Nguyễn Thị Cẩm Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Cẩm Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2:1. Về nội dung:Bài thơ là lời khẳng định sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp trường tồn của tiếng Việt qua dòng chảy lịch sử.Nguồn gốc hào hùng: Tiếng Việt gắn liền với công cuộc dựng nước và giữ nước ("mang gươm mở cõi", "vó ngựa hãm Cổ Loa").Vẻ đẹp tâm hồn: Tiếng Việt là tiếng của thi ca, của lòng nhân ái (Bài Hịch năm nào, nàng Kiều, lời Bác Hồ). Đó là "tiếng mẹ" thân thương, gắn liền với lời ru, câu hát dân ca và cuộc sống bình dị hàng ngày.Sức sống mới: Trước mùa xuân và thiên niên kỷ mới, tiếng Việt như "trẻ lại", tràn đầy nhựa sống như "nảy lộc đâm chồi", kết nối quá khứ huy hoàng với tương lai tươi sáng.2. Về nghệ thuật:Thể thơ: Tự do với nhịp điệu linh hoạt, giàu nhạc tính như chính đặc trưng của tiếng Việt.Hình ảnh: Giàu sức gợi, kết hợp giữa chất liệu lịch sử (Cổ Loa, Lạc Việt) và đời thường (bánh chưng xanh, xóm nhỏ).Biện pháp tu từ: Sử dụng nhân hóa ("Tiếng Việt... trẻ lại"), ẩn dụ và liệt kê để làm nổi bật sự phong phú, đa dạng của ngôn ngữ dân tộc.Kết luận: Bài thơ của Phạm Văn Tình không chỉ là một tác phẩm văn chương mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình yêu và lòng tự hào đối với tiếng nói của cha ông.

Câu 1:Tiếng Việt là tài sản vô giá, là "linh hồn" của dân tộc Việt Nam. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không chỉ là bảo vệ một công cụ giao tiếp mà còn là bảo tồn bản sắc văn hóa.Thực trạng: Hiện nay, hiện tượng lạm dụng tiếng nước ngoài, dùng tiếng lóng vô tội vạ hay viết sai chính tả (đặc biệt là trên mạng xã hội) đang làm mất đi vẻ đẹp vốn có của tiếng mẹ đẻ.Giải pháp:Mỗi cá nhân cần ý thức được giá trị của tiếng Việt, sử dụng đúng ngữ pháp, đúng văn cảnh.Cần biết chọn lọc khi tiếp thu các yếu tố mới, tránh lai căng kệch cỡm.Thông điệp: "Tiếng Việt còn thì nước ta còn". Trân trọng tiếng Việt chính là thể hiện lòng tự hào dân tộc và trách nhiệm với cội nguồn.

Câu 2:1. Về nội dung:Bài thơ là lời khẳng định sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp trường tồn của tiếng Việt qua dòng chảy lịch sử.Nguồn gốc hào hùng: Tiếng Việt gắn liền với công cuộc dựng nước và giữ nước ("mang gươm mở cõi", "vó ngựa hãm Cổ Loa").Vẻ đẹp tâm hồn: Tiếng Việt là tiếng của thi ca, của lòng nhân ái (Bài Hịch năm nào, nàng Kiều, lời Bác Hồ). Đó là "tiếng mẹ" thân thương, gắn liền với lời ru, câu hát dân ca và cuộc sống bình dị hàng ngày.Sức sống mới: Trước mùa xuân và thiên niên kỷ mới, tiếng Việt như "trẻ lại", tràn đầy nhựa sống như "nảy lộc đâm chồi", kết nối quá khứ huy hoàng với tương lai tươi sáng.2. Về nghệ thuật:Thể thơ: Tự do với nhịp điệu linh hoạt, giàu nhạc tính như chính đặc trưng của tiếng Việt.Hình ảnh: Giàu sức gợi, kết hợp giữa chất liệu lịch sử (Cổ Loa, Lạc Việt) và đời thường (bánh chưng xanh, xóm nhỏ).Biện pháp tu từ: Sử dụng nhân hóa ("Tiếng Việt... trẻ lại"), ẩn dụ và liệt kê để làm nổi bật sự phong phú, đa dạng của ngôn ngữ dân tộc.Kết luận: Bài thơ của Phạm Văn Tình không chỉ là một tác phẩm văn chương mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình yêu và lòng tự hào đối với tiếng nói của cha ông.

Câu 1:Tiếng Việt là tài sản vô giá, là "linh hồn" của dân tộc Việt Nam. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không chỉ là bảo vệ một công cụ giao tiếp mà còn là bảo tồn bản sắc văn hóa.Thực trạng: Hiện nay, hiện tượng lạm dụng tiếng nước ngoài, dùng tiếng lóng vô tội vạ hay viết sai chính tả (đặc biệt là trên mạng xã hội) đang làm mất đi vẻ đẹp vốn có của tiếng mẹ đẻ.Giải pháp:Mỗi cá nhân cần ý thức được giá trị của tiếng Việt, sử dụng đúng ngữ pháp, đúng văn cảnh.Cần biết chọn lọc khi tiếp thu các yếu tố mới, tránh lai căng kệch cỡm.Thông điệp: "Tiếng Việt còn thì nước ta còn". Trân trọng tiếng Việt chính là thể hiện lòng tự hào dân tộc và trách nhiệm với cội nguồn.