Nguyễn Đức Hiệp
Giới thiệu về bản thân
Tục truyền đời Hùng Vương thứ Sáu ở làng Gióng có hai vợ chồng chăm chỉ làm ăn và có tiếng phúc đức hai vợ chồng bà ao ước có một đứa con. Một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân to liền đặt bàn chân của mình vậy ướm thử để xem thua kém bao nhiêu không ngờ về nhà bà thụ thai và 12 tháng sau bà sinh ra một đường bé mặt mũi rất khôi ngô hai vợ chồng mừng lắm nhưng lại thay đứa chiền cho đến khi lên ba vẫn không biết nói biết cười chẳng biết đi cứ đặt đâu là nằm đấy
Mấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta thế giặc rất mạnh nhà vua lo sợ bèn sai sứ giả đi khắp nơi Đi giao Tìm người tài giỏi cứu nước đứa trẻ nghe tiếng Dao bỗng dưng cất tiếng nói mẹ ra mời sứ giả vào đây đưa bé Bảo ông về tô với vua sắm cho ta một con ngựa sắt một cái roi sắt một tấm áo sắt ta sẽ phá tan lũ giặc này sứ giả Vừa kinh là vừa mừng rỡ Vội vàng về tô vua nhà vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật chú bé dặn càng lạ hơn từ những Sau hôm gặp sư giả bé lớn nhanh như rồi cơm ăn mấy cũng không lo áo vừa mặc xong thì Căng đứt chỉ hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con đành chạy vay mượn gạo cho gom góp cả làng mới nuôi chú bé vì cũng mong giết và cứu nước chắc đã đến chân núi Châu thế nước rất nguy người ta hoảng hốt vừa lúc đó sứ giả đem ngựa sắt roi sắt áo sắt đến chú bé rừng dậy vươn vai bỗng biến một biến thành một tráng sĩ mình cao hơn chưa oai phong lẫm liệt tráng sĩ bước lên vỗ vào mông ngựa nghe hít dài một tiếng vang dội tráng sĩ mặc áo cầm roi nhảy lên con ngựa ngựa phun lửa tráng sĩ Phi thẳng đến chỗ địch địch bị chán đánh tan nát gãy roi sắt trắng nhổ tre bên đường sáng lại đánh tiếp đánh cho rằng bay khắp nơi không có đường chạy xong khi đánh giặc xong thì anh đã gửi hết quần áo ra và cùng ngựa sắt bay lên trời
Câu 1
Ngôi thu 2
Câu 2
Khó khăn
Câu 3
Bàn tay mang phep nhiem mâu
Chắt chiu từ những rãi dầu đấy thôi
Câu 4
Chăm chi
Câu 5
Không được lười biếng, tham lam