Nguyễn Minh Châu
Giới thiệu về bản thân
Dưới đây là bài làm đầy đủ và ngắn gọn cho 6 câu hỏi trong ảnh em gửi 👇 --- Câu 1: Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ tự do. --- Câu 2: Trong khổ thơ thứ nhất, tác giả dùng nhiều từ ngữ, hình ảnh gợi tả quê hương như: “sông Hương”, “núi Ngự”, “trường thi”, “thành nội”, “tiếng chuông chùa Thiên Mụ”, “áo tím”… → Những hình ảnh ấy gợi lên vẻ đẹp cổ kính, thơ mộng và dịu dàng của Huế. --- Câu 3: Từ “nhuộm” trong câu thơ “Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh” mang sắc thái biểu cảm mạnh mẽ, gợi sự hi sinh mất mát của người dân Huế trong chiến đấu. “Máu đỏ nhuộm đồng xanh” vừa tả thực cảnh chiến tranh, vừa thể hiện lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu anh dũng. --- Câu 4: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi nhớ da diết về quê hương Huế gắn với niềm tự hào về truyền thống đấu tranh kiên cường của con người nơi đây. → Có thể xác định qua những hình ảnh chan chứa tình yêu quê và ca ngợi sự hi sinh anh dũng trong bài. --- Câu 5: Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ nỗi nhớ thương quê hương → niềm xúc động, tự hào về những con người Huế kiên trung trong chiến đấu → lời nhắn gửi, tri ân và khẳng định trách nhiệm của thế hệ sau. Câu 6: Từ câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đất ven rừng chép chiến công”, em càng thấm thía sự hi sinh to lớn của những người con đất Huế nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung. Họ đã ngã xuống để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Máu của họ đã nhuộm đỏ non sông, để hôm nay ta được sống trong hòa bình. Là thế hệ trẻ hôm nay, em tự nhủ phải biết biết ơn, trân trọng và tiếp bước truyền thống ấy bằng cách chăm học, sống có lý tưởng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Bức tranh thiên nhiên trong “Trưa hè” không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn thể hiện tâm hồn tinh tế, yêu thiên nhiên và nhạy cảm với cuộc sống của nhà thơ.
Có, em đồng ý với quan điểm rằng con người cần phải sống hòa mình với thiên nhiên, vì những lý do sau: 1. Thiên nhiên là nguồn sống của con người: Con người tồn tại nhờ vào những gì thiên nhiên ban tặng như không khí, nước, đất, cây cối và muôn loài. Nếu con người hủy hoại thiên nhiên, chúng ta cũng đang tự hủy hoại chính nguồn sống của mình. 2. Giữ gìn cân bằng môi trường: Khi con người sống hài hòa với thiên nhiên — không khai thác quá mức, biết trồng cây, bảo vệ rừng, tiết kiệm tài nguyên — thì môi trường được duy trì ổn định, giảm thiểu thiên tai, biến đổi khí hậu. 3. Mang lại cuộc sống lành mạnh, tinh thần thoải mái: Sống gần gũi với thiên nhiên giúp con người thư giãn, giảm căng thẳng, yêu đời và có ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường sống xung quanh. ➡️ Kết luận: Sống hòa mình với thiên nhiên không chỉ giúp bảo vệ môi trường mà còn góp phần đem lại hạnh phúc và sự bền vững cho chính con người và thế giới.
Năm học vừa rồi, tôi được học sinh giỏi. Nên cả gia đình đã có một chuyến du lịch đến vùng biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp. Đây là lần đầu tiên tôi được đi chơi xa nên vô cùng háo hức. Tôi ngồi trên xe ô tô ngắm đường phố vào sáng sớm mà vô cùng thích thú. Đến trưa, xe đã đến nơi. Gia đình tôi nhận đến khách sạn nhận phòng, rồi sau đó đi ăn trưa. Chiều tối, cả gia đình cùng nhau ra tắm biển. Tôi thích thú chạy ra bờ biển. Làn cát mềm mịn khiến tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi. Các du khách ở đây đa số là người nước ngoài, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao. Sau khi tắm biển xong, gia đình tôi đã đến những quán ăn nổi tiếng ở Vũng Tàu để thưởng thức đặc sản của vùng biển này. Tôi đã ăn no nê, và vô cùng thích thú. Chuyến đi kết thúc trong sự tiếc nuối của tôi. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ niệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè.
Năm học vừa rồi, tôi được học sinh giỏi. Nên cả gia đình đã có một chuyến du lịch đến vùng biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp. Đây là lần đầu tiên tôi được đi chơi xa nên vô cùng háo hức. Tôi ngồi trên xe ô tô ngắm đường phố vào sáng sớm mà vô cùng thích thú. Đến trưa, xe đã đến nơi. Gia đình tôi nhận đến khách sạn nhận phòng, rồi sau đó đi ăn trưa. Chiều tối, cả gia đình cùng nhau ra tắm biển. Tôi thích thú chạy ra bờ biển. Làn cát mềm mịn khiến tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi. Các du khách ở đây đa số là người nước ngoài, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao. Sau khi tắm biển xong, gia đình tôi đã đến những quán ăn nổi tiếng ở Vũng Tàu để thưởng thức đặc sản của vùng biển này. Tôi đã ăn no nê, và vô cùng thích thú. Chuyến đi kết thúc trong sự tiếc nuối của tôi. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ niệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè.