Đỗ Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã có một chuyến tham quan “về nguồn” vô cùng ý nghĩa tại Khu di tích lịch sử Truông Bồn – nơi ghi dấu biết bao chiến công oanh liệt của cha anh. Sáng hôm ấy, ai nấy đều háo hức. Trên xe, tiếng cười nói rộn ràng, những bài hát về quê hương, đất nước vang lên thật sôi nổi. Khi đến nơi, chúng em được nghe cô hướng dẫn viên kể về những năm tháng ác liệt, khi các chiến sĩ thanh niên xung phong đã hi sinh tuổi trẻ và cả tính mạng để bảo vệ tuyến đường vận chuyển chiến lược.
Đứng trước tấm bia tưởng niệm, em bỗng thấy lòng mình lặng đi. Gió thổi nhẹ qua hàng cây, như tiếng nói thầm của những người đã khuất. Em thắp một nén nhang, cúi đầu tưởng nhớ và thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh ấy. Sau buổi lễ, cả lớp còn tham quan khu trưng bày, chụp ảnh lưu niệm và cùng nhau ăn trưa dưới bóng cây râm mát.
Chuyến đi hôm ấy tuy ngắn nhưng để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em hiểu hơn giá trị của hòa bình, của quá khứ hào hùng mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng máu xương. Đó không chỉ là một chuyến tham quan, mà là một bài học sống động về lòng biết ơn và trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.
câu 1 : viết theo thể thơ bảy chữ
câu 2: những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là : “sông núi”, “cò bay thẳng cánh”, “đồng không”, “xa, xa lắm”, và hình ảnh sông-núi kéo dài, cò trắng bay trên đồng, Huế ở giữa lòng
câu 3: Từ “nhuộm” làm cho hình ảnh thơ vừa chân thực vừa đau thương, thể hiện:
- Niềm xót xa trước những mất mát của quê hương trong chiến tranh.
- Niềm tự hào về tinh thần bất khuất, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc của con người xứ Huế.
câu 4:Cảm hứng chủ đạo của bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” là nỗi nhớ tha thiết, sâu nặng và tự hào của tác giả đối với quê hương Huế – nơi gắn bó máu thịt với tuổi thơ và con người xứ sở.
Căn cứ để xác định: - Từ ngữ và hình ảnh trong bài đều gợi nỗi nhớ: “Huế quê tôi ở giữa lòng”, “Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”, “Hương cau, hương bưởi bay đi khắp trời”…
→ Thể hiện nỗi nhớ chan chứa tình cảm và tự hào. - Giọng điệu thơ: nhẹ nhàng, thiết tha, xen lẫn niềm thương nhớ và niềm tự hào.
- Mạch cảm xúc: đi từ nhớ cảnh vật, con người đến nhớ những kỷ niệm, và cuối cùng là khẳng định tình yêu sâu nặng với quê hương.
câu 5: Mạch cảm xúc của bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” triển khai theo trình tự của nỗi nhớ tăng dần, từ cụ thể đến khái quát, từ cảnh vật đến con người, từ hiện tại hướng về quá khứ, thể hiện tình cảm sâu đậm của tác giả với quê hương.
câu 6: Từ hai câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công”, ta cảm nhận sâu sắc về sự hi sinh anh dũng và cao cả của những con người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ là những người con ưu tú, đã để lại tuổi xuân nơi chiến trường, hóa thân vào đất mẹ, để hôm nay quê hương được bình yên, tươi đẹp. Sự hi sinh của họ không chỉ là mất mát, mà còn là ngọn lửa bất diệt của lòng yêu nước, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Nhớ đến họ, thế hệ trẻ hôm nay càng phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, ra sức học tập, rèn luyện, góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước. Mỗi việc làm tốt, mỗi nỗ lực vươn lên chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống và tiếp nối truyền thống anh hùng của cha ông