Ngô Thị Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Văn bản "Phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa" giới thiệu chi tiết các hình thức và công cụ di chuyển độc đáo của đồng bào các dân tộc thiểu số. Đầu tiên, tại khu vực miền núi phía Bắc, do đặc thù địa hình đồi núi dốc, hẹp và trắc trở, phương thức di chuyển thô sơ, phổ biến nhất của người dân vẫn là đi bộ và mang vác đồ đạc bằng gùi. Khi cần vận chuyển nông sản hay hàng hóa cồng kềnh, người Sán Dìu dùng xe quệt trâu kéo, còn người Mông, Hà Nhì, Dao lại lựa chọn cưỡi ngựa. Bên cạnh đường bộ, cư dân ở lưu vực các con sông lớn như sông Đà, sông Thao còn biết đan bè mảng hoặc đục đẽo thuyền đuôi én để phục vụ giao thương thủy lộ. Tiếp theo, đối với khu vực Tây Nguyên, phương tiện di chuyển trên cạn mang tính đặc trưng cao khi người Gia-rai, Ê-đê, M'nông đã biết thuần dưỡng và dùng sức voi, sức ngựa vào việc vận tải. Về đường sông, thuyền độc mộc làm từ các loại gỗ dầu, gỗ sáo nguyên khối chính là phương tiện đi lại chủ yếu trên sông suối lớn, hoạt động này thường do nam giới đảm nhiệm. Tóm lại, văn bản giúp người đọc hiểu thêm về sự thích nghi của con người trước hoàn cảnh sống khắc nghiệt thời xưa.
Văn bản "Ghe xuồng Nam Bộ" đem đến cái nhìn toàn diện về các phương tiện giao thông đường thủy đặc trưng của vùng sông nước phía Nam. Do mạng lưới sông ngòi dày đặc, ghe xuồng trở thành công cụ di chuyển và vận chuyển vô cùng quan trọng, được chia làm hai loại chính dựa trên đặc điểm cấu tạo và mục đích sử dụng. Xuồng thường nhỏ gọn, không mui, dùng để đi lại trên kênh rạch nhỏ, bao gồm xuồng ba lá, xuồng tam bản, xuồng vỏ gòn, xuồng độc mộc và xuồng máy. Ngược lại, ghe có kích thước lớn hơn, sức chở nặng, dùng để đi đường dài hoặc giao thương buôn bán lớn. Các loại ghe phổ biến gồm ghe bầu, ghe lồng, ghe chài, ghe cào tôm và ghe ngo của người Khơ-me. Ngoài ra, mỗi địa phương còn có các loại ghe riêng biệt phù hợp với đặc thù vùng miền như ghe câu Phú Quốc hay ghe cửa Bà Rịa. Qua đó, tác giả khẳng định ghe xuồng không chỉ có giá trị lớn về kinh tế mà còn là một nét đẹp văn hóa tinh thần gắn liền với đời sống cư dân Nam Bộ.