Ngô Thùy Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, sâu sắc qua nhiều cung bậc cảm xúc. Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon không giấu được sự bực tức và trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, càng suy nghĩ, cảm xúc ấy dần chuyển sang hoang mang, lo lắng và day dứt khi cô ý thức được sự vô tâm của chính mình, bởi bốn ngày sau cô mới biết tin mẹ mất tích. Trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái ám ảnh, xót xa khi hình dung mẹ đã lạc lõng, bất lực giữa biển người xa lạ. Những hồi ức về mẹ bất chợt ùa về, kéo theo nỗi ân hận sâu sắc, đặc biệt là ký ức về chiếc váy năm xưa – một kỷ niệm nhỏ nhưng chất chứa biết bao yêu thương và hi sinh của mẹ. Cao hơn cả là nỗi đau thầm lặng khi Chi-hon nhận ra mẹ không chỉ bị lạc đường mà còn đang dần lạc trong chính tuổi già và bệnh tật. Qua diễn biến tâm lý ấy, nhân vật Chi-hon trở thành tiếng nói thức tỉnh về sự quan tâm, yêu thương dành cho cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1.
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, sâu sắc qua nhiều cung bậc cảm xúc. Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon không giấu được sự bực tức và trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, càng suy nghĩ, cảm xúc ấy dần chuyển sang hoang mang, lo lắng và day dứt khi cô ý thức được sự vô tâm của chính mình, bởi bốn ngày sau cô mới biết tin mẹ mất tích. Trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái ám ảnh, xót xa khi hình dung mẹ đã lạc lõng, bất lực giữa biển người xa lạ. Những hồi ức về mẹ bất chợt ùa về, kéo theo nỗi ân hận sâu sắc, đặc biệt là ký ức về chiếc váy năm xưa – một kỷ niệm nhỏ nhưng chất chứa biết bao yêu thương và hi sinh của mẹ. Cao hơn cả là nỗi đau thầm lặng khi Chi-hon nhận ra mẹ không chỉ bị lạc đường mà còn đang dần lạc trong chính tuổi già và bệnh tật. Qua diễn biến tâm lý ấy, nhân vật Chi-hon trở thành tiếng nói thức tỉnh về sự quan tâm, yêu thương dành cho cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1.
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, sâu sắc qua nhiều cung bậc cảm xúc. Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon không giấu được sự bực tức và trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, càng suy nghĩ, cảm xúc ấy dần chuyển sang hoang mang, lo lắng và day dứt khi cô ý thức được sự vô tâm của chính mình, bởi bốn ngày sau cô mới biết tin mẹ mất tích. Trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái ám ảnh, xót xa khi hình dung mẹ đã lạc lõng, bất lực giữa biển người xa lạ. Những hồi ức về mẹ bất chợt ùa về, kéo theo nỗi ân hận sâu sắc, đặc biệt là ký ức về chiếc váy năm xưa – một kỷ niệm nhỏ nhưng chất chứa biết bao yêu thương và hi sinh của mẹ. Cao hơn cả là nỗi đau thầm lặng khi Chi-hon nhận ra mẹ không chỉ bị lạc đường mà còn đang dần lạc trong chính tuổi già và bệnh tật. Qua diễn biến tâm lý ấy, nhân vật Chi-hon trở thành tiếng nói thức tỉnh về sự quan tâm, yêu thương dành cho cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1.
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, sâu sắc qua nhiều cung bậc cảm xúc. Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon không giấu được sự bực tức và trách móc các thành viên trong gia đình vì đã không ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, càng suy nghĩ, cảm xúc ấy dần chuyển sang hoang mang, lo lắng và day dứt khi cô ý thức được sự vô tâm của chính mình, bởi bốn ngày sau cô mới biết tin mẹ mất tích. Trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái ám ảnh, xót xa khi hình dung mẹ đã lạc lõng, bất lực giữa biển người xa lạ. Những hồi ức về mẹ bất chợt ùa về, kéo theo nỗi ân hận sâu sắc, đặc biệt là ký ức về chiếc váy năm xưa – một kỷ niệm nhỏ nhưng chất chứa biết bao yêu thương và hi sinh của mẹ. Cao hơn cả là nỗi đau thầm lặng khi Chi-hon nhận ra mẹ không chỉ bị lạc đường mà còn đang dần lạc trong chính tuổi già và bệnh tật. Qua diễn biến tâm lý ấy, nhân vật Chi-hon trở thành tiếng nói thức tỉnh về sự quan tâm, yêu thương dành cho cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện gọi nhân vật chính là “cô”
Câu 2.
Điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái đang hồi tưởng, day dứt và suy ngẫm về mẹ sau khi mẹ bị lạc. Mọi sự việc, cảm xúc, ký ức đều được nhìn nhận qua cảm nhận và ý thức của Chi-hon.
Câu 3.
- Đoạn văn sử dụng biện pháp nghệ thuật lặp cấu trúc điệp ngữ với việc lặp lại cụm từ “Lúc mẹ…”.
- Tác dụng:
+) Nhấn mạnh sự trùng hợp nghiệt ngã về mặt thời gian: khi mẹ bị lạc, rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm và cô độc thì người con lại đang mải mê với công việc, thành công cá nhân nơi xa. Cách lặp này làm nổi bật sự xa cách giữa mẹ và con, đồng thời khắc sâu cảm giác ân hận, day dứt trong lòng nhân vật Chi-hon
+) Gây ấn tượng với người đọc
+) Tạo nhịp điệu
Câu 4.
Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con gái:
- Yêu thương, hi sinh cho con cái: luôn nghĩ đến con trước bản thân mình: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
- Giản dị, cam chịu, sống vì gia đình: mẹ thích chiếc váy nhưng tự nhận mình “không mặc được”: “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”
- Từng mạnh mẽ, đảm đang: mẹ từng tự tin dẫn con đi giữa biển người: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người…”
Câu 5.
Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không thấu hiểu và trân trọng những điều nhỏ bé nhưng chan chứa yêu thương mà mẹ dành cho mình. Cô ân hận khi nhớ lại việc đã thẳng thừng từ chối chiếc váy mẹ chọn, không nhận ra đó là niềm vui hiếm hoi và ước mong thầm lặng của mẹ. Trong cuộc sống, sự thờ ơ và vô cảm của con cái đôi khi xuất phát từ những hành động rất nhỏ nhưng lại có thể để lại vết thương sâu sắc trong lòng những người thân yêu. Khi mải mê chạy theo công việc, thành công hay cái tôi cá nhân, con người dễ quên đi cảm xúc của cha mẹ. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, ta mới thấm thía giá trị của tình thân và những yêu thương đã từng bị bỏ quên.