiên, cần hiểu rằng ước mơ khác với ảo tưởng. Ước mơ chân chính phải đi đôi với hành động thực tiễn và sự kiên trì bền bỉ. Một giấc mơ chỉ nằm trên mặt giấy hoặc trong suy nghĩ suông sẽ chỉ là một bóng quế xa xôi. Đáng tiếc thay, hiện nay vẫn có một bộ phận thanh niên sống thờ ơ, "ngủ quên" trong sự hưởng thụ hoặc dễ dàng bỏ cuộc ngay từ lần vấp ngã đầu tiên. Họ đang tự làm "già" đi tâm hồn mình khi tuổi đời còn rất trẻ. Tóm lại, ước mơ là món quà vô giá mà mỗi người cần nâng niu. Đừng để nỗi sợ thất bại hay sự khắc nghiệt của hoàn cảnh làm thui chột ý chí của bạn. Hãy cứ dấn thân, hãy cứ khát khao, bởi chính hành trình chinh phục ước mơ mới là thứ giữ cho trái tim chúng ta luôn đập những nhịp đập trẻ trung và tràn đầy năng lượng. Như một ai đó đã nói: "Hãy nhắm tới mặt trăng, dù có trượt bạn cũng sẽ đứng giữa những vì sao".


Câu 1: Điểm nhìn của người kể chuyện là điểm nhìn của người kể chuyện ngôi thứ ba. Câu 2: Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường Đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây học. Trở thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình. Thứ từng khinh rẻ cuộc sống tầm thường của một "ông phán" (lĩnh lương nuôi vợ con) mà hướng tới những lý tưởng phi thường. Câu 3: Trong đoạn văn: "Đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê..." Biện pháp tu từ: Liệt kê kết hợp với các động từ/tính từ gợi hình mạnh (mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra). Ngoài ra còn có điệp từ "sẽ". Tác dụng: Về nội dung: Nhấn mạnh sự tàn phá khủng khiếp của hoàn cảnh sống nghèo nàn, vô nghĩa đối với con người. Nó biến một trí thức đầy hoài bão thành một vật vô tri, bị thời gian và cái nghèo làm cho hư hỏng, rệu rã. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi hình, gợi cảm; thể hiện nỗi đau đớn, xót xa và sự tuyệt vọng tột độ của nhân vật trước tương lai đen tối. Câu 4: Về cuộc sống: Đó là một cuộc sống "sống mòn", tù đọng, bế tắc và nghèo đói. Thứ rơi vào bi kịch giữa một bên là hoài bão lớn lao và một bên là thực tế cơm áo gạo tiền nghiệt ngã. Về con người: Thứ là người trí thức có lương tri, có lòng tự trọng cao và luôn khao khát được sống có ích. Tuy nhiên, anh cũng có sự nhu nhược, yếu đuối (như anh tự nhận: "y nhu nhược quá, hèn yếu quá"). Anh luôn bị dằn vặt, đau khổ khi thấy mình đang chết dần về mặt tinh thần. Câu 5: Triết lý về ý nghĩa sự sống: "Chết là thường. Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã." hay "Chết mà chưa làm gì cả, chết mà chưa sống!". Triết lý này nhắc nhở chúng ta rằng sự sống đích thực không chỉ là tồn tại về mặt sinh học. Một cuộc sống đúng nghĩa phải là cuộc sống có hành động, có cống hiến và thực hiện được ước mơ. Nếu sống mà buông xuôi, để hoàn cảnh mài mòn đi ý chí và tâm hồn, thì đó chỉ là "cái chết lâm sàng" đầy bi kịch. Nó thôi thúc mỗi người phải luôn đấu tranh để giữ gìn nhân cách và lý tưởng sống giữa những nghịch cảnh.