Tạ Anh Khôi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tạ Anh Khôi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon (Khoảng 200 chữ) Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon đi từ bàng hoàng, tức giận đến ân hận và xót xa tột độ. Ban đầu, khi mới nhận tin, cô phản ứng bằng sự bực tức, đổ lỗi cho những người thân khác vì "không ai ra ga đón bố mẹ". Tuy nhiên, sự giận dữ ấy nhanh chóng chuyển thành nỗi day dứt tự vấn khi cô nhìn thẳng vào sự thật: chính cô cũng đã ở một nơi rất xa khi mẹ gặp nạn. Đứng tại nhà ga Seoul, nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái thức tỉnh cay đắng. Những ký ức về chiếc váy xếp nếp năm xưa ùa về khiến cô nhận ra sự vô tâm của mình trước sở thích và tình yêu của mẹ. Từ một người con có phần kiêu hãnh với sự nghiệp, cô trở nên nhỏ bé và đau đớn khi thấu cảm nỗi sợ hãi, lạc lõng của mẹ giữa đám đông. Toàn bộ diễn biến tâm lý của Chi-hon là một quá trình tự soi rọi, cho thấy sự thức tỉnh muộn màng nhưng đầy tính nhân văn về tình mẫu tử. Câu 2: Tầm quan trọng của ký ức về người thân (Khoảng 600 chữ) Mở bài: Dẫn dắt từ câu chuyện của Chi-hon. Ký ức không chỉ là quá khứ mà là sợi dây linh thiêng kết nối chúng ta với những người yêu thương. Thân bài: Ký ức là gì? Là những mảnh ghép kỷ niệm, lời nói, cử chỉ của người thân mà ta lưu giữ trong tim. Vai trò của ký ức: Là điểm tựa tinh thần: Khi gặp khó khăn, ký ức về sự bảo bọc của cha mẹ, người thân giúp ta thêm mạnh mẽ. Là chiếc gương soi rọi bản thân: Như Chi-hon, nhờ ký ức mà cô nhận ra sự vô tâm của mình để sửa đổi, để biết trân trọng hiện tại hơn. Gìn giữ giá trị gia đình: Ký ức giúp tình cảm không bị phai mờ theo thời gian hay khoảng cách địa lý. Bài học: Đừng để đến khi "mất đi mới thấy hối tiếc". Hãy tạo ra những ký ức đẹp mỗi ngày bằng sự quan tâm chân thành. Kết bài: Khẳng định lại giá trị của ký ức. Ký ức về người thân chính là phần hồn của mỗi con người, nhắc nhở chúng ta về nguồn cội và cách sống sao cho trọn đạo nghĩa

Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. -- Ngôi kể thứ ba (người kể chuyện giấu mặt, gọi tên các nhân vật là "cô", "mẹ", "bố", "anh Hyong-chol"...). Tuy nhiên, điểm nhìn trần thuật chủ yếu tập trung vào tâm trạng và suy nghĩ của nhân vật Chi-hon.

Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.

- Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba). Qua đó, người đọc thấy được những dằn vặt, hồi ức và sự hối lỗi sâu sắc của cô khi mẹ mất tích.

Câu 3: Biện pháp nghệ thuật và tác dụng trong đoạn văn: "Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố... cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm."

Biện pháp nghệ thuật: Tương phản/Đối lập.

Tác dụng: Nhấn mạnh sự đối lập giữa hai hoàn cảnh: một bên là sự hỗn loạn, bơ vơ của mẹ khi bị lạc tại ga tàu, và một bên là sự bận rộn với công việc, sự thành đạt của người con ở một nơi xa (Bắc Kinh). Qua đó làm nổi bật nỗi đau xót, sự ân hận muộn màng của nhân vật khi nhận ra mình đã quá vô tâm, không ở bên cạnh khi mẹ cần nhất.

Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ và câu văn thể hiện. Phẩm chất: Sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha, luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con và sự giản dị, lam lũ.

Câu văn thể hiện: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này," mẹ cô lẩm bẩm. (Thể hiện tâm thế luôn nghĩ cho con trước khi nghĩ cho mình). Hoặc đoạn miêu tả: "Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt..." (Cho thấy sự lam lũ của mẹ để dành sự chỉn chu cho con).

Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì? Viết đoạn văn về sự vô tâm. Sự hối tiếc: Chi-hon hối tiếc vì sự vô tâm, vì đã không kiên nhẫn hơn với mẹ (từ chối cái váy mẹ thích), và vì đã để mẹ một mình đối mặt với thế giới hiện đại đầy xa lạ khi bà đã già yếu.

Sự vô tâm đối với người thân giống như một vết cắt âm thầm nhưng để lại vết sẹo sâu hoắm trong lòng cả người đi và người ở lại. Đôi khi, vì mải mê đuổi theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài, chúng ta quên mất rằng thời gian của cha mẹ là hữu hạn. Một lời từ chối gắt gỏng hay một sự hững hờ lúc cha mẹ cần sự giúp đỡ có thể trở thành nỗi ân hận truyền kiếp nếu chẳng may biến cố xảy ra. Hãy học cách trân trọng và lắng nghe khi còn có thể, bởi yêu thương không bao giờ là muộn nhưng cơ hội để sửa sai thì không phải lúc nào cũng còn đó.Khẳng định lại giá trị của ký ức. Ký ức về người thân chính là phần hồn của mỗi con người, nhắc nhở chúng ta về nguồn cội và cách sống sao cho trọn đạo nghĩa