Hoàng Kiệt
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Kiệt
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-07 21:42:27
Bài thơ "Mây và sóng" của Ta-go để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và trí tưởng tượng bay bổng của trẻ thơ. Qua lời kể hồn nhiên của em bé, thế giới mây và sóng hiện lên lung linh, đầy mời gọi, nhưng trên hết là tình yêu mẹ bất diệt, khẳng định hạnh phúc giản dị ngay bên cạnh người mẹ kính yêu. Đọc những vần thơ, em bị cuốn vào thế giới mộng mơ mà cũng rất thực của nhân vật trữ tình. Em bé trong bài thơ rất hiếu kì, yêu thiên nhiên, muốn khám phá bầu trời cao xanh và đại dương rộng lớn cùng người trên mây, trong sóng. Tuy nhiên, tình yêu thương mẹ sâu sắc đã giúp em vượt qua sức hấp dẫn của những cuộc chơi phiêu lưu ấy. Câu hỏi "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?" hay "làm thế nào mình ra ngoài đó được?" cho thấy sự ngây thơ, nhưng câu trả lời "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?" lại thể hiện sự trưởng thành và tình cảm mẫu tử thiêng liêng, bất diệt . Ta-go đã rất tài tình khi sử dụng hình ảnh mang tính biểu tượng, lồng ghép lời đối thoại ngây thơ của em bé để làm nổi bật thông điệp về tình gia đình. Hạnh phúc không cần tìm kiếm đâu xa, nó nằm ngay trong những trò chơi đơn giản do em bé sáng tạo: "Con là mây và mẹ sẽ là trăng", "Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kỳ lạ". Những hình ảnh này không chỉ tạo nên một không gian cổ tích ấm áp mà còn thể hiện tình cảm gắn bó, quấn quýt không rời xa giữa hai mẹ con. Cảm xúc sâu lắng nhất mà bài thơ để lại trong em là sự xúc động trước tình cảm hiếu thảo và kiên quyết của em bé. Em bé biết từ chối những cám dỗ bên ngoài vì sợ mẹ buồn, vì tình yêu dành cho mẹ lớn hơn mọi trò vui trên đời. Bài thơ là một thông điệp nhẹ nhàng nhưng thấm thía: "Chỉ cần có hai mẹ con, cuộc sống sẽ luôn hạnh phúc". Sau khi đọc "Mây và sóng", em càng thêm yêu quý và trân trọng mẹ của mình hơn. Bài thơ dạy em rằng, hạnh phúc đích thực là được ở bên gia đình, được chia sẻ và yêu thương mẹ mỗi ngày. Đó không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là một bài học nhân văn cao cả, nhắc nhở về trách nhiệm và tình cảm đối với người đã sinh thành ra mình.
2026-03-07 21:37:55
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương mang đến nỗi xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử. Qua hình ảnh em bé ngồi đợi mẹ giữa khung cảnh làng quê hoang vắng lúc đêm về, tác phẩm khắc họa nỗi vất vả, lam lũ của người mẹ và sự hiếu thảo, mong chờ khắc khoải của con. Bài thơ, với lời văn giản dị và từ ngữ gợi cảm, khiến người đọc rưng rưng trước tình yêu thương thiêng liêng ấy. Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bức tranh nhỏ, giản dị nhưng thấm đẫm tình cảm, gợi lên trong em những nỗi xúc động sâu sắc về tình mẫu tử. Hình ảnh đầu tiên đập vào tâm trí em là một em bé nhỏ nhắn, ngồi lặng lẽ nơi "đầu hè", nhìn về phía ruộng lúa, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng vạn vật. Trong cái không gian "trống trải" ấy, sự mong chờ của em bé càng trở nên khắc khoải, nhất là khi "ngọn lửa bếp chưa nhen", mang lại cảm giác hiu quạnh, lạnh lẽo Nỗi đợi mẹ của em bé được miêu tả rất chân thực, từ việc đếm sao, ngắm vầng trăng cho đến khi đom đóm bay vào nhà. Sự "lẫn" của mẹ trên cánh đồng lúa "lẫn vào đêm" cho thấy sự khó nhọc, lam lũ của mẹ. Từ tượng thanh "ì oạp" lột tả chân thực bước chân nặng nề, mệt mỏi của mẹ khi lội bùn, khiến người đọc không khỏi nhói lòng. Đó là âm thanh của sự hy sinh, của tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho gia đình Đặc biệt, hình ảnh "nỗi đợi vẫn nằm mơ" ở câu kết bài thơ làm em vô cùng cảm động. Nó cho thấy nỗi mong chờ mẹ không chỉ hiện hữu khi thức mà đã đi vào cả giấc mơ của đứa trẻ. Tình cảm của em bé dành cho mẹ thật hồn nhiên nhưng cũng thật sâu sắc và đáng trân trọng. Bài thơ không chỉ tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở em về sự hy sinh cao cả của những người mẹ, người phụ nữ tần tảo. Cảm xúc để lại trong em là sự biết ơn, thấu hiểu và yêu thương mẹ nhiều hơn.
2026-03-07 19:29:17
Sau khi đọc xong bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, tôi đặc biệt ấn tượng với khổ thơ cuối trong đó. Ở khổ thơ cuối, ta có thể thấy được tình cảm của chủ thể trữ tình dành cho mẹ. Đó là sự yêu thương xen lẫn với lo lắng. Sự lo lắng ở đây là chỉ sợ khi mẹ đã già yếu mà "lũ chúng tôi" vẫn chưa lớn khôn, vẫn chưa trở thành nơi để cho mẹ cậy nhờ, trông đợi. Tình mẫu tử luôn là một đề tài hay, nhưng nói cái gì trong đó mới tạo nên ấn tượng? Sự lo lắng khi mẹ già mà mình chưa lớn, chưa thành chỗ dựa cho mẹ là một nội dung cảm động và mới mẻ. Chưa cần nói đến hình thức nghệ thuật của bài thơ này, chỉ với nội dung, bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm cũng đã đủ để chúng ta đọc và suy ngẫm.
2026-02-01 15:59:59
kghb jm