Nguyễn Phi Ban
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyền thuyết Việt Nam, Thánh Gióng là hình tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước và sức mạnh phi thường của dân tộc. Nhân vật để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm với đất nước từ khi còn rất nhỏ.
Trước hết, Thánh Gióng là người có nguồn gốc kì lạ. Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, biết đi. Nhưng khi nghe tin giặc Ân xâm lược, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên xin mẹ mời sứ giả vào để xin đi đánh giặc. Chi tiết này cho thấy lòng yêu nước tiềm ẩn mạnh mẽ trong con người Gióng, chỉ chờ dịp là bùng lên.
Không chỉ có tinh thần yêu nước, Thánh Gióng còn mang sức mạnh phi thường. Sau khi nhận lời giúp nước, Gióng lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ. Khi ra trận, Gióng vươn vai thành tráng sĩ, cưỡi ngựa sắt, mặc áo giáp sắt, cầm roi sắt đánh tan quân giặc. Hình ảnh ấy thể hiện ước mơ của nhân dân về một người anh hùng có sức mạnh siêu nhiên để bảo vệ đất nước.
Bên cạnh đó, Thánh Gióng còn có phẩm chất cao đẹp: không màng danh lợi. Sau khi dẹp xong giặc, Gióng không trở về nhận thưởng mà cưỡi ngựa bay thẳng lên trời. Hành động này làm cho nhân vật trở nên thiêng liêng, bất tử trong lòng nhân dân.
Qua nhân vật Thánh Gióng, nhân dân ta gửi gắm lòng tự hào dân tộc và niềm tin rằng khi đất nước lâm nguy, sẽ luôn có những con người anh hùng đứng lên cứu nước. Thánh Gióng mãi là biểu tượng đẹp của tinh thần yêu nước và sức mạnh Việt Nam.
Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc như một bài học sâu sắc về cách sống và cách làm việc trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả dân gian phê phán những người thiếu chính kiến, dễ nghe theo lời người khác một cách mù quáng.
Trước hết, người thợ mộc là người chăm chỉ, chịu khó làm ăn. Anh đã “dốc hết vốn trong nhà” để mua gỗ làm nghề đẽo cày và mở cửa hàng ngay bên đường để buôn bán. Điều đó cho thấy anh có mong muốn làm ăn, có ý định kiếm sống bằng sức lao động của mình. Tuy nhiên, điểm nổi bật nhất ở nhân vật này lại là sự thiếu suy nghĩ độc lập và không có lập trường vững vàng.
Mỗi khi có người đi qua góp ý, anh đều làm theo ngay. Người thì bảo phải đẽo cày to và cao, anh nghe theo. Người khác lại bảo phải đẽo nhỏ và thấp, anh cũng làm theo. Thậm chí khi có người nói ở miền núi người ta dùng cày bằng voi, anh lại đem toàn bộ gỗ còn lại để đẽo cày voi. Anh không hề suy nghĩ xem lời góp ý đó có hợp lí không, có phù hợp với thực tế hay không. Chính sự cả tin, nghe ai cũng làm theo ấy đã khiến anh thay đổi liên tục, không có một sản phẩm nào phù hợp để bán.
Kết quả là tất cả số cày anh làm ra đều không bán được: cái thì quá to, cái thì quá nhỏ. Cuối cùng, vốn liếng mất hết, anh mới nhận ra mình “dại” thì đã quá muộn. Kết cục ấy thể hiện hậu quả đáng buồn của thói quen làm việc thiếu suy nghĩ, không có chính kiến.
Qua nhân vật người thợ mộc, truyện gửi gắm một bài học ý nghĩa: trong cuộc sống, chúng ta cần biết lắng nghe ý kiến của người khác, nhưng phải suy nghĩ, chọn lọc và có chính kiến riêng. Nếu ai nói gì cũng nghe theo, thay đổi liên tục như “đẽo cày giữa đường” thì sẽ khó thành công.